Chấp Thủ Vi Thê
Chương 23:
“Ồ…” Tiêu Dung chút thất vọng, thoại bản mà biên soạn như vậy thì cũng khá hay.
Lúc này Vương Bật thở dài: “Nói cho cùng, vị Đại Hoàng tử này vào Bắc Địch cũng đã mười bốn năm , triều đình ít khi phái thăm, cũng kh biết tình cảnh ra .”
“Thì là cưới vợ Bắc Địch, sinh một đống con nít Bắc Địch chứ , nếu kh theo thoại bản, thì chính là như vậy đó. Y c.h.ế.t vợ y còn gả cho con y, ối giời~” Tiêu Dung khó mà hiểu được phong tục Bắc Địch, mặt đầy vẻ ghét bỏ.
Nhớ đến Thái tử và Đại Hoàng tử cùng một mẹ sinh ra, nhưng lại được Địch thị Hoàng hậu nhận nuôi riêng, xuất thân tương đồng, nhưng số phận lại một trời một vực, một làm Thái tử, một lại lưu lạc làm con tin, Vương Bật kh khỏi thở dài cảm thán, sau đó hỏi Tiêu Dung: “Lần thành thân này của ngươi, mọi việc đều thuận lợi, kh gặp bất kỳ ều bất ngờ nào chứ?”
Vương Bật thể ra, Thái tử tuy còn trẻ, nhưng cũng kh loại dễ đối phó, hôn sự của cháu gái thể thuận lợi được tiến hành, y còn chút bất ngờ.
Tiêu Dung lạ lùng hỏi: “Kh gì cả, thuận lợi mà.” Vừa nói vừa Tần Khuyết, sự kh thuận lợi lớn nhất chính là y, y kh cam lòng, nhưng nhịn đói hai ngày, mọi chuyện cũng thuận lợi cả .
Vương Bật dù bất ngờ, nhưng vẫn dặn dò: “Sau này gặp Hoàng hậu, Thái tử và những khác, cứ giả vờ như kh biết những chuyện đó, chỉ cần tỏ ra là ngươi thật lòng yêu thích phu quân này là được ”
Nói đến đây, Vương Bật lại liếc Tần Khuyết, kh kìm được mà nói: “Chỉ là cái nhãn quan của ngươi…”
“Nhãn quan của ta làm , nhãn quan của ta tốt lắm đó!” Tiêu Dung cảm th là do nàng trúng, nghi ngờ Tần Khuyết chính là nghi ngờ nhãn quan của nàng, hơn nữa, nam nhân của nàng, trừ nàng ra thì chẳng ai quyền ức hiếp.
Vương Bật đành thôi, xua tay nói: “Được được được, ngươi thích là được , về . Y đã dễ chiêu họa, sau này hãy tr chừng y kỹ một chút.”
Tăng thị ra, đưa cho nàng một túi lớn kẹo hồ lô được bọc gi dầu.
Tiêu Dung liền vừa cầm kẹo hồ lô, vừa dắt Tần Khuyết ra ngoài. Bước ra khỏi nhà, mở lớp gi dầu ra, nàng phát hiện quả nhiên một nửa kẹo hồ lô giống hệt loại ở kinh thành, một nửa thì khác, là loại kẹo đường sương, Tiêu Dung th mới lạ, tự l một xiên, đưa một xiên cho Tần Khuyết.
Tần Khuyết trong đầu trải qua một hồi thiên nhân giao chiến, hiểu rằng lúc này nếu kh nhận, lại sẽ bị coi là cố ý đối kháng, liền ngoan ngoãn nhận l xiên kẹo hồ lô đó.
Tiêu Dung ăn trước một miếng, kinh ngạc khen ngon, vội vàng giục y cũng ăn.
Y liền ăn một miếng.
Tiêu Dung hỏi: “Ngon kh?”
Tần Khuyết chưa từng ăn thứ gì ngọt đến vậy, nhịn một lúc lâu, gật đầu.
Tiêu Dung vui vẻ, đếm số kẹo hồ lô trong túi: “Chỗ này một hai ba bốn… mười con, lát nữa ta cho ngươi… bốn con nữa nhé, ngươi cứ giữ mà ăn dần.”
Tần Khuyết kh đáp lời, cắn mạnh một miếng kẹo hồ lô.
Tiêu Dung th y ngoan ngoãn, tâm trạng bị y chọc tức lúc nãy liền tốt hơn nhiều, nàng giải thích với y: “Thật ra, ta nói kh đưa ngươi Thu Sơn vây săn là nguyên do đó. Trước đây ta cũng đã nói với ngươi nhỉ, đương kim Thánh Thượng, tuy nói là Thánh Thượng, nhưng những việc ngài làm chẳng chút dáng vẻ của Thánh Thượng nào cả. Ngài sủng ái nhất là Vệ Quốc C Đổng Tu, nói cách khác… ngài yêu thích nhất lại kh là Hoàng hậu và phi tử trẻ đẹp, mà là một nam nhân. Ngài đã như vậy, con trai ngài thể tốt đến đâu chứ? Vạn nhất Thái tử cũng trúng ngươi thì ?”
Sắc mặt Tần Khuyết khó coi, một lúc lâu sau, y nuốt miếng kẹo hồ lô trong miệng xuống, cứng giọng đáp: “Sẽ kh xảy ra chuyện như vậy.”
“Cái đó khó mà nói được, tóm lại cứ thế mà định , ngày đó ngươi cứ ngoan ngoãn ở nhà, đợi ta mang thú rừng về cho ngươi.” Tiêu Dung chốt hạ.
Tần Khuyết ánh mắt lạnh , kh nói nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/chap-thu-vi-the/chuong-23.html.]
Lương Võ trong lòng lo lắng chuyện Thu Sơn vây trường, th hai từ chỗ Hầu phu nhân trở về, từ xa y đã sang, muốn xem tình hình của hai .
Họ càng càng gần, Lương Võ th đầu tiên là thần sắc chủ tử y vô cùng bình tĩnh.
Đó thực ra là một vẻ mặt nguy hiểm, bởi vì khi chủ tử bình tĩnh thì sắc mặt thường lạnh lùng, lạ chớ đến gần, còn khi nguy hiểm thì ngược lại sẽ bình tĩnh hơn một chút.
Nhưng trớ trêu thay, trên tay chủ tử lại đang cầm một xiên kẹo hồ lô.
Chuyện này thật sự… quỷ dị… cứ như thể chủ tử từ một sát thần biến thành một sát thần biến thái vậy.
Vì chủ tử đã nói trong ngày hôm nay đừng để y th nữa, nên Lương Võ sớm đã tránh khỏi trước viện Lăng Phong. Thế nhưng chủ tử lại gọi y lại trước: “A Lục, đứng lại.”
Lương Võ đứng lại, cúi đầu đứng nguyên tại chỗ.
Tiêu Dung ngang qua trước mặt y, kh để ý đến y, vào trong. Tần Khuyết đứng lại ở cửa, kh theo vào.
Tiêu Dung ở phía trước quay đầu nói: “Ta mang kẹo hồ lô vào trong , ngươi kh thì vào l.” Nói lại tiếp tục vào.
Sắc mặt Tần Khuyết lại khó coi hơn một chút, đợi nàng khỏi, y đến dưới một cây phong ở chân tường, đợi Lương Võ tới, nói với y: “Dặn dò xuống dưới, ều tra rõ tình hình c gác Thu Sơn vây săn, ngày vây săn sắp xếp vào trong.”
Lương Võ nghi hoặc: “Điện hạ ý là… lẻn vào vây trường để hành động? Kh còn…”
Y về phía trong viện, lo lắng nói: “Bây giờ chỉ còn chưa đầy năm ngày, sắp xếp xuống dưới kh hề đơn giản, hơn nữa Thái tử ở đó, nhất định là c gác nghiêm ngặt, cho dù hành động thành c, cũng cực kỳ khó thoát.”
Y oa
“Chuyện này kh cần ngươi lo, chỉ cần đưa ta vào là được.”
“Điện hạ muốn tự …” Lương Võ lập tức nói: “Điện hạ đương nhiên kh thể mạo hiểm lớn như vậy, vẫn nên phái thuộc hạ hành động.”
Lẻn vào để ám sát, hoàn toàn kh là một chuyện giống như đường đường chính chính vào. Chỉ một chút sơ suất cũng thể mất mạng.
Giọng Tần Khuyết kh cho phép nghi ngờ: “Kh cần nói nữa, các ngươi kh quen biết đó.”
Lương Võ biết kh còn đường xoay chuyển, đành bỏ qua, nghe lệnh nói: “Vâng.”
Ngay sau đó lại hỏi: “Vậy sau khi xong việc, Điện hạ còn trở về Hầu phủ kh?”
Tần Khuyết nhớ đến xiên kẹo hồ lô trong tay, mạnh mẽ ném nó xuống đất, ghét bỏ nói: “Đương nhiên kh về.”
“Vậy nếu Quận chúa khắp nơi tìm kiếm tung tích Điện hạ…”
“Hạc Đỉnh Hồng lần trước chẳng vẫn còn ? Lần trước một niệm sai lầm, phán đoán sai tình thế, uổng phí hai ngày trời.” Tần Khuyết nói đến đây, vẻ mặt đầy bất cam.
Y khó mà tưởng tượng được lại phạm sai lầm ngu xuẩn như vậy, cuối cùng lại bị nữ nhân đó trêu đùa một phen, nếu ngày đó để nàng uống chén hợp cẩn rượu kia, thì đã kh hai ngày khó chịu này.
Chưa có bình luận nào cho chương này.