Chấp Thủ Vi Thê
Chương 97:
Tần Khuyết gật đầu, sau đó hỏi: “Tối nay cho ta về phòng ngủ, được kh?”
Hiến Dung bất ngờ khi y lại thẳng thừng đưa ra câu hỏi như vậy, khiến nàng chút ngại ngùng.
Thế nhưng vẻ mặt y lại th lãnh vô tội như thế, còn mang theo chút cô độc đáng thương, khiến nàng kh đành lòng từ chối.
“Tùy , muốn thì cứ qua đây.” Nàng nói xong, cảm th mặt nóng bừng, quay định bước ra ngoài, nhưng Tần Khuyết lại kh bu tay, đứng dậy một tay ôm nàng vào lòng, hôn lên môi nàng.
Cả y như thể băng giá, nhưng đôi môi lại mang theo nhiệt độ, áp lên môi nàng, khiến nàng thất thần, mơ màng, tim đập thình thịch nh hơn, thậm chí quên cả hô hấp.
Sau này nàng nhớ ra cửa sổ hướng đình viện vẫn chưa đóng, liền vội vàng đẩy y ra.
Tần Khuyết nàng, vẻ mặt bình tĩnh, nàng cũng kh biết nói gì, quay mở cửa vội vã bước ra ngoài.
Đến khi trời tối hẳn, Tần Khuyết quả nhiên đã đến.
Nằm trên cùng một chiếc giường với y, Hiến Dung vẫn còn chút ngại ngùng, nhớ đến chuyện vừa , liền ác liệt nói với y: “ mà dám khiến ta mang thai, ta nhất định sẽ kh tha cho .” Nghĩ một chút, nàng lại nói thêm: “Ít nhất cũng quỳ ba ngày trên tấm ván giặt đồ!”
“Được.” Y nói xong, lại cúi xuống hôn nàng.
Lần này, lại khác với lần trước, mà giống hệt lần trước, y… hé môi, luồn lưỡi vào kẽ môi nàng.
Hiến Dung đã kh còn bàng hoàng luống cuống như lần đầu nữa, lần này tuy hoảng sợ, nhưng vẫn còn chút lý trí, nàng mím chặt môi, vừa thở dốc nặng nề, vừa siết chặt nắm đ.ấ.m như gặp đại địch, sợ xảy ra sơ suất.
Y hôn một lúc, th nàng vẫn kh bu lỏng, liền bu nàng ra, từ trên cao xuống gương mặt nàng, th đôi môi nàng vẫn mím chặt, thận trọng y, hai má đỏ bừng.
Đột nhiên y cười, y hỏi: “Ai nói với nàng làm vậy sẽ mang thai?”
Hiến Dung sợ khi mở miệng nói chuyện y sẽ đột ngột tấn c, thế là nàng đưa tay che trước môi y, chút chột dạ, nhưng lại hùng hồn nói: “Ta tự biết!”
Trên mặt y lại hiện lên một nụ cười, nói với nàng: “Ta biết một vài ều mà nàng kh biết, sau này sẽ nói cho nàng nghe.”
Hiến Dung muốn hỏi y biết gì, đang khoác lác kh, nhưng lại cứ chằm chằm gương mặt y kh nỡ chớp mắt.
Y thế mà lại đang cười.
Y lúc này thế mà vẫn đang cười.
Y sẽ kh là lén lút nhổ thứ gì đó vào miệng nàng , đang cười vì kế hoạch thành c đó chứ?
Thế là nàng chằm chằm y nói: “ đừng tự cho là th minh, ta tuyệt đối sẽ kh vì mang thai mà bị nắm thóp đâu.”
Tần Khuyết hỏi nàng: “Chúng ta chẳng là phu thê ? Vậy khi nào nàng mới đồng ý mang thai?”
Hiến Dung suy nghĩ một chút, câu trả lời còn chưa nghĩ ra, nhưng lại nhận ra vẫn luôn bị y đè dưới thân, khiến nàng yếu thế nhiều về khí thế, liền đẩy y một cái, tự lật ngồi lên y.
Lúc này nàng mới đắc ý, cũng xuống nói: “Xem tình hình đã, dù cũng kh bây giờ, ít nhất sau khi ta hai mươi tuổi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/chap-thu-vi-the/chuong-97.html.]
“Đợi nàng hai mươi tuổi, ta đã hai mươi tám tuổi , đối với ta mà nói hơi già kh?”
“ già là chuyện của , ta còn trẻ mà!” Hiến Dung nói.
Tần Khuyết kh nói nên lời.
Ngoài trời vẫn còn mưa nhỏ, kèm theo chút lạnh lẽo, Hiến Dung cảm th lạnh, liền rời khỏi y chui vào chăn.
Y kh hành động gì nữa, chỉ mở mắt trần nhà.
Hiến Dung hỏi: “ đang nghĩ gì vậy?”
lâu sau, y đáp: “Đang nghĩ nếu ta một nhi tử, hoặc nữ nhi.”
“Chậc, cứ nghĩ , nghĩ cũng vô ích, dù ta cũng kh muốn.” Hiến Dung nói.
Tần Khuyết kh lên tiếng.
Đây là một vấn đề y chưa từng nghĩ tới, lâu , phụ thân đối với y chính là vị hoàng đế trong cung kia, mẫu thân chính là tràn đầy ghét bỏ đối với y, con cái chính là những quái vật m.á.u lạnh như chính y, hoặc là những đệ đệ chỉ một lòng mưu đoạt hoàng vị của y.
gì tốt đẹp đâu chứ? Y vẫn luôn kh hiểu tại khác lại sinh con đẻ cái, đại khái giống như gieo hạt vào mùa xuân và thu hoạch vào mùa thu, để sau khi con cái lớn lên thì thu hoạch lợi ích. Nhưng khi nghĩ đến nếu phụ nữ trước mắt này vì y mà chịu đựng nỗi khổ mang thai, sinh hạ một đứa con mang huyết mạch của bọn họ, lại cảm th lòng mềm nhũn, như tuyết xuân tan thành nước dưới ánh mặt trời.
Bên cạnh truyền đến tiếng thở đều đều, nàng đã ngủ .
Ngày hai mươi tám tháng năm, Vương gia đại hỉ.
Đêm trước mưa âm u đã qua , ngày hôm nay trời nắng chói chang, trời quang mây tạnh, khí hậu ấm áp dễ chịu.
Thái tử băng hà vốn kh quy định chịu tang, nhưng Vương gia là Hầu phủ, lại là ngoại thích, hỉ sự này tuy kh thay đổi ngày, nhưng cũng đã giảm bớt nhiều, ví dụ như kh kèn trống rộn ràng, kh phát kẹo hỉ khắp phố phường, nhưng khách khứa thì kh thiếu một ai, cả phủ đệ vẫn náo nhiệt tưng bừng.
Hiến Dung là thích góp vui nhất, huống hồ còn là hôn lễ của ca ca ruột, cả ngày nàng ăn uống, xem tạp kỹ, đốt pháo hoa còn vui hơn cả ngày thành hôn của , cũng theo đoàn rước dâu đến nhà Hứa gia, đón tân tẩu về.
Mãi đến khi bữa tiệc tối bắt đầu, Vương Hoán hỏi nàng: “ phu đâu ?”
Hiến Dung sớm đã quên y mất tăm mất tích, lúc này mới nhớ ra, đáp: “Y chỉ thích ở một , lẽ đã về phòng ?”
“Mau gọi y ra dùng tiệc chứ.” Vương Hoán nói.
Hiến Dung liền cho tìm Tần Khuyết, nhưng kh tìm th.
Nàng nghĩ một chút, dù y cũng cô độc, nói kh chừng là cố ý trốn , lại kh con nít, liền kh quản y nữa, cùng Vương Quý đánh cược uống rượu.
…
Hoàng hôn trải một màu cam dọc con hẻm dưới tường cung, lúc này Tần Khuyết được cung nhân dẫn , đến Tử Thần Điện.
Cung nhân này là cận thị bên cạnh Hoàng đế, lúc này lại âm thầm l làm lạ, này dường như lần đầu tiên vào hoàng cung, nhưng lại kh chút nào căng thẳng, cũng kh chút tán thán hay sợ hãi nào, y chỉ lặng lẽ bước , như thể đang trong vườn rau nhà … kh, kh vườn rau nhà , ngay cả vườn rau nhà cũng một sự thư thái và tự tại, y kh , y chỉ thờ ơ, giống như lữ khách trong hoang dã.
Chưa có bình luận nào cho chương này.