Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Chết Tiệt, Thân Phận Cô Nhều Thế Anh Trêu Làm Gì

Chương 230: Chết thẳng cẳng từ lâu rồi

Chương trước Chương sau

Lúc này Giản Ngô mới nhớ ra, cô vẫn chưa nói rõ thân phận thật của cho Giản Dịch biết.

Vốn dĩ cô kh định nói, nhưng bây giờ thân phận Hắc Xà đã bại lộ, lại bỗng dưng lòi ra thêm hai đứa trẻ, cô kh thể giấu Giản Dịch nữa, nếu kh sẽ rắc rối.

Nhưng chuyện này kh thể nói trước mặt hai đứa trẻ.

Vì vậy đợi hai đứa trẻ ăn no ngủ say, cô mới trịnh trọng nói với Giản Dịch: " tên là Giản Ngô, là chị gái song sinh của Giản Ngải."

Giản Dịch nhất thời chưa phản ứng kịp, ngơ ngác chằm chằm Giản Ngô hồi lâu mới chậm chạp hỏi: "Kh chị vừa sinh ra đã... chị chưa c.h.ế.t à?"

Th cái dáng vẻ ngốc nghếch của ta, Giản Ngô muốn cười, kh nhịn được trêu chọc: "C.h.ế.t , c.h.ế.t thẳng cẳng từ lâu , đang ngồi cạnh bây giờ là ma đ!"

"... Hì hì!" Giản Dịch bị mắng mà lại cười, "Em đã nói mà, Giản Ngải đột nhiên thay đổi lớn như vậy, hóa ra kh cùng một . Nếu vậy thì tất cả những ểm kỳ lạ đều thể giải thích được ."

ta ngượng ngùng sờ mũi, lại hỏi: "Lão đại, chị lớn lên ở đâu, làm tìm về được nhà họ Giản vậy?"

"Chuyện này kể ra thì dài lắm, khi nào rảnh sẽ từ từ kể cho nghe." Giản Ngô nói.

"Ồ," Giản Dịch gật đầu, "Chúng ta đúng là duyên phận thật, chị sinh ra đã bị lạc mất, thế mà lo qu một hồi lại trở thành lão đại của em."

Nói đến đây, Giản Dịch lại đột nhiên trợn tròn mắt: "Lão đại, nếu chị kh Giản Ngải, vậy Giản Ngải đâu ?"

"Giản Ngải thực sự đã đào hôn ," Giản Ngô nói, "Thời gian trước Ngân Hồ tra được cô đã đến tàu Húc Nhật, cho nên mới đến tàu Húc Nhật tìm cô , nhưng cô đã rời khỏi tàu Húc Nhật từ lâu, hiện tại kh rõ tung tích."

Giản Dịch buồn bực gãi đầu: "Rốt cuộc cô đâu chứ, em lo cho cô muốn c.h.ế.t."

Giản Ngô mím môi, kh tiếp lời, cô cũng lo cho Giản Ngải, nhưng lo lắng cũng vô dụng.

Giản Dịch lại quan sát kỹ hai đứa trẻ đang ngủ trên ghế sô pha, lẩm bẩm: "Hai đứa này thật sự là con

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/chet-tiet-than-phan-co-nheu-the--treu-lam-gi-urlj/chuong-230-chet-thang-cang-tu-lau-roi.html.]

do Giản Ngải sinh ? Nhưng chuyện này thể chứ? Giản Ngải sinh với ai?"

Giản Ngô cũng hai đứa trẻ, phân tích: "Dựa vào tuổi của hai đứa bé này để phán đoán, chắc là sinh vào năm Giản Ngải mười tám tuổi. Năm đó Giản Ngải hành động gì bất thường kh?"

Giản Dịch hồi tưởng lại: "Năm Giản Ngải mười tám tuổi, lần đầu tiên bị từ hôn, ầm ĩ khó coi. Liễu Phong Như l lý do cô làm mất mặt nhà họ Giản, đưa cô về quê sám hối m tháng, nhưng mà..."

"Kh, kh thể nào!" Giản Dịch lắc đầu nguầy nguậy.

"Tuy Giản Ngải ở quê m tháng, nhưng tuyệt đối kh thể sinh con với ai được. M tháng ở quê đó cô cũng giám sát, nếu cô sinh con, nhà họ Giản kh thể kh biết."

"Hơn nữa trong m tháng đó, em cũng từng đến thăm cô hai lần, chưa bao giờ th bụng cô to lên, cô cũng chưa từng nhắc với em chuyện mang thai."

Giản Ngô cũng nhớ lại nhật ký của Giản Ngải, trong nhật ký ghi chép về cuộc sống m tháng

Ngọc Ngà

ở quê đó, quả thực kh hề nhắc đến chuyện m.a.n.g t.h.a.i sinh con.

Với thói quen ghi chép lại mọi việc của Giản Ngải, nếu cô gặp một đàn , còn m.a.n.g t.h.a.i con của đó và sinh ra, kh thể nào kh nhắc đến dù chỉ một chữ.

Suy nghĩ một lát, Giản Ngô lại hỏi: "Vậy ngoài m tháng đó ra, Giản Ngải còn khoảng thời gian nào kh ở Lan Thành nữa kh?"

"Kh còn nữa!" Giản Dịch khẳng định chắc nịch, "Giản Ngải luôn sống dưới sự giám sát của

Liễu Phong Như, ngoại trừ m tháng về quê sám hối đó, cô chưa từng rời khỏi Lan Thành."

Nghe vậy, Giản Ngô nhíu chặt mày.

Theo lời Giản Dịch, Giản Ngải kh thể cơ hội sinh con. Vậy hai đứa trẻ vài nét giống chị em cô này, rốt cuộc quan hệ gì với nhà họ Giản?

Ngay lúc hai đang vắt óc suy nghĩ, Phó Tư Giám nãy giờ vẫn im lặng bỗng lên tiếng: "Mọi từng nghĩ đến một khả năng khác kh?"


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...