Cháy Nhà Mới Ra Mặt Chuột
Chương 1:
“Cô giáo Giang, chuyện phục hồi d dự của cô đã m mối , ngày về Bắc Thành sẽ kh còn xa nữa!”
Trần Hiệu trưởng hiền từ báo tin vui trời giáng này cho Giang Nhược Dao.
Giang Nhược Dao cười ngượng ngùng, kh tỏ ra vui mừng vì sắp được trở về Bắc Thành.
“Trần Hiệu trưởng, thật ra lần này tìm là muốn xin một tờ đơn đăng ký kết hôn.”
Nghe vậy, Trần Hiệu trưởng vui mừng, nh chóng rút một tờ đơn đăng ký kết hôn đưa cho Giang Nhược Dao: “Cô giáo Giang muốn tiếp tục ở lại huyện Nam Hương lập gia đình, thật là quá tốt.”
Giang Nhược Dao cảm ơn Trần Hiệu trưởng, về nhà ền đầy đủ th tin vào đơn trịnh trọng đặt nó vào ngăn kéo bàn học.
Vừa mới vào đêm, Giang Nhược Dao đang ngủ thì bị mùi khét lẹt nồng nặc x vào mũi đánh thức. Cánh cửa gỗ bị lửa đốt xèo xèo, ngọn lửa lan nh khắp phòng.
Cô giật , khoác chăn lên chuẩn bị lao ra ngoài, chợt nhớ đến tờ đơn đăng ký kết hôn trong ngăn kéo, cô lại kh chút do dự quay lại l nó ra.
Cuối cùng, Giang Nhược Dao quấn chăn chạy thoát khỏi đám cháy. dân xung qu phát hiện ra sự việc, họ đổ xô đến cứu hỏa.
Giang Nhược Dao bị khói hun choáng váng, cô hít thở sâu vài lần mới hồi phục được, nhưng tờ đơn đăng ký kết hôn trong tay cô đã cháy thành tro bụi từ lúc nào.
Tay cô bị bỏng rộp m chỗ, đen cháy, m.á.u thịt lẫn lộn, cơn đau nhức nhối lan ra khắp tứ chi.
“Nhược Dao, em kh?” Một đôi bàn tay ấm áp đỡ Giang Nhược Dao đứng dậy. Bốn mắt nhau, Giang Nhược Dao đỏ hoe vành mắt.
đến là Do trưởng Quân khu huyện Nam Hương, Tống Văn Cảnh, cũng là đàn Giang Nhược Dao muốn l làm chồng.
Họ đã yêu nhau sáu năm, tình cảm đã chín muồi, vốn đã hẹn nhau ngày mai cùng nộp đơn đăng ký kết hôn lên đơn vị, nhưng giờ đây, tờ đơn của cô lại bị thiêu thành tro.
Giang Nhược Dao lắc đầu nói: “Em kh , nhưng đơn đăng ký đã bị cháy mất .”
Tống Văn Cảnh cưng chiều véo nhẹ mũi Giang Nhược Dao, khiến cô lập tức đỏ mặt.
“Cô ngốc này, đơn mất thì viết lại, em mà mệnh hệ gì thì biết đâu mà khóc?”
Đám cháy được mọi đồng lòng dập tắt, nhưng căn nhà đã bị khói hun đen kịt, kh thể ở được nữa. Giang Nhược Dao theo Tống Văn Cảnh về chỗ ở của .
Mối quan hệ của họ phát sinh từ tình cảm nhưng luôn giữ chừng mực lễ nghi. Giờ đây Giang Nhược Dao sắp chuyển đến sống trong nhà Tống Văn Cảnh, cô kh khỏi vừa thấp thỏm vừa ngượng ngùng.
Vừa đến cửa nhà, Tống Văn Cảnh còn chưa kịp rút chìa khóa, một phụ nữ mặc tạp dề đã mở cửa, nhiệt tình gọi tên ta.
“Văn Cảnh về đ à? bận rộn cả ngày chắc đói , em đã làm chè lê tiểu ếu cho ăn đêm đây.”
Đúng lúc này, phụ nữ th Giang Nhược Dao đứng sau Tống Văn Cảnh. Cô ta cau mày nh chóng giãn ra, còn cô bé nhỏ tết tóc hai bên đứng bên cạnh lại kh giấu được ánh mắt thù địch.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Tống Văn Cảnh vội vàng giới thiệu: “Đây là Phạm Ngọc Dung, bạn chơi từ nhỏ của và con gái cô là Đồng Tiểu Mai. Chồng Ngọc Dung kh may qua đời nên cô đưa con gái về huyện để kiếm sống. Hiện tại cô đang học việc tại một tiệm may và tạm thời tá túc ở nhà .”
Phạm Ngọc Dung nắm tay Đồng Tiểu Mai tránh sang một bên: “Cô là Nhược Dao kh? thường nghe Văn Cảnh nhắc đến cô lắm. Mời cô vào!”
Giang Nhược Dao cảm th kh thoải mái chút nào. Cô vốn tưởng sẽ là phụ nữ đầu tiên bước vào nhà Tống Văn Cảnh với tư cách nữ chủ nhân.
Nhưng lúc này, Phạm Ngọc Dung lại tỏ ra hoàn toàn như một bà chủ nhà, bận rộn mời chào cô, còn cô thì lại bối rối như một vị khách.
Phạm Ngọc Dung một tay bưng chè lê, một tay đưa về phía Giang Nhược Dao: “Nhược Dao, nếm thử tay nghề của .”
Tay cô ta chạm vào vết thương trên tay Giang Nhược Dao, cố ý dùng móng tay ấn mạnh vào da thịt cô.
Giang Nhược Dao "Á!" lên một tiếng hất tay Phạm Ngọc Dung ra. Phạm Ngọc Dung lập tức ngã xuống, kéo theo chè lê cũng đổ lênh láng khắp sàn.
“Đồ xấu xa, cô đẩy mẹ !” Đồng Tiểu Mai x lên đạp mạnh vào chân Giang Nhược Dao một cái, quay sang đỡ Phạm Ngọc Dung dậy.
Phạm Ngọc Dung vừa khóc sướt mướt vừa chất vấn Giang Nhược Dao: “Nhược Dao, cô kh hoan nghênh kh? Nếu đã như vậy thì sẽ đưa Tiểu Mai ngay lập tức, kh làm phiền cô và Văn Cảnh nữa.”
Tống Văn Cảnh lập tức tiến lên an ủi hai mẹ con đưa họ vào phòng ngủ chính. Sau khi họ bình tĩnh lại, ta quay ra trách móc Giang Nhược Dao.
“Làng Ngưu Thủ chúng truyền thống là khi ra ngoài, bà con giúp đỡ lẫn nhau. Em là dâu nhà họ Tống, em cũng nên tuân thủ lễ nghi.”
“Em đừng ghét bỏ Ngọc Dung và Tiểu Mai. Ai mà chẳng lúc khó khăn, biết đâu sau này em lại nhờ họ giúp đỡ đ.”
Giang Nhược Dao cảm th thật vô lý, vừa định phản bác thì đã bị Tống Văn Cảnh đẩy vào phòng khách, kh cho cô cơ hội giải thích.
“Hôm nay em mệt , nghỉ ngơi sớm .”
“ sẽ ngủ cùng họ ở phòng ngủ chính ?” Giọng Giang Nhược Dao lạnh như băng.
Tống Văn Cảnh gật đầu: “Tiểu Mai từng tận mắt th bố bị lợn rừng cắn c.h.ế.t trên cánh đồng, con bé thường gặp ác mộng vào ban đêm. Ngọc Dung nói ngủ chung phòng với mẹ con cô , Tiểu Mai sẽ kh còn sợ hãi nữa.”
Trong phòng ngủ chính, Phạm Ngọc Dung cầm thước dây mềm đo kích cỡ của Tống Văn Cảnh, nói rằng muốn may tặng một bộ áo cưới cho ta và Giang Nhược Dao làm quà cưới.
Ngón tay Phạm Ngọc Dung lướt trên cơ thể Tống Văn Cảnh như những ngọn lửa, khiến lòng ta ngứa ngáy, tai nóng bừng.
Đồng Tiểu Mai còn châm thêm dầu vào lửa, tiến lên cù lét Tống Văn Cảnh, khiến ta kh nhịn được mà bật cười lớn.
Giang Nhược Dao nằm trên chiếc giường ở phòng khách, thỉnh thoảng nghe th những tiếng cười nói vui vẻ vọng ra từ phòng ngủ chính, lòng cô đau như cắt.
Họ hiển nhiên là một gia đình ba hạnh phúc, còn cô lại là vị khách kh mời mà đến.
Giang Nhược Dao cảm th việc đơn đăng ký kết hôn bị cháy rụi đêm nay lẽ là lời nhắc nhở từ trời, đã đến lúc cô nên suy nghĩ kỹ xem còn muốn l Tống Văn Cảnh nữa hay kh.
Chưa có bình luận nào cho chương này.