Chấp Thủ Vi Thê
Chương 9:
Nếu để Điện hạ biết đã thấu mê luyến mỹ sắc e rằng sẽ kh th mặt trời ngày mai.
Tần Khuyết kh biết đang nghĩ gì trong lòng, chỉ liếc một cái, tiếp tục nói: “Ngươi vẫn tiềm phục trong Hầu phủ, đừng để lộ sơ hở, nếu kh việc quan trọng, cũng kh cần đến tìm ta.”
Theo như được biết, Thu Sơn săn b.ắ.n còn bảy ngày nữa, chỉ cần vào đến trường săn, là thể thuận lợi g.i.ế.c c.h.ế.t Trần Hiển Lễ, kh cần thuộc hạ hỗ trợ, mọi chuyện chỉ đợi Trần Hiển Lễ c.h.ế.t hẵng định đoạt.
kh nói rõ với Lương Võ, Lương Võ kh dám mất tập trung nữa, chỉ đáp “Vâng”, trong lòng đoán rằng lẽ Điện hạ muốn l độc trị độc, cứ l thân phận con rể Vương gia mà tiềm phục ở kinh thành, chỉ cần kh bị khác nhận ra, dường như còn dễ dùng hơn thân phận cử nhân.
Huống hồ Quận chúa này lại dung nhan hoa nhường nguyệt thẹn như vậy.
Sau khi Lương Võ , Tần Khuyết đến cửa góc phòng quay về, lại th một đôi mắt nhỏ n, lấp lánh.
Đó là một con vẹt.
Con vẹt đó đang đậu trên giá vẹt, lúc này trợn tròn mắt, trừng trừng .
Vẹt giỏi bắt chước tiếng , lẽ nó đã nghe được lời nói với Lương Võ vừa nãy, lẽ nó còn là một con vẹt tinh r, thể học được những lời nói lấp lửng trong đó.
chậm rãi tiến gần giá vẹt, Tiểu Hoan dường như cảm nhận được sát khí từ ánh mắt bức của , vỗ cánh định bay, nhưng Tần Khuyết ra tay cực nh, một tay tóm l nó, nó định kêu lên, khoảnh khắc sau đầu đã bị vặn nửa vòng, vô lực rũ xuống.
Tần Khuyết ném xác con vẹt xuống đất, tự trở về phòng.
……
“Á”
Sáng sớm, một tiếng hét chói tai xé toạc kh trung Lăng Phong viện.
Hiến Dung kêu lớn: “Tiểu Hoan, Tiểu Hoan!”
Tần Khuyết trong tiếng hét chói tai đó từ từ mở mắt, vừa ngồi dậy từ trên sập, đã bị Hiến Dung tóc tai bù xù túm l vạt áo: “Tiểu Hoan của ta c.h.ế.t ? Nó lại c.h.ế.t ? Ngươi nói cho ta biết, nó lại c.h.ế.t ?”
Tần Khuyết liếc ra ngoài, còn chưa nói gì, Phương Phương, Bình Bình và những khác đã vội vã chạy vào, hỏi chuyện gì.
Hiến Dung ném Tần Khuyết đang bị kéo xộc xệch lên giường, vừa giận vừa đau lòng nói: “Các ngươi ra ngoài xem , Tiểu Hoan c.h.ế.t , nó lại c.h.ế.t !”
Nói nàng hạ lệnh: “Tối qua ai trực đêm, tất cả gọi đến đây cho ta!” Vừa nói, vừa về phía gian chính, rõ ràng chuyện này sẽ kh dễ dàng bỏ qua.
Bình Bình vội vàng l một chiếc áo choàng khoác lên nàng, đuổi theo.
Phòng ngủ yên tĩnh trở lại, Tần Khuyết chỉnh lại vạt áo và tóc của , như thể mọi chuyện chẳng liên quan gì đến .
Còn bên ngoài, Hiến Dung đã ngồi trên ghế ở sảnh chính, trừng mắt thẩm vấn từng dưới quyền.
Vốn dĩ nàng kh dậy sớm như vậy, nhưng sáng nay kh hiểu , lại đột nhiên tỉnh giấc.
Nàng ở trên giường Tần Khuyết một lúc, sau đó vào gian phụ xem Tiểu Hoan, nhưng bất ngờ phát hiện nó nằm trên đất, sờ vào cả đã cứng đơ, rõ ràng đã c.h.ế.t từ lâu.
Đó là con chim yêu quý nhất của nàng, nàng nhất định tìm ra hung thủ, bắt hối hận vì chuyện đã làm!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/chap-thu-vi-the/chuong-9.html.]
Ban đêm quả thật trực đêm, ví dụ như Trương ma ma trong viện, nha hoàn Phương Phương và Tiêm Tiêm, Tiêm Tiêm còn biết võ c, nhưng bên ngoài Hầu phủ vốn lính c, còn nội viện toàn là nha hoàn ma ma gì đó, hơn mười năm cũng chưa xảy ra chuyện gì, nói là trực đêm, chẳng qua là chủ tử gọi thì đáp lời, đun nước thắp đèn gì đó, kh ai gọi thì ngủ, hoặc là đánh bài đêm.
Đêm qua là ngày đại hỷ của Quận chúa, tất cả mọi đều được thưởng tiền, uống rượu, ví dụ như Trương ma ma là uống nhiều quá sáng sớm đã ngủ say, Phương Phương và Tiêm Tiêm thì tụ tập đánh bài, nói chuyện phiếm, nào ngờ lại thể xảy ra chuyện như vậy.
Một đám hỏi gì cũng kh biết, ngay cả con vẹt rốt cuộc c.h.ế.t vì cái gì cũng kh rõ.
Hiến Dung đại nộ, đập bàn nói: “Tất cả những trực đêm tối qua, quỳ ra ngoài cho ta, quỳ trên bàn giặt đồ, vừa quỳ vừa khóc, ai lười biếng thì phạt tiền đó!”
Phương Phương và những khác biết Quận chúa đang tức giận, kh ai dám chọc giận nàng, nh chóng ra ngoài quỳ phạt, Hiến Dung lại dặn dò Bình Bình: “Mang Tiểu Hoan ra ngoài bày cúng, để bọn họ đối mặt với xác Tiểu Hoan mà khóc, ta muốn xem bọn họ biết lỗi kh!”
Bình Bình cung kính l khăn gói xác Tiểu Hoan ra ngoài, sau đó quay vào, khẽ nói: “Quận chúa, hôm nay còn dâng trà nữa, lát nữa Lão gia sẽ phái đến giục đó.”
Hiến Dung suýt nữa quên mất chuyện này.
Nàng hậm hực trở lại gian trong, th Tần Khuyết đang yên tĩnh ngồi cạnh sập, đối diện với gương mặt tuấn tú của , giọng nói kh kìm được mềm vài phần, hỏi : “Ngươi tối qua kh nghe th động tĩnh bên ngoài ?”
Tần Khuyết vẻ mặt lạnh nhạt, trả lời: “Kh .”
Hiến Dung kh muốn vừa sáng sớm đã vì chuyện này mà hù dọa , nhưng vẫn kh kìm được lửa giận, tức tối nũng nịu: “Ngươi lại ngủ say như c.h.ế.t vậy, con chim lớn như vậy c.h.ế.t mà cũng kh biết!”
Tần Khuyết nàng, kh nói gì.
Bình Bình ở bên cạnh nhắc nhở: “Quận chúa thay y phục trước nhé?”
Hiến Dung ủ rũ ngồi một lúc, nghĩ đến hôm nay còn cả một gia đình lớn đang chờ , đành nhẫn nhịn thay y phục, nhưng gần như muốn khóc: “ lại c.h.ế.t được chứ? Trên nó kh vết thương, rốt cuộc c.h.ế.t vì cái gì?”
“ mèo cắn kh?” Bình Bình hỏi.
“Tiểu Hoan bay nh như vậy, mèo nào đuổi kịp nó chứ!”
“Vậy nếu mèo cũng kh đuổi kịp, thì cái gì thể đuổi kịp?”
Hiến Dung tâm trạng tệ, mặt mày ủ ê giận dữ nói: “Để ta biết thứ gì hại c.h.ế.t nó, ta nhất định sẽ khiến nó c.h.ế.t kh được toàn thây!”
“Thôi được , Quận chúa đừng khóc nữa, còn gặp Đại phu nhân và những khác kia mà!” Bình Bình khuyên nhủ.
Hiến Dung vừa thút thít, vừa nói: “Bảo tìm ở hậu viện xem con mèo hoang chó hoang nào kh, nếu , bắt đến giao cho ta!”
“Vâng, nô tỳ lát nữa sẽ dặn dò.” Bình Bình nói.
Tần Khuyết ngồi trên sập, cười lạnh một tiếng.
thật kh ngờ nàng lại để tâm đến con vẹt đó đến vậy. Nếu biết sớm hơn, đã kh để con vẹt c.h.ế.t dễ dàng như thế.
Hiến Dung thay y phục xong, ngồi xuống trước gương trang ểm, chợt nhớ đến Tần Khuyết.
Nàng quay đầu , hỏi: “ còn chưa thay y phục?”
Hỏi xong, nàng sực nhớ lẽ kh biết y phục của ở đâu, bèn nói: “ vào tủ đằng sau kia xem, chọn một bộ mà thay vào.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.