Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Chào Mừng Đến Với Trò Chơi Ác Mộng

Chương 5: Cuộc đụng độ lần hai

Chương trước Chương sau

Editor: Yang Hy

Cứu hay kh cứu? Trong lúc Tề Nhạc Nhân còn đang do dự thì bác sĩ Lữ đã lao tới, ngồi xổm xuống bên cạnh cô gái hỏi han: "Cô thế? Khó chịu chỗ nào?"

" đau bụng... Hình như..." Mặt cô gái cắt kh còn giọt m.á.u, "Hình như... sảy t.h.a.i ."

"......"

Hai thằng đàn ngớ ngay tại trận. Tề Nhạc Nhân thầm c.h.ử.i thề trong bụng, cô em này trên xe buýt còn gào thét với bạn trai cũ đòi phá t.h.a.i gửi cho tên kia, giờ lời nguyền này sắp thành sự thật một nửa .

Cơ mà thế này thì xui quá, còn gì bi đát hơn việc sảy t.h.a.i trong cái bệnh viện đầy ma quỷ này chứ? À, gặp tên sát nhân chắc cũng tính là một cái...

"Cô, cô muốn giữ t.h.a.i kh? Muốn thì tiêm cho mũi t.h.u.ố.c giữ thai." Bác sĩ Lữ nghiêm túc hỏi ý kiến bệnh nhân.

Cô gái mặt mày như sắp phát ên: "Giữ cái khỉ gì, phá lẹ giùm! Ở đây toàn ma với quỷ, giữ cái t.h.a.i ma à!"

"..." Cô gái à, bớt nói m lời xui xẻo được kh? Tề Nhạc Nhân chỉ muốn kêu trời.

"Lại đây giúp một tay, đỡ cô nằm xuống!" Bác sĩ Lữ vẫy Tề Nhạc Nhân lại làm culi.

Tề Nhạc Nhân tới, cùng bác sĩ Lữ mỗi một bên dìu cô gái vào phòng nạo hút thai. Cô nàng tr như sắp tắt thở đến nơi, cố lết vào phòng, vừa nằm lên giường là đờ đẫn luôn.

"Chỗ này ma..." Cô gái thì thào, nhưng vẻ mặt vẫn còn khá bình tĩnh, "Vừa nãy chạy từ đây ra đ."

"Ma đâu?" Bác sĩ Lữ bắt đầu đứng ngồi kh yên, dáo dác xung qu.

"Th bà đây chảy m.á.u đầy nên rén ." Cô gái đau đến mức nói kh rõ tiếng, "Đậu má, đau vãi..."

"..., tìm b.ăn.g v.ệ si.nh cho cô." Bác sĩ Lữ vội vàng l đồ. Trong phòng nạo hút t.h.a.i đủ thứ, ta nh ch.óng đưa b.ăn.g v.ệ si.nh và quần lót dùng một lần cho cô.

Tề Nhạc Nhân rót cốc nước, đỡ cô gái dậy uống.

"Cảm ơn, tên Tiết Do Do, đẹp trai tên gì thế?" Cô gái l lại chút hơi sức, tay run run bắt đầu bóc băng vệ sinh.

"Tề Nhạc Nhân." Tề Nhạc Nhân quay mặt chỗ khác, cảnh tượng này hơi ngại, kh nên .

"Bọn đợi bên ngoài, xong thì cô gọi một tiếng." Bác sĩ Lữ vẻ đặc biệt dị ứng với cái bầu kh khí "gian phu dâm phụ" nhau đắm đuối trong lúc nguy cấp này, bèn kéo Tề Nhạc Nhân ra ngoài c cửa.

"Cái phòng nạo hút t.h.a.i này cấu trúc phức tạp phết nhỉ." Tề Nhạc Nhân nói.

"Ừ, lần đầu đến ai cũng dễ lạc, lối của bác sĩ với bệnh nhân khác nhau, lối vận chuyển rác thải y tế lại ở bên khác. Một phòng lớn chứa bốn phòng nhỏ: phòng nghỉ, phòng thủ thuật, văn phòng, trạm y tá. Giữa văn phòng bác sĩ và trạm y tá còn kẹp thêm cái phòng thay đồ ngăn cách, dễ lòng vòng lắm." Bác sĩ Lữ còn đệm thêm một câu tổng kết nghe xui xẻo, "Cực kỳ thích hợp để chơi trò đuổi bắt."

"... đừng cắm cờ kiểu đ được kh? Đừng quên trong bệnh viện này còn một tên sát nhân chẳng biết lúc nào sẽ chui ra đ." Tề Nhạc Nhân cạn lời.

Bác sĩ Lữ liếc xéo : " cũng nói ra đ thôi."

"...Ờ ha."

Hai rơi vào trầm mặc, suy nghĩ xem tiếp theo nên làm gì.

" biết làm phẫu thuật phá t.h.a.i kh?" Tề Nhạc Nhân cố nghĩ ra một chủ đề ít xui xẻo hơn.

Bác sĩ Lữ trưng ra bộ mặt " đùa đ à": "Nghĩ gì thế, là bác sĩ nội khoa! Siêu âm cho sản phụ thì còn được, chứ bảo phá t.h.a.i á?"

"..."

"Nhưng mà nếu kh làm thì ch.ết , cũng thể thử xem ..." Bác sĩ Lữ suy tư về khả năng này một cách nghiêm túc.

"Cô im lặng lâu quá , kh chứ nhỉ?" Tề Nhạc Nhân đứng ngoài cửa kh biết tình hình bên trong, nhưng trực giác mách bảo thay cái b.ăn.g v.ệ si.nh chắc kh tốn nhiều thời gian đến thế.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/chao-mung-den-voi-tro-choi-ac-mong/chuong-5-cuoc-dung-do-lan-hai.html.]

"Á á á !!! Ma kìa!!!" Bên trong vang lên tiếng gào khóc t.h.ả.m thiết, hai chẳng màng gì nữa lập tức mở cửa x vào. Chỉ th Tiết Do Do ngã sóng soài dưới đất, dùng hết sức bình sinh bò ra ngoài. Trên chiếc giường bệnh cô vừa nằm, một bóng ma tóc tai rũ rượi, bán trong suốt đang nằm sấp ở đó, bò qua ga trải giường với tư thế vặn vẹo quái dị, cúi định chộp l cô.

Trong khoảnh khắc đó, Tề Nhạc Nhân kh nghĩ ngợi nhiều, lao lên một bước vừa lôi vừa kéo Tiết Do Do ra xa. Bác sĩ Lữ thì như con mèo bị giẫm đuôi, co cẳng định chạy ra ngoài, ai ngờ một cơn gió âm u từ hành lang thổi tới, "Rầm" một tiếng đóng sầm cửa lại! Bác sĩ Lữ vặn tay nắm cửa m cái, nhưng kh tài nào mở được!

Đậu x, nhốt cửa gi.ết à!

Con ma nữ trên giường bệnh đã bò xuống đất, trên trần nhà liên tục vang lên tiếng nổ "bép bép bép". Cùng với tiếng hét ch.ói tai của Tiết Do Do, từng bóng đèn huỳnh quang trong phòng nghỉ nổ tung! Mảnh thủy tinh rơi loảng xoảng vung vãi khắp sàn!

Tối tăm, lạnh lẽo, ánh sáng lọt vào từ bên ngoài kh đủ soi rõ căn phòng, nhưng vẫn lờ mờ th được con ma nữ đang bò trườn dưới đất, chậm chạp và vặn vẹo tiến về phía ba !

Ngay lúc ngàn cân treo sợi tóc, bác sĩ Lữ gào lên: "Dùng m.á.u, dùng m.á.u thử xem!"

L đâu ra m.á.u bây giờ! Cắt tiết tại chỗ à?! Tề Nhạc Nhân căng thẳng quá độ mà não vẫn còn nhảy số, nhưng Tiết Do Do bị lôi còn phản ứng nh hơn. Cô c.h.ử.i thề một câu, thò tay thẳng vào trong quần lót, "Roẹt" một tiếng xé cái gì đó ra. Ngay trước con mắt trợn tròn của hai tên đàn , cô đập thẳng thứ đó vào mặt con ma nữ đang sắp túm được cổ chân .

Tiếng hét thê lương phát ra từ con ma nữ. Tề Nhạc Nhân cuối cùng cũng phản ứng lại, vớ l cái ghế bên cạnh phang túi bụi vào nó, thật sự chạm được vào thực thể! Adrenaline tăng vọt khiến Tề Nhạc Nhân bộc phát sức chiến đấu phi thường, đập con ma nữ đang bò dưới đất tan thành mây khói.

Trong phòng im phăng phắc, chỉ còn tiếng thở dốc của ba và tiếng tim đập thình thịch. Tề Nhạc Nhân vứt cái ghế xuống, ngồi bệt xuống đất, thở hắt ra một hơi dài.

Bước được bước đầu tiên này, hóa ra kh khó như tưởng.

Tiết Do Do ôm bụng rên rỉ vài tiếng, được bác sĩ Lữ đang run lẩy bẩy dìu sang một chiếc giường khác. Th Tề Nhạc Nhân vẫn ngồi ngẩn ngơ dưới đất, bác sĩ Lữ rón rén tới hỏi: " ổn kh? Kh bị thương chứ?"

Tề Nhạc Nhân lúc này mới tỉnh táo lại, cứng ngắc lắc đầu.

Kh bị thương gì, chỉ là hơi hoảng loạn. M phút trước cầm ghế đập ên cuồng cứ như thằng dở, giờ nghĩ lại th lạ lẫm và khó tin vô cùng. Khuôn mặt dữ tợn của ma nữ và tiếng hét thê lương đó đã tạo nên phần chân thực nhất của cơn ác mộng, khiến ta lạnh gáy.

Trong phòng vẫn tối om, nhưng kh còn cái kh khí âm u đáng sợ như vừa nãy. Tiết Do Do nằm dặt dẹo trên giường, chán đời ôm bụng trần nhà, hỏi thều thào: "Chắc nó kh quay lại nữa đâu nhỉ?"

"Chắc sẽ thời gian hồi (cooldown)." Bác sĩ Lữ lạc quan nói, "Cô đói kh? tìm chút gì ăn cho cô, với cả v.ũ k.h.í nữa, giờ tay kh thế này hơi... khụ khụ, kh ổn."

Nhớ lại vừa nãy ta với Tề Nhạc Nhân thi nhau "cắm cờ" xui xẻo gặp ma thật, ta nuốt vội m từ nguy hiểm vào bụng.

" rành bệnh viện hơn, hay , ở lại tr Tiết Do Do." Tề Nhạc Nhân cũng hơi do dự, kh thể vứt bệnh nhân ở lại đây một được.

"..." Bác sĩ Lữ ấp úng "" mãi, cuối cùng thú nhận, " sợ..."

Cả Tiết Do Do và Tề Nhạc Nhân đều câm nín.

"Hai , ở lại đây biết đâu còn an toàn hơn, nó mà đến nữa lại cho tí tiết. Chỉ phiền hai tìm giúp ít đồ ăn." Tiết Do Do lại tỏ ra gan dạ, trong cái phòng vừa mới ma này mà vẫn giữ được thái độ bình tĩnh đến bất ngờ – nếu bỏ qua việc m phút trước cô nàng hét như sắp ch.ết đến nơi.

Bác sĩ Lữ lượn vài vòng trong phòng, tìm cho cô hai con d.a.o mổ làm v.ũ k.h.í, mới cùng Tề Nhạc Nhân rời .

Hành lang vẫn vắng lặng, ban ngày mà đèn vẫn bật sáng trưng, trắng lóa cả mắt.

Bác sĩ Lữ lẩm bẩm một : "Nhà ăn ở sau khu khám bệnh, giờ kh qua được, thôi tìm v.ũ k.h.í trước đã, kiếm đồ ăn thức uống cho Tiết Do Do, sảy t.h.a.i tốn sức lắm. Mà cái sương mù kia là nhỉ? Lát nữa nên tìm cơ hội ra xem thử kh, kh biết cửa chính sảnh tầng 1 mở kh, chưa mở lại tìm chìa khóa..."

Hai đến phòng mộc ở tòa nhà B. Trong này khá nhiều dụng cụ dùng được, tiếc là kh th cái cưa máy mà tên sát nhân dùng, chỉ cưa tay bình thường, với m thứ như dây ện, dũa, dùi đục. Bác sĩ Lữ lục lọi hồi lâu, hớn hở ôm hai cái xà beng quay lại: " này! Thánh kiếm vật lý!"

...Thôi bớt giỡn.

Dụng cụ thể cất vào túi đồ, nên hai vơ vét sạch phòng mộc và phòng ện bên cạnh, mang theo hết những thứ vẻ dùng được. Sau đó mỗi cầm một cái xà beng trên tay, chuẩn bị tìm thức ăn qu đây. Bác sĩ Lữ bắt đầu lải nhải về m chuyện tâm linh hồi trực đêm.

"Im lặng." Tim Tề Nhạc Nhân giật thót một cái, hạ giọng quát bác sĩ Lữ dừng lại.

Bác sĩ Lữ ngơ ngác chớp mắt, th vẻ mặt nghiêm trọng của Tề Nhạc Nhân thì giật hoảng hốt.

Tiếng bước chân "cộp cộp cộp" từ hành lang phía xa vọng lại, kh nh kh chậm. Chỉ trong chớp mắt, đó đã xuất hiện ở góc ngoặt.

Tay xách cưa máy, mặt mày dữ tợn chằm chằm hai !

Chương trước Chương sau

Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...