Chếc Rồi Còn Làm Bóng Đèn
Chương 5:
trốn viện.
Dù bác sĩ nói còn theo dõi thêm vài ngày nữa, dù hộ lý cứ dặn dặn lại là kh được lung tung vì vừa tỉnh sau hôn mê ba tuần. vẫn lén tháo kim truyền, khoác áo bệnh nhân, giấu tóc rối trong mũ len và xỏ chân vào đôi dép tổ ong để bước ra khỏi cửa.
Kh ngốc.
Chỉ là… nếu đợi thêm, sợ kh còn kịp.
Lỡ nghĩ kh quay lại?
Lỡ dọn vì quá buồn?
Lỡ kh còn tin rằng tồn tại?
từng là linh hồn phiêu bạt. Giờ còn chẳng chắc là con nguyên vẹn. Nhưng biết rõ một ều:
tìm . Ngay bây giờ.
Căn hộ tầng 8. Tòa nhà cũ đã ố màu theo năm tháng. đứng dưới, ngửa đầu lên ô cửa sổ quen thuộc… nơi từng phát ra ánh đèn vàng dịu lúc còn lơ lửng giữa r giới sống và chết.
kh biết bây giờ còn ở đó kh.
Kh biết sau ngần ngày tin … từng tồn tại.
bấm chu.
Tim đập như sấm.
Kh ai ra mở.
bấm thêm lần nữa.
Lúc định quay thìcửa hé.
ngẩng lên, nước mưa nhỏ vào mắt. Trước mặt là .
Hứa Khinh Chu.
Vẫn chiếc áo hoodie bạc màu đó. Mắt vẫn quầng, tóc vẫn hơi rối. Nhưng gầy một chút, x xao một chút, đẹp trai thì vẫn… đẹp trai vãi linh hồn.
(À kh, vãi , từng là linh hồn.)
như thể đang một hồn ma giữa ban ngày. Đứng c.h.ế.t lặng.
Mắt trợn khẽ.
Cằm giật giật.
mở miệng, giọng nhỏ như tiếng muỗi:
“Chào .”
kh đáp.
Chỉ lùi lại một bước.
“Em là… thật à?” – lùi lại nửa bước, mắt kh rời . Như thể chỉ cần chớp mắt một cái, sẽ tan biến.
gật đầu.
“Em… em kh ma.”
“Em nói vậy lần trước !” – chỉ thẳng vào mặt , mắt ánh lên sự sợ hãi pha lẫn hy vọng. “ cảnh cáo! Nếu bây giờ em bay xuyên qua , sẽ sẽ đập đầu vào cửa sổ c.h.ế.t luôn cho em vừa lòng!”
nghẹn.
Một giây sau, kh biết l can đảm từ đâu, bước đến.
Từng bước, từng bước.
Cho đến khi đứng sát … gần đến mức thể ngửi được mùi hương trên áo .
… đặt tay lên má .
cứng đờ.
Kh bay qua.
Kh xuyên qua.
– là – thật.
“Em tỉnh ,” – thì thầm. “Ba tuần. Em ngủ ba tuần. Nhưng em nhớ hết.”
Hứa Khinh Chu nuốt khan, mắt đỏ hoe.
“…Em lạnh kh?”
“Kh.”
“Vậy… bay được kh?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/chec-roi-con-lam-bong-den/chuong-5.html.]
“Kh.”
“…Em xuyên tường kh?”
bật cười trong nước mắt: “Kh.”
thở ra, lồng n.g.ự.c phập phồng.
vươn tayôm chặt l .
Cái ôm như muốn bù hết ba tuần kh thể chạm. Như thể nếu bu ra là lại tan vào kh khí. Như thể kh ôm đủ lực là sẽ… bay mất.
cắn môi, bật khóc, vùi mặt vào vai :
“Em kh nữa đâu…”
dụi cằm lên tóc , giọng nghèn nghẹn nhưng cố nói tỉnh rụi:
“Em thêm lần nữa là lần sau treo chuỗi vòng 49 ngàn qu cả nhà đ.”
Căn hộ vẫn vậy.
Ghế sofa vẫn con gấu b ngồi ngay ngắn. Trước mặt nó là cốc trà đã nguội.
Bàn ăn vẫn ghế đối diện trống.
Trong góc vẫn là đống gi note ghi bậy bạ – nhặt lên xem thử, th dòng chữ:
“Nếu cô quay lại, sẽ kh đuổi nữa.”
ngồi xuống chỗ cũ, đang pha trà với vẻ lóng ngóng như lần đầu vào bếp.
qua vai.
“Mặt em vẫn xinh như lúc làm hồn ma.”
chống cằm: “ nói chuyện tán tỉnh mà cứ như review hiện tượng siêu nhiên .”
“Thì đã lòng một hồn ma mà.” – bật cười. “Chỉ là… lần này, em là thật .”
cúi đầu, mím môi.
Bỗng dưng, tim lại đập loạn như hôm đầu tiên bảng hệ thống hiện chữ “Đối tượng cảm ứng linh hồn: xác nhận.”
lặng lẽ thầm nghĩ:
Vậy sau khi hệ thống báo “ ta yêu thật lòng”, được trở lại làm
Nhưng nếu ta vẫn yêu thì ?
Đêm đó, ngủ lại ở căn hộ .
Kh lơ lửng trên trần. Kh úp mặt vào gối mà kh cảm giác. Kh nghe nói một giả vờ như kh th.
đắp chăn, nằm cạnh .
nhỏ giọng hỏi:
“Lúc em biến mất… nghĩ gì?”
trần nhà, giọng khàn khàn:
“ nghĩ… thôi thì, một con ma từng thương , cũng đủ .”
im lặng lâu, sau đó xoay chui vào lòng :
“Nhưng em kh con ma đó nữa.”
cúi xuống, hôn lên tóc , nói thật khẽ:
“Ừ. Em là mà yêu từ kiếp này trở .”
Vài tháng sau.
Gấu b vẫn còn.
Tách trà được thay bằng ly sữa đậu nành.
Lịch trên tường dấu đỏ ở một ngày duy nhất – ngày tỉnh lại. gọi nó là “ngày em đầu thai lần 2.”
kh còn là linh hồn phiêu bạt.
kh còn là sợ ma.
Chúng giờ chỉ là một cặp đôi bình thường… cãi nhau, giành chăn, giấu đồ ăn, nhưng mà… chúng yêu nhau như ên.
Và mỗi khi ôm , hay lỡ gọi “ma nhỏ” vì quen miệng, chỉ nhón chân lên, đặt môi bên tai , l.i.ế.m nhẹ trêu chọc:
“Ma nào mà biết hôn giỏi như em?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.