Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Chào Mừng Đến Với Trò Chơi Ác Mộng

Chương 19: Những chiếc rương lơ lửng

Chương trước Chương sau

Editor: Yang Hy

Cuối cùng gã cũng đến.

Sau thời gian chờ đợi căng thẳng, khi mục tiêu thật sự xuất hiện, Tề Nhạc Nhân kh biết đang sợ hãi nhiều hơn hay phấn khích nhiều hơn. Dù tim đập thình thịch như muốn nhảy ra ngoài, nhưng đầu óc lại tỉnh táo hơn bao giờ hết. Bản đồ sơ lược do bác sĩ Lữ vẽ hiện lên trong đầu như một bản đồ 3D hoàn chỉnh, giống như đang đứng ngoài quan sát toàn cục từ trên cao.

Tên sát nhân ở đầu bên kia hành lang cách Tề Nhạc Nhân đến m chục mét. Nhưng khi bóng dáng xách cưa máy xuất hiện, adrenaline trong Tề Nhạc Nhân tăng vọt, kh nghĩ ngợi gì co giò chạy biến.

Gã đuổi theo ! Tề Nhạc Nhân kh quay đầu lại, lao thẳng về phía trước, chạy lên cầu thang. Ở chỗ ngoặt cầu thang, liếc qua khóe mắt tên sát nhân đang đuổi sát nút, bắt gặp ngay đôi mắt khát m.á.u của gã. Khoảng cách gần hơn tưởng tượng nhiều!

Tề Nhạc Nhân c.h.ử.i thầm trong bụng, tiếp tục cắm đầu chạy về phía mục tiêu.

Hành lang thẳng tắp, ánh đèn trắng lóa. Cách phía trước hơn mười mét chính là phòng bệnh đã được bố trí bẫy. Save!

Khoảnh khắc save xong, gánh nặng trong lòng Tề Nhạc Nhân vơi một nửa. Tiếng bước chân phía sau ngày càng gần. Đột nhiên một tiếng hét lớn vang lên sau lưng, chưa kịp quay đầu thì cảm giác vật gì đó nặng nề đập mạnh vào bắp chân.

Mất thăng bằng, ngã sấp mặt xuống đất. Cái bật lửa nắm c.h.ặ.t trong lòng bàn tay văng ra xa mười m mét!

Toang !

Tề Nhạc Nhân lồm cồm bò dậy, luồng khí mang theo sự ch.ết ch.óc sượt qua đỉnh đầu. lăn một vòng trên đất, né được đòn tấn c chí mạng nhất. Lưỡi cưa máy kéo lê trên sàn tạo ra một vệt tia lửa vàng rực. Tề Nhạc Nhân đã quên cả đau đớn. Trong khoảnh khắc sinh t.ử này, khuôn mặt tên sát nhân phóng đại trước mắt . Vết sẹo mới to làm khuôn mặt gã vặn vẹo dữ tợn, đôi mắt vằn đỏ in hình bóng đang giãy ch.ết, tàn nhẫn như đang vờn con mồi.

Kh kịp nữa ! Tư thế ngã của Tề Nhạc Nhân hoàn toàn kh thể đứng dậy ngay được. dứt khoát dùng con d.a.o nhỏ đ.â.m thẳng vào tim . Một lần lạ hai lần quen, lần này sẽ kh mắc sai lầm ngu ngốc là đ.â.m trượt nữa.

Gần như ngay khi con d.a.o cắm vào tim, mắt tối sầm lại, đứng trở lại tại ểm save game.

Còn mười giây.

Tề Nhạc Nhân co cẳng chạy, nhân lúc tên sát nhân còn đang ngẩn , lướt qua gã, lao thẳng về phía phòng bệnh phía trước.

Kh cần nhặt bật lửa nữa, chỉ cần gã còn dùng cưa máy, tia lửa do cưa cắt vào kim loại chắc c sẽ gây ra vụ nổ!

Gần lắm , ánh sáng chiến tg ngay trước mắt!

Tề Nhạc Nhân húc tung cửa phòng bệnh, tên sát nhân theo phản xạ đuổi theo. Ngay khoảnh khắc lao vào phòng, Tề Nhạc Nhân nh ch.óng nấp sau cánh cửa, ngay khi tên sát nhân x vào, lao ra vật ngã gã xuống đất.

Trong bóng tối, hai lăn lộn trên sàn. Cưa máy rơi xuống đất, lưỡi cưa đang quay tít ma sát với sàn nhà tạo ra một vệt sáng vàng rực rỡ.

Chói lòa, rực rỡ, tựa như bình minh.

Tề Nhạc Nhân đè lên tên sát nhân. Trong ánh sáng vàng kim, th biểu cảm sững sờ của gã. Vẻ dữ tợn vốn bị sự kinh ngạc xóa nhòa, để lại khoảnh khắc cuối cùng của một th niên tàn bạo nhưng chân thực và quá đỗi trẻ tuổi.

"Ầm" một tiếng, căn phòng tràn ngập oxy bùng nổ, chấn động cả tòa nhà.

Tề Nhạc Nhân vừa hoàn thành lần load game thứ hai lập tức bị sóng xung kích phá tung cửa phòng bệnh hất văng xuống đất. lồm cồm ngồi dậy, bức tường phía trước đã bị nổ sập, vừa ho sặc sụa vừa cười lớn, trút hết mọi nỗi sợ hãi trong tiếng cười xé lòng.

tg , bọn họ tg !

Sau cơn hưng phấn ban đầu, cảm giác hư thoát (sự suy sụp đột ngột của năng lượng sống) mãnh liệt ập đến. Tề Nhạc Nhân bị rút cạn chút sức lực cuối cùng, nằm vật ra sàn trần nhà. Đèn huỳnh quang sáng trưng, trắng lóa đến ch.ói mắt. ngửi mùi khét sau vụ nổ, nằm trên nền gạch lạnh lẽo, mệt mỏi đến mức chẳng muốn nghĩ ngợi gì nữa.

Tiếng bước chân từ xa vọng lại cũng lười , cho đến khi một cái bóng đổ xuống mặt .

Tô Hòa ngồi xổm xuống bên cạnh, kiểm tra tình trạng của , xác nhận kh vết thương chí mạng nào mới hỏi: "Đứng dậy nổi kh?"

Tề Nhạc Nhân nắm l tay ta đứng dậy, nhưng chân vẫn bước kh vững. Th đứng cũng xiêu vẹo, Tô Hòa dứt khoát khoác tay lên vai , dìu ngồi xuống ghế gần đó.

Bác sĩ Lữ cũng tới nơi. ta thò cái đầu ra từ cầu thang ngó nghiêng, tr như sẵn sàng bỏ chạy bất cứ lúc nào nếu th tình hình kh ổn – mặc dù với khả năng vận động của ta thì chạy chưa được m bước chắc đã ngã sấp mặt, nhưng kh ngăn được ta cảnh giác như một con thú nhỏ.

"Gã ch.ết chưa?" Th hai đã an toàn, bác sĩ Lữ mới lon ton chạy lại, hăm hở muốn vào xem căn phòng vừa bị nổ tung. Đi được nửa đường, dưới ánh mắt chằm chằm của Tề Nhạc Nhân và Tô Hòa, ta lẳng lặng lùi lại.

" th là... một dễ gặp họa lắm... hay là cùng ." Bác sĩ Lữ dùng đôi mắt to tròn vốn sức sát thương cực lớn với các bà các cô hai , chớp chớp vài cái, rõ ràng là đang ỷ vào khuôn mặt "shota hợp pháp" (mặt trẻ con nhưng đủ tuổi) để bán m (tỏ vẻ dễ thương) một cách trắng trợn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/chao-mung-den-voi-tro-choi-ac-mong/chuong-19-nhung-chiec-ruong-lo-lung.html.]

Khóe miệng Tề Nhạc Nhân giật giật, hít một hơi đứng dậy: "Đi thôi."

Bức tường phía trước đã sập một mảng lớn, cửa gỗ tan xác kh còn mảnh vụn. Ba đá văng đống đổ nát dưới chân, cuối cùng cũng rõ toàn cảnh hiện trường vụ nổ: căn phòng bệnh cháy đen thui, bừa bộn khắp nơi. Giường bệnh bằng kim loại méo mó biến dạng, phủ một lớp tro bụi đen sì. Tường ngoài bị nổ nứt toác kinh khủng, cửa sổ kính vỡ nát t.h.ả.m thương.

Và mục tiêu của họ, tên sát nhân gây ra hàng loạt vụ án đẫm m.á.u, lúc này đã bị nổ nát b, cái xác cháy đen đến mức kh còn nhận ra hình dạng ban đầu.

Nhưng đó kh là lý do khiến ba ngẩn ngơ. Họ đồng loạt dừng bước là vì...

Phía trên cái xác đang lơ lửng ba cái rương kho báu, qua là biết phản khoa học.

Đúng vậy, chính là kiểu rương kho báu vàng ch.óe lòe loẹt thường th trong game!

Bác sĩ Lữ vỗ trán, nói như đang mơ: "Cuối cùng cũng tin là đang ở trong một trò chơi ."

Tề Nhạc Nhân sờ vào khe cắm thẻ trên thắt lưng. Dù nửa ngày trước đã biết kh còn ở thế giới thực, thậm chí còn m thứ phi lý như thẻ kỹ năng, kho đồ ảo, nhưng ngay lúc này, khi tận mắt th m cái rương kho báu lơ lửng giữa kh trung bất chấp định luật vật lý, mới thật sự cùng cảm giác với bác sĩ Lữ.

bước tới, chạm tay vào cái rương đang lơ lửng, xác nhận thứ này kh ảo giác.

Khoảnh khắc ngón tay chạm vào rương, th báo hệ thống đã lâu kh th lại hiện lên:

[ chơi Tề Nhạc Nhân, tham gia hoàn thành nhiệm vụ tạm thời: Tiêu diệt yếu tố bất ngờ của làng Tân thủ.]

[Thưởng một lần quay thưởng.]

Yếu tố bất ngờ của làng Tân thủ? Tề Nhạc Nhân cúi đầu cái xác cháy đen, là chỉ tên sát nhân này ?

"Đến giờ quay thưởng ! Hai mở trước !" Giọng nói hăm hở của bác sĩ Lữ cắt ngang dòng suy nghĩ của Tề Nhạc Nhân. ta chỉ vào m cái rương lơ lửng, hào hứng giục hai mở trước.

" mở trước ?" Tề Nhạc Nhân kh vội.

"Kh kh, muốn mở cuối cùng." Bác sĩ Lữ kiên quyết.

"Vậy mở trước nhé?" Tô Hòa mỉm cười, tùy ý chọn một cái rương, đặt ngón tay lên ổ khóa.

Rương bật mở, Tề Nhạc Nhân và bác sĩ Lữ vươn cổ vào trong. Bên trong tối om, chẳng th gì cả.

"Đồ vật vào thẳng túi đồ của , là một thẻ vật phẩm." Tô Hòa hào phóng l ra cho hai xem.

Thẻ vật phẩm to bằng thẻ kỹ năng, nhưng trên thẻ vẽ hình một con d.a.o găm thiết kế tinh xảo, bên trên còn chú thích.

[Dao găm khát m.á.u] Đây là một con d.a.o găm thần kỳ, sẽ nâng cấp dựa trên số lượng chơi bị gi.ết, cuối cùng đạt đến hiệu quả "kiến huyết phong hầu" (th m.á.u là ch.ết) - một đòn ch.ết ngay. Chiêu thức một đòn ch.ết ngay hiện tại đã mở khóa: Kh.

"Túm lại là, giờ nó chỉ là con d.a.o găm bình thường? Ngoài việc đẹp mã ra thì chẳng tác dụng gì sất." Bác sĩ Lữ Tô Hòa với ánh mắt vừa ghét bỏ vừa thương hại.

Tô Hòa cười cười kh để bụng: "Biết đâu sau này dùng được."

"Đến lượt đ." Bác sĩ Lữ thúc cùi chỏ vào Tề Nhạc Nhân.

Tề Nhạc Nhân do dự một chút, chọn cái rương bên cạnh Tô Hòa.

Rương mở ra. [Thức ăn cho thú cưng ai cũng thích] Đây là một túi thức ăn thú cưng thần kỳ, dù là ch.ó mèo hay bọ hung, bất kỳ động vật nào chỉ cần ăn một miếng sẽ nhớ mãi kh quên. Hãy trở thành bạn của động vật nào! Số lượng còn lại: 30/30.

Tề Nhạc Nhân suýt ngất xỉu vì tức. Bây giờ cả cái bệnh viện toàn ma với quỷ, l đâu ra động vật! Cái thức ăn này tác dụng quái gì? Cho cá vàng ăn chắc?!

Bác sĩ Lữ liếc thẻ vật phẩm của , vỗ vai đầy thương cảm: "Đến lúc để hoàng t.ử gacha game mobile, sở hữu bàn tay vàng trong làng may mắn ra tay ."

Tề Nhạc Nhân và Tô Hòa lặng lẽ bác sĩ Lữ. vuốt mặt một cái, miệng lẩm bẩm "tâm linh tất tg", đặt ngón tay lên rương báu.

"Cạch" một tiếng, rương mở ra.

Chương trước Chương sau

Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...