Chạy Trốn Khỏi Cốt Truyện: Nam Chính Chỉ Muốn Giặt Đồ Cho Tôi
Chương 2
những lời đó sách mách chứng, ngộ nhỡ thật thì ?
Dẫu và Thẩm Triệt quen cũng chẳng bao lâu, tính kỹ mới chỉ tròn một năm.
Hơn nữa bình luận một điểm : Thẩm Triệt đến với thực sự vì báo ân.
Năm đó làm bảo mẫu ở nhà , bà lâm trọng bệnh, tiền viện phí đối với hai con họ một con trời.
Chính chi trả bộ tiền đó.
Mặc dù thích bảo , luôn tin rằng và Thẩm Triệt kiểu "cưới yêu ".
Vì sự dung túng và chăm sóc sót một kẽ hở , yêu như một lẽ đương nhiên.
bỏ sót một điều.
Đó Thẩm Triệt yêu , giống như dòng bình luận , thuần túy chỉ đang trả nợ ân tình mà thôi.
Chúng rốt cuộc "chính duyên" .
Gợi ý siêu phẩm: Yêu Phi Trọng Sinh: Ta Ở Giới Giải Trí Làm Đoàn Sủng đang nhiều độc giả săn đón.
thật sự dám ngó lơ chuyện .
Tâm trí rối bời, cái cơ thể yếu ớt đủ sức chống đỡ để giữ tinh thần tỉnh táo.
Chẳng mấy chốc, rơi trạng thái mơ màng.
Trong cơn nửa tỉnh nửa mê, dường như một cánh tay mạnh mẽ rắn rỏi ôm lấy eo , kéo một lồng n.g.ự.c ấm áp quen thuộc.
còn kẹp đôi bàn chân lạnh như băng giữa hai bắp chân .
Một giọng trầm thấp khàn khàn vang lên, mang theo một cảm xúc khó tả: "Vụ Vụ..."
ấm và thở quen thuộc khiến thoải mái thở dài một tiếng, chìm giấc ngủ sâu hơn.
…
Sáng hôm tỉnh dậy, vị trí Thẩm Triệt giường mất ấm.
Bước phòng vệ sinh, chiếc bàn chải màu hồng nặn sẵn kem đ.á.n.h răng.
Ngày nào Thẩm Triệt cũng chuẩn sẵn kem và nước súc miệng cho .
Lúc , nhịn mà suy nghĩ: Một Thẩm Triệt thể chu đáo đến mức , lẽ nào thật sự mảy may động lòng với ?
Vệ sinh cá nhân xong, khi xuống lầu ăn sáng, Thẩm Triệt ở bàn ăn.
Trông bộ dạng vẻ như dùng bữa xong và chuẩn ngoài.
Thấy xuống, Thẩm Triệt dậy kéo ghế cho .
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/chay-tron-khoi-cot-truyen-nam-chinh-chi-muon-giat-do-cho-toi/chuong-2.html.]
"Cảm ơn." khách khí lịch sự, dám phóng túng như khi.
lời cảm ơn , Thẩm Triệt khẽ nhíu mày, quan sát vẻ mặt : " cần cảm ơn, đây việc nên làm."
nghiền ngẫm hai chữ "nên làm" trong miệng , đang ám chỉ sự chăm sóc giữa vợ chồng, vì báo ân.
Nghĩ đến khả năng vế , lòng khỏi dâng lên nỗi xót xa, suýt chút nữa thì rơi nước mắt.
Sợ Thẩm Triệt phát hiện điều bất thường, vội vàng cúi đầu, nhét thức ăn miệng.
" làm đây, hôm nay em quà gì?"
ngẩn , nhớ khi kết hôn, từng vòi vĩnh hứa mỗi ngày tặng một món quà.
thể một chiếc bánh kem ngon lành, cũng thể một sợi lắc tay tinh xảo.
Quà khi chỉ định, khi tự chọn.
Xem thêm: Bà Mẫu Định Vu Oan Ta Thông Dâm (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
đó chuyện .
Ngay khi định trả lời " cần " thì bình luận hiện lên:
[Con nhỏ bệnh hoạn sắp biểu diễn tuyệt kỹ " hổ" kìa. còn công chúa mà cứ mắc bệnh công chúa, làm như nam chính nợ cô bằng.]
[ , nữ phụ đang hút m.á.u nam chính, tiêu tiền nam chính còn bảo , coi cái gì .]
[Thật hiểu nổi tại nam chính vì cái ơn nghĩa đó mà với cô như ? Loại ích kỷ như nữ phụ xứng đáng!]
[Haiz, nam chính chỉ quá lương thiện thôi, may mà hôm nay thể gặp nữ chính . (Siêu mong chờ.jpg)]
Thẩm Triệt hôm nay sẽ gặp nữ chính ?
đợi nghĩ nhiều, bình luận tiếp tục thảo luận:
[Nữ chính đến công ty nam chính phỏng vấn thực tập sinh, lúc khỏi công ty thì một gã đàn ông vô cớ quấy rối, chính nam chính mặt đuổi gã đó , vì mà tay còn thương.]
[Bé cưng nữ chính ơn, đó sẽ tặng nam chính cơm hộp tự làm, khăn len, áo len tự đan để bày tỏ lòng cảm ơn, cứ qua như thế, hai dần dần đối phương thu hút...]
Xem xong bình luận, vô thức về phía Thẩm Triệt, vặn chạm ánh mắt đầy vẻ băn khoăn lo lắng .
xuống bàn tay vẫn đang lành lặn lúc .
mấp máy môi, cân nhắc hồi lâu mới mở lời: "Em vẫn nghĩ , thể để dành món quà hôm nay đến ? Khi nào em cần em sẽ với ."
", làm . Em cứ thong thả ăn ." Thẩm Triệt gật đầu, dậy cửa.
theo bóng dáng khuất dần cho đến khi biến mất hẳn.
Trong lòng thầm nghĩ, muộn nhất chiều tối nay, sẽ những gì bình luận thật giả.
Chưa có bình luận nào cho chương này.