Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Chấp Thủ Vi Thê

Chương 20:

Chương trước Chương sau

Ngồi một lúc, tai nghe th nhẹ bước tiến lại gần.

giả vờ như kh hay biết, chỉ yên lặng chờ đợi, sau đó tiếng bước chân dần gần hơn, một dáng vẻ đạo sĩ từ trong giả sơn xuất hiện, mặt tươi cười, đến trước mặt .

“Tiểu đạo Ngọc Hư, bái kiến Quận mã gia.” Đạo sĩ đó một tay cầm phất trần, hành lễ nói.

Đây là mà Tần Khuyết kh hề quen biết, chỉ chuyển mắt y, đợi lời tiếp theo của y.

Ngọc Hư xích lại gần, ngồi xuống đối diện bàn.

“Quận mã gia một ngồi đây, l mày tiêu ều, dường như chuyện kh vui?” Ngọc Hư quan tâm hỏi.

Tần Khuyết kh đáp lời, chỉ y, như thể nói: " nữa?"

Ngọc Hư liền cười nói: “Quận mã gia quả là ềm tĩnh, như vậy là cực tốt đ, ví như Đương kim Thánh Thượng, chính là một kẻ ghét ồn ào.”

Tần Khuyết vẫn kh nói gì, Ngọc Hư tiếp tục hàn huyên: “Sư tôn của tiểu đạo, chính là Tử Th Tán nhân, Quận mã gia hẳn đã sớm nghe d sư tôn, làm Quốc sư gần mười năm, một nửa thời gian đều hầu hạ bên cạnh Thánh Thượng.

“Tiểu đạo nhập sư môn cũng sáu năm , nhưng vẫn chưa từng diện kiến Thánh Thượng, chỉ thường xuyên nghe sư tôn nhắc đến Thánh Thượng.

“Tuy nhiên, tiểu đạo ở Huyền Chân Quan lại từng gặp Vệ Quốc c, cái phong thái, cái thần thái , thật sự như thiên nhân hạ phàm, kh nỡ rời mắt.”

Tần Khuyết mất kiên nhẫn, lạnh giọng nói: “Ngươi muốn nói gì?”

Hai mà y nhắc đến, một Tử Th Tán nhân, một Vệ Quốc c, chính là hai hiện nay được Thánh sủng, phong quang vô hạn, nhưng một kẻ là thần côn cầu tiên vấn đạo của Hoàng đế, một kẻ là nịnh thần dựa vào dung nhan mỹ miều mà leo lên long sàng, là nam sủng của Hoàng đế.

Trớ trêu thay hai này, một kẻ làm Quốc sư, chủ trì toàn bộ Khâm Thiên Giám; một kẻ được phong Vệ Quốc c, Trung Nghị Đại tướng quân, nắm giữ toàn bộ binh quyền trong hoàng cung, trên lừa dưới gạt, bại hoại cương kỷ, khiến triều chính hỗn loạn tăm tối.

Còn về vị Thánh Thượng kia, Tần Khuyết đối với y kh ấn tượng gì, cũng chẳng nhiều tình cảm, lẽ đó đã quên , mà cũng đã quên dung mạo của đó .

Ngọc Hư nghe thúc giục, lại đối mặt với ánh mắt th lãnh sắc bén của , kh khỏi giật , trong lòng dâng lên một trận lạnh lẽo khó hiểu, lúc này mới bỏ qua màn dạo đầu, nói thẳng: “Tiểu đạo nghe nói Quận mã gia kỳ thực kh m nguyện ý làm Quận mã, thực tế là bị Hiến Dung Quận chúa cưỡng ép đưa vào phủ, kh biết Quận mã gia muốn hầu hạ Thánh Thượng kh, nếu thể giành được Đế sủng, vậy thì thể bước lên mây x, bay vút lên cao, giống như Vệ Quốc c, trở thành hiển hách dưới một mà trên vạn .”

--- Chương 9 ---

cuối cùng cũng thổ lộ mục đích, Tần Khuyết yên lặng y, bắt đầu nghĩ nếu g.i.ế.c ở đây thì lẽ sẽ kh dễ thu xếp.

Lúc này một tiếng quát kiêu vang lên: “Hay cho ngươi cái lão tạp mao này, dám cướp của ta, coi ta là kẻ đã c.h.ế.t ?”

Hiến Dung nh chóng bước tới, nàng mặc đại tụ, roi kh mang theo bên , lúc này lập tức xoay Bình Bình cầm trên tay, Ngọc Hư vội vàng muốn chạy, còn chưa chạy thoát, Hiến Dung đã quất một roi tới.

Ngọc Hư ăn một roi, “ai ui” một tiếng kêu, sau đó vừa chạy vừa cầu xin: “Quận chúa nếu thể giới thiệu lang quân cho Thánh Thượng, giành được Thánh Thượng hoan tâm, chẳng cũng là vinh dự của Quận chúa ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/chap-thu-vi-the/chuong-20.html.]

Y lôi Hoàng Thượng vào, Hiến Dung biết kh thể nói bừa, chạm vào Thiên uy, nhưng tay lại kh lề mề, cũng chẳng màng dung nghi của bộ đại tụ, vừa đuổi theo Ngọc Hư, vừa quất roi vào y.

Tần Khuyết lần đầu tiên, cảm th nữ nhân ngu ngốc này cũng thể làm được chuyện tốt, liền ung dung tự tại đứng bên cạnh, đáng tiếc thân thủ của nàng quá kém, tốn nhiều sức như vậy, mới quất trúng lão đạo năm sáu roi.

Chuyện ồn ào quá lớn, Bùi gia liền đến, kéo Hiến Dung khuyên nàng hãy nể mặt chủ nhà mà nguôi giận.

Ngọc Hư là của Huyền Chân Quan, đó là Đạo quán hoàng gia, lại là đệ tử của Tử Th Tán nhân, cũng kh thể dễ dàng đắc tội.

Tiêm Tiêm và Viên Viên là võ tỳ thân thủ, th chủ tử đánh đủ m roi , liền cũng kéo lại, khuyên Hiến Dung dĩ hòa vi quý.

Hiến Dung bị kéo lại, đành dừng tay, nhưng vẫn kh thể nguôi giận, cũng kh dự tiệc nữa, dẫn Tần Khuyết rời .

“Đồ to gan, cướp lại cướp đến trên bổn quận chúa!” Ngồi trong xe ngựa, Hiến Dung giận dỗi nói.

Ngày thường nàng ra ngoài cưỡi ngựa, hôm nay để đấu sắc, mặc lễ phục, ngựa bất tiện, nên ngồi xe ngựa, Tần Khuyết cùng nàng chung.

“Lần sau đừng để ta th nữa, th một lần đánh một lần!”

“Một đạo sĩ, kh lo luyện đan của , lại tới làm chuyện như thế này!”

Bình Bình ở bên cạnh khuyên nhủ: “Được , Quận chúa đừng giận nữa, đây chẳng chứng tỏ cô gia đẹp trai kh? Hôm nay xem như đã hạ gục được Quách gia c tử !”

Hiến Dung lúc này mới dịu một chút, bình tĩnh lại, sau đó liền thẳng Tần Khuyết.

Tần Khuyết ngẩng mắt, đối diện với ánh mắt của nàng.

Nàng hỏi: “Là tìm đến ngươi, hay là ngươi chủ động cấu kết với ?”

Tần Khuyết: “…”

“Bảo ngươi theo ta xem đấu vịt, ngươi kh , cứ muốn tự ở lại, quay đầu lại ta liền nghe th ngươi đang bàn bạc chuyện vào cung với ta.” Hiến Dung càng nói, vẻ nghi ngờ trên mặt càng đậm.

Tần Khuyết nhẫn kh thể nhẫn, đáp: “Ta kh thích xem đấu vịt, cũng kh quen biết đó.”

Trong kinh thành, Hoàng Thượng bỏ bê triều chính, chìm đắm trong việc cầu tiên vấn đạo, quyền quý cũng kh lo sản xuất, chỉ lo đấu gà chọi chó. kinh thành thích đấu thú, vạn vật đều thể đấu, đấu gà đấu dế bọn họ đã xem chán , nên bắt đầu đấu ngỗng đấu vịt thậm chí còn đấu mèo và rắn, mệnh d là Long Hổ đấu.

Tần Khuyết đối với những thứ này hoàn toàn kh hứng thú, nhưng Hiến Dung lại cảm th, một thứ đẹp mắt như vậy mà kh xem, thà ngẩn , nhất định uẩn khúc bên trong.

Nhưng lúc này c.h.ế.t kh đối chứng, nàng nheo mắt , chậm rãi nói: “Đại bá của ta một tiểu , ban đầu khiến Đại bá của ta mê mẩn thần hồn ên đảo, muốn vào nhà chúng ta, được thôi, Đại bá của ta đã chuộc thân mua nàng ta về, nhưng chưa đầy vài tháng nàng ta lại tư th với một hộ vệ trong nhà chúng ta, còn muốn bỏ trốn, sau đó bị Đại bá của ta bắt được đánh gãy chân. Ngươi xem chân ngươi dài như vậy, đánh gãy thì thật đáng tiếc.”

Tần Khuyết cố gắng kiềm chế dòng m.á.u đang sôi trào, cố gắng kh đáp lời.

Hiến Dung th kh biểu hiện gì, liếc một cái, dứt khoát nói thẳng: “Ta nói cho ngươi biết, Vệ Quốc c căn bản kh dựa vào bản lĩnh thật sự mà lên được chức Quốc c, mà là hầu hạ Hoàng Thượng ngủ nghỉ, hai nam nhân ngủ cùng nhau, thật ghê tởm, lẽ nào ngươi muốn hầu hạ Hoàng Thượng ngủ nghỉ?”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...