Chấp Thủ Vi Thê
Chương 80:
Hiến Dung ngạc nhiên y: “Vì ?”
Nàng ta hòa ly hay kh, thì liên quan gì đến y?
Vương Hoán khẽ “khụ” một tiếng, giải thích: “Chẳng là… hôn sự của ta, chẳng vừa mới định , đang lúc mấu chốt, vừa thành thân chưa được bao lâu đã hòa ly, truyền ra ngoài thì khó nghe biết bao, ta sẽ nghĩ nhà chúng ta đều loạn đến mức này, chẳng là… ảnh hưởng đến hôn sự của ta ?”
“Họ Vương kia, vô lương tâm!” Hiến Dung tức giận đến quên mất cũng họ Vương, mắng luôn cả , sau đó liền đứng dậy nắm chặt nắm đ.ấ.m đánh vào Vương Hoán, Vương Hoán tránh mặt , dùng lưng chịu đ.ấ.m một trận, cho đến khi nàng ta đánh mỏi, mới cầu xin nói: “Thời gian cũng kh dài đâu, cứ đợi ta lo xong hôn sự, lại hòa ly, được kh? Cũng kh cần gấp gáp vào lúc này đúng kh?”
Hiến Dung hậm hực kh nói gì, Vương Hoán tiếp tục khuyên nhủ: “Vả lại, Đại bá cũng chưa làm gì Hồng Yên cả, mà hòa ly ngay, chẳng làm Đại bá mất mặt lắm ? Khiến y tr đặc biệt nhu nhược, kh bằng khí phách.”
Nàng ta kh lên tiếng, Vương Hoán bắt đầu cầu xin: “Toán cầu xin đó, hãy giúp ta lần này , xem ta cũng đã lớn tuổi , khó khăn lắm mới đợi được ngày này, sau này muốn gì, đều đồng ý với .”
Hiến Dung trừng mắt y hồi lâu, cuối cùng nói: “ tốt nhất nên định ngày thành hôn sớm một chút, ta nhiều nhất là đợi một tháng, một tháng sau ta sẽ hòa ly!”
“Một tháng thì quá ngắn , cũng đến cuối năm.”
“ mơ đẹp !” Hiến Dung cảm th Vương Hoán kh lương tâm, quả thật kh , quay bỏ .
Khi nàng ta trở về viện của , phát hiện Tần Khuyết đã kh còn quỳ trong viện, kh th đâu nữa.
Nàng ta hỏi: “ đó đâu ?”
Hiện giờ thế sự biến thiên, nàng ta đã kh còn gọi y là Cô gia hay phu quân nữa.
Bình Bình đáp lời: “Trước đó A Lục đến nói gì đó với cô gia, cô gia liền đứng dậy rời , hình như đã ra khỏi phủ .”
Hiến Dung phát hiện Tiết Kha này khá thản nhiên, lại tự nhiên, lại chẳng hề vội vàng chút nào, cứ như kh chuyện gì vậy.
“Đem y về cho ta…” Định nói “Đem y về cho ta”, lại nghĩ, nàng ta đã kh muốn y nữa , gọi y về làm gì chứ?
Thôi được, y muốn làm gì thì làm. Nàng ta vì cái tên Vương Hoán đáng ghét kia mà nhịn y một tháng, một tháng sau nàng ta sẽ hưu y… kh, hòa ly với y, đuổi y !
Nghĩ đến đây, Hiến Dung liền kh quản y nữa, chỉ dặn dò: “Đem toàn bộ đồ đạc của y chuyển sang sương phòng, giường sập cũng chuyển sang đó, sau này kh được cho y bước vào phòng ta!”
Bọn hạ nhân nghe lệnh, vội vàng chuyển đồ.
Tần Khuyết mãi đến khi trời tối mới trở về.
Vừa định vào chính phòng, vừa hay gặp Bình Bình từ trong phòng ra, nói với y: “Đồ đạc của cô gia chiều nay đã chuyển hết sang sương phòng , sau này cô gia cứ nghỉ ngơi ở sương phòng, dùng bữa cũng vậy.”
Tần Khuyết ánh đèn trong phòng, đoán là vì kh ngoan ngoãn quỳ, lại chọc giận Hiến Dung .
Ám tuyến chôn ở Đ Cung tin tức truyền ra, Hoắc Giản bên đó gửi thư khẩn cấp bảo y qua, y tự nhiên qua.
Thôi vậy, ều quan trọng hiện tại là hành động ám sát Tần Trị, những chuyện khác cứ tạm gác lại. Xem tình hình buổi chiều, cơn giận của Hiến Dung cũng đã nguôi ngoai phân nửa, kh ngờ lý lẽ cùn của Lương Võ lại chút tác dụng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/chap-thu-vi-the/chuong-80.html.]
Y kh nói gì, im lặng quay về sương phòng.
Bình Bình đứng trước căn phòng này bóng dáng y, thầm nghĩ cô gia này đúng là vô tâm thật, cũng chẳng quan tâm quận chúa giận đến mức nào, tha thứ cho y hay kh. Uổng c quận chúa trước đó m lần suýt mất mạng vì y, quả thật một tấm chân tình đổ s đổ biển.
Ban đêm, Lương Võ cũng đã dò la được tin tức về Hồng Yên, đem tin tức báo cáo cho Tần Khuyết, và nghi ngờ nói: “Điện hạ, thuộc hạ cảm th kỳ lạ, vì Đ Dương Hầu lại dung túng Hồng Yên đến vậy? Theo lý mà nói, dù kh bán , cũng nghiêm trị mới đúng chứ.”
“Kh gì lạ. Nữ nhân kia tự xưng biết mị thuật, chắc là nàng ta đã dùng mị thuật lên Vương Bật.” Tần Khuyết đáp.
Lương Võ cả kinh: “Mị thuật?” Sau đó chợt hiểu ra: “Chẳng trách mỗi lần thuộc hạ gặp nàng ta đều cảm th…”
Lời của y đột ngột dừng lại.
Sau đó y xoa xoa đầu, cẩn thận hỏi: “Điện hạ, rốt cuộc Hồng Yên là ai?”
Tần Khuyết liếc y, bình thản nói: “ của Ninh Vương, cũng là Hồi Hột.”
“ Hồi Hột?” Lương Võ lại một lần nữa kinh ngạc, “Hơn nữa lại là của Ninh Vương!”
“Ninh Vương lại liên hệ với Hồi Hột? Nói như vậy, Hồng Yên là nội gián do Ninh Vương phái đến bên cạnh Vương Bật ?”
Lương Võ vẫn luôn kh biết chủ tử và Hồng Yên quan hệ gì, giờ thì cuối cùng cũng biết .
Tần Khuyết bình thản nói: “Hai ngày nay ngươi tìm nàng ta, bảo nàng ta nh chóng l được đồ.” Nói xong, y ngẩng mắt nói: “Nhớ kỹ thân phận của nàng ta, đừng để nàng ta mê hoặc.”
Lương Võ lập tức đáp lời: “Vâng!”
M ngày nay Tần Khuyết trầm mặc, mỗi ngày đến Kinh Triệu Phủ sớm tối về, về đến liền vào phòng kh ra nữa.
Hiến Dung lại phiền muộn, vô vị.
Vương Hoán th nàng ta như vậy, trong lòng hổ thẹn, liền đưa nàng ta đến vườn trong kinh thành ngắm hải đường.
Chính là tiết tháng tư, trăm hoa đua nở, nhiều vườn trong kinh thành đều trở nên náo nhiệt. Hiến Dung vì trước đó bị cấm túc, nên đều kh ra ngoài, nay cơ hội ra ngoài, dù cũng tốt hơn việc cứ ru rú trong nhà, thế là vui vẻ theo.
Hai đang dạo, lại th Bùi Chỉ Nhu và phu quân mới cưới của nàng ta.
ta là đôi chim yến mới thành hôn, còn lại ở cùng với ca ca, Hiến Dung cảm th mất mặt, liền nhân lúc Bùi Chỉ Nhu chưa th mà kéo Vương Hoán tránh , trốn sau một bụi chuối tiêu yên tĩnh.
Bên cạnh bụi chuối tiêu đó một bậc thang, dọc bậc thang lên, là một lương đình. Hiến Dung tức tối ngồi vào trong lương đình, bực bội nói: “Chọn cái nơi quái quỷ gì vậy, xui xẻo!”
Nơi này là do Vương Hoán chọn, Vương Hoán đành xin lỗi: “Ta cũng kh ngờ lại gặp nàng ta ở đây… biết vận may của ta từ trước đến nay đều kh tốt mà.”
Vừa nói y vừa vội vàng nói: “Ăn chút ểm tâm kh?” Sau đó vội vàng bảo Bình Bình mang ểm tâm ra.
Hiến Dung quả thật cũng đói , th ểm tâm, biến bi phẫn thành thèm ăn, bắt đầu ăn.
Chưa có bình luận nào cho chương này.