[Chí Ái Tiểu Quỷ Hệ Liệt] – Vi Vi Dạ Đàm
Chương 2:
“Thành phố”
… “A… ha ha…” Tuệ Phàm cười khan vài tiếng “Thành phố nào đường nào quận nào?”
Vi Vi kh trả lời, ngẩng đầu lên vể mặt đầy suy nghĩ, cuối cùng bĩu môi nói: “Kh nhớ…”
Bệnh thần kinh! Nhất định là bệnh thần kinh!
Tuệ Phàm âm thầm kết luận, đầu óc nh ch.óng hoạt động – Trước cứ giữ ở lại, miễn cho chạy loạn! Tiếp dỗ ngủ, sau đó gọi ện thoại, hỏi xem gần đây bệnh nhân tâm thần nào chạy ra kh!
“Vi Vi, mệt kh?”
Vi Vi lắc đầu.
“Vậy muốn ăn gì kh?”
Vi Vi gật đầu.
Tuệ Phàm liền bu Vi Vi ra, mở tủ lạnh chuyên dùng, rót một ly sữa – Sữa an thần! Chờ quay đầu lại, thì th Vi Vi mặt đầy tức giận trừng – Cái tên thần kinh này nói đổi sắc mặt thì đổi liền hả? Bất quá giận cũng thật đáng yêu!
“Đây là gì?” Vi Vi quơ quơ tay trái trong đó một lá thư.
Tuệ Phàm là thư. Lần nữa đ.á.n.h giá Vi Vi, một mười sáu mười bảy tuổi, nhưng cách nói chuyện cùng hành vi chút trẻ con, thể là tâm trí chưa phát triển hoàn toàn, là một kém trí.
Vì thế Tuệ Phàm như dỗ trẻ em nói: “Vi Vi ngoan, đó là chị của viết thư cho ”
“Chị? Thư nhà?” Biểu tình của Vi Vi một chút cũng kh kém trí, mà như một bình dấm chua đang đỗ “ coi là đứa trẻ ba tuổi hả… đào đâu ra nhiều chị như vậy!? Còn cái này!” quơ quơ tấm vé trong tay .
“ còn dám viết thư hồi âm!? đã , còn cứ thích trêu hoa ghẹo nguyệt?”
“Xoẹt xoẹt” vài cái, thư tình bị Vi Vi xem là gi nháp xé thành từng mảnh, Tuệ Phàm chậm rãi thưởng thức bức tr trước mặt, dáng vẻ Vi Vi xé gi thể dùng cụm từ “Thiên nữ tán hoa” để hình dung, một mảnh vụn trắng trắng nhẹ bay, thật sự đẹp…
…. Ai! Chờ một chút! Đó là thư hồi âm của !
“Vi Vi, lại xé thư cá nhân của !” lỡ như xé luôn địa chỉ của các bạn nữ làm đây? Tuệ Phàm vội vàng giành lại những tờ chưa xé, kết quả Vi Vi phát giận, đá Tuệ Phàm một cước, bị đá đau Tuệ Phàm chưa khóc thì Vi Vi nhào lên giường ôm gối khóc…
bệnh thần kinh thật khó phục vụ mà! Tuệ Phàm nghĩ, tên này tám chín phần mười là bị ta vứt bỏ, chịu kích động quá nên mới thành như vậy, mà cái vứt bỏ đó nhất định là ngoại hình giống , thật sự là tội lỗi mà…
“Vi Vi, Vi Vi…” Tuệ Phàm vừa xoa xoa chân, vừa ngồi xuống bên cạnh, dùng cố gắng và kiên nhẫn lớn nhất an ủi một bị bệnh tâm thần.
Vi Vi vẫn khóc, cứ khóc tiếp thì đêm nay khỏi ngủ luôn!
“Vi Vi, xin lỗi. Là kh tốt, xé bỏ chúng là đúng. liền viết thư cự tuyệt hết, về sau sẽ kh trêu hoa ghẹo nguyệt nữa”
Vi Vi nức nở vài cái, xoay Tuệ Phàm “ đã … nếu muốn đọc thư tình thì sẽ viết cho …”
“Ừm, ừm, ừm, ều, đêm nay mới biết ! Những thư này là nhận được hồi sáng, cho nên lần này bỏ qua cho , được kh?” Tuệ Phàm th thật sự tốt bụng, quá vĩ đại, kh làm bác sĩ chính là tổn thất của bệnh nhân!
“Được …” Vi Vi hít hít mũi, “Tiểu Tuệ, thích kh?”
Đây là vấn đề khó giải quyết của nhiều nam sinh! Nhưng mà Tuệ Phàm kh thèm nghĩ nhiều, thốt rằng “Thích, đương nhiên thích.”
Đáp một câu cũng mất miếng thịt nào đâu, đúng kh nào?”
Bất quá… mạnh miệng chung quy vẫn chịu báo ứng.
Vi Vi ngọt ngào mỉm cười, cười đến thật đáng yêu, tim Tuệ Phàm vừa đập bình thường lại thì tức tốc đập ên cuồng… Tiếp, Vi Vi ngồi dậy, đem khuôn mặt đáng yêu lại gần Tuệ Phàm, nhắm mắt lại, ngẩng đầu, mở mở đôi môi…
Đây, đây là tư thế muốn hôn mà…
Lòng dạ Tuệ Phàm liền bối rối, kể cả cái đau trên chân cũng chạy mất!
Làm đây? Làm đây? Cái này kh mở miệng đáp một câu nói xạo là được, A… Kh, cái này kỳ thật cũng thể nói xạo vài câu là xong, nhưng mà… tình hình,… chút kh giống…
Chẳng lẽ nụ hôn đầu tiên trao ?
Từ đáy lòng Tuệ Phàm rên rĩ t.h.ả.m thiết, kh chịu “Hiến hôn”, chuyện này với mà nói là chuyện ngoài ý muốn, đột ngột như vậy, hoang đường như vậy! Vi Vi đẹp đến mê cũng chỉ biết ngây ngốc … Coi như còn chút lý trí.
Vi Vi đợt thật lâu, kh đợi được nụ hôn muốn, chút thất vọng mở mắt, chẳng nói lời nào trở lại giường. Tuệ Phàm Vi Vi tủi thân kh biết nói gì cho .
Vi Vi đáng thương nằm nghiêng, cảm nhận buồn tẻ quay qu, quệt quệt miệng, chất lỏng từ hốc mắt chảy ra…
“Vi Vi…” lòng thương tiếc chiến tg tất cả. Dù với yêu cầu bản thân, Tuệ Phàm th làm việc tốt là ổn , th toàn nguyện vọng cho Vi Vi, chẳng chỉ là nụ hôn đầu tiên … thời buổi này gì thời buổi gì , còn nhát c làm chi chứ…
nghiêng qua nắm vai Vi Vi, chậm rãi cúi đầu… trước một giây chạm môi Vi Vi, Tuệ Phàm thầm sám hối trong lòng – Thượng đế và bạn gái tương lai của ơi, xin các tha thứ cho …
Nhưng giây đồng hồ sau, liền khẳng định làm như vậy là chính xác… Vi Vi thật đáng yêu, thật mềm… như con cừu con…
Thượng đế ơi, con kh cần bạn gái nữa.
Lần đầu Tuệ Phàm hôn môi, phát hiện kỹ thuật Vi Vi mới lạ như , kh, lẽ Vi Vi chút bị động. Nhưng môi Vi Vi như ma lực, làm Tuệ Phàm luyến tiếc kh bu, kết quả là, thú tính đại tg nhân tính, bắt đầu xâm chiếm khoang miệng Vi Vi…
Ngay lúc Tuệ Phàm chấm dứt nụ hôn, khuôn mặt Vi Vi ửng đỏ, thẹn thùng cười, Tuệ Phàm cũng cười, Vi Vi tiến vào vòng tay Tuệ Phàm, Tuệ Phàm cũng kh để ý, mặc đến!
Kỳ diệu, thật kỳ diệu! Tuệ Phàm cảm th đây là sự kiện tuyệt vời nhất mà từng sống trên đời này.
Gió ngoài cửa sổ lặng lẽ thổi vào, gi vụn trên mặt đất theo gió nhẹ nhàng bay, Tuệ Phàm đột nhiên nghĩ lý do cự tuyệt: đã thích …
Tắt đèn, bên tai là giọng Vi Vi nhẹ nhàng hỏi “Tiểu Tuệ, lại đột nhiên mất kh th đâu?”
Một câu hỏi khiến nghe cảm th thương cảm, tên “Tiểu Tuệ” kia đã làm gì, Vi Vi nhất định đã sống trong một bi kịch.
“ chút việc gấp, chưa kịp nói với … Thực xin lỗi, Vi Vi…”
Vi Vi vuốt nhẹ mặt Tuệ Phàm, ngón tay tinh tế ấm áp nói “Kh … chỉ là, sau này đừng rời khỏi được kh? Hay là, khi rời thì nói với một tiếng… kh thích vừa thức dậy thì chẳng th đâu…”
“Được… sẽ luôn bên cạnh …” Tuệ Phàm nắm c.h.ặ.t t.a.y Vi Vi, nâng lòng bàn tay lên môi – là diễn đến mức phát hỏa kh? Hay là nhân cơ hội này ăn chút đậu hũ? Ai… ăn thì ăn, làm nhiều ều vô nghĩa như vậy chi?
Vi Vi nhẹ nhàng nói “ yêu ” thì ngủ. Tuệ Phàm cũng nhắm mắt lại, ôm ngủ.
Việc dò hỏi bệnh viện tâm thần cứ để sau …
Tuệ Phàm mơ th hình dáng “bản thân lúc nhỏ”
“Nắm c.h.ặ.t l , đừng để chạy khỏi”
Tuệ Phàm vội vàng hỏi: “ là ai? Đừng cho ai chạy?”
“ bên cạnh ngươi! bên cạnh ngươi đó!”
“Bên cạnh? nói… Vi Vi?”
“Ừ! Ngu quá!” “Tuệ Phàm nhỏ” chạy đến nắm cổ áo Tuệ Phàm, đập một bạt tay “Ngươi tỉnh lại cho ta”
Tuệ Phàm “Phật” mở mắt ra, theo bản năng xoa xoa mặt…Cứ như thật, giấc mộng thật khủng khiếp… Trong mơ lúc nào cũng xuất hiện “Chính ” hung dữ như vậy…
ra cửa sổ, trời vẫn chưa sáng, màn theo gió lay động…
Quay đầu, muốn đáng yêu tối qua một chút… A? đâu?
Vi Vi lại kh th?
Trên giường chỉ còn lại , trong phòng kh thêm kẻ nào, chẳng lẽ đêm qua mơ giấc mơ hoang đường?
Tuệ Phàm lập tức đứng lên, xung qu, một ly sữa uống sạch, xác định kh năm mơ! Vậy Vi Vi đâu? Một thần kinh kh bình thường chạy ra ngoài như vậy nguy hiểm, huống chi Vi Vi lại xinh đẹp!
Tuệ Phàm kh giải thích được, di dời tầm mắt đến kệ sách th quyển “Liêu trai chí dị”
khi nào Vi Vi là yêu ma xuất hiện vào ban đêm? Nhưng mà thật ấm nha!
Tuệ Phàm buồn bực. Cuối cùng cũng hiểu được cảm giác “Tỉnh dậy thì chẳng th ”, một ngày hoảng hốt trôi qua, dường như suốt khoảng thời gian đó đều suy nghĩ về Vi Vi. hỏi thăm xung qu bệnh viện tâm thần kh và đáp án chính là: Kh .
Liên tiếp vài đêm nằm trên giường, Vi Vi mà Tuệ Phàm thường nhớ vẫn chưa xuất hiện. Tuệ Phàm bắt đầu lo đến an nguy của Vi Vi.
Vi Vi, sẽ đâu? Tối nay khi nào đang nằm trong lòng nam nhân khác, ngọt ngào gọi “Tiểu Tuệ”? – Cơ mà, trên đời này sẽ kh khéo như vậy, giống như cũng gọi “Tuệ”… khi nào thật sự biết Vi Vi…
Sau, kh sai biệt lắm từ sáng đến tối, trong mơ Tuệ Phàm đều gặp được thằng nhóc đ.á.n.h , mỗi lần gặp nó đều gào thét “ qua cửa sổ đối diện! Đồ hồ ly ngu ngốc!”
Nhưng mà… Cửa sổ đối diện, là trường Thái Hào. Hơn nữa, với cửa sổ đối diện lúc nào cũng đóng kính, coi như nơi kh .
Trong mắt Tuệ Phàm lúc nào cũng là hình ảnh Vi Vi… như vầy làm đây?
Qua hồi lâu, Tuệ Phàm cũng từ từ đem Vi Vi chôn sâu vào đáy lòng, bắt đầu hòa với các tân sinh viên.
Một hôm chơi bóng đến mười giờ tối, trở lại phòng tắm nước lạnh, mặc đại một bộ đồi, còn chưa kịp mặc xong, đèn trong phòng liền tắt. Tuệ Phàm bật đèn tiết kiệm, từ từ mặc quần áo. Ngày mai kh tiết, giờ báo thức trong di động đều là bảy giờ, cho nên bắt đầu tìm di dộng. Tủ sách kh , trên bàn kh , trên giường cũng kh !
“Ở đâu ?” Tuệ Phàm nghĩ cái tính đem đồ quăng lung tung của nên sửa lại.
“ tìm cái gì vậy?” tiếng nói từ cửa sổ.
“Tìm di… A… Vi Vi?” lúc nào Vi Vi xuất hiện cũng đột ngột như vậy!
“Vi Vi, đâu vậy?” Tuệ Phàm lo lắng , ôm vào phòng, xem bị khác “ức h**p”
Vi Vi mị mị cười “ đâu đâu”
Thừa cơ hội, “lạch cạch” một chút đã ở bên Tuệ Phàm
“Vậy m ngày nay làm gì?” Tuệ Phàm cũng kh khách khí xoa xoa cằm, nắn nắn mũi Vi Vi xác định kh quỹ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/chi-ai-tieu-quy-he-liet-vi-vi-da-dam/chuong-2.html.]
“Kh làm gì, chỉ nghĩ thôi. nhớ kh?” miệng thật ngọt!
“Vi Vi, ban ngày ở đâu?”
“Ban ngày? Ờm…” Vi Vi suy nghĩ “Kh nhớ… Hình như ở nhà…”
Kh nhớ… đã bệnh thần kinh còn thêm chứng hay quên!
Tuệ Phàm biết kh thể bất hình dong cơ mà tên bệnh này thật đáng yêu, ều kh biết nhà của ghét bỏ kh? Nếu ghét bỏ Tuệ Phàm ngàn vạn lần muốn nuôi dưỡng.
“Tuệ… này cho ” Vi Vi ngọt ngào gọi, l ra một phong thư từ trong túi, mặt chút hồng.
“Đây là gì?” đã biết rõ còn hỏi!
“Thư tình? viết cho !” thẳng t của Vi Vi kh ai so sánh được.
“Cám ơn!” Tuệ Phàm vui mừng mở phong thư nhưng bị Vi Vi cản lại, nói chỉ xem khi kh ai. Tuệ Phàm liền nhét vào túi.
“Tiểu Tuệ, tr vẽ đâu? muốn xem…”
Vẽ? Vẽ cái gì? Sau khi tốt nghiệp tiểu học đã kh còn vẽ nữa. Hay là vứt bỏ Vi Vi là họa sĩ?
“A… để ở nhà, kh đem qua đây!” Cùng lắm thì lần sau l trang vẽ lúc trước đem đến.
Vi Vi nhíu mày, hừ nói “Nói chuyện kh suy nghĩ! nói sẽ vẽ cho coi mà!”
“Lần sau! Lần sau sẽ đem cho xem!”
“ kh xem! biết khoác lát! Vốn dĩ sẽ kh vẽ! vẽ chẳng giống chút nào!”
Tuệ Phàm cẩn thận nghe lời Vi Vi nói.
Vi Vi thể là mẫu cho tên họa sĩ khốn nạn đó, mà tên đó thể thuộc về trường phái ấn tượng hoặc trừu tượng.
“Vi Vi, ngồi . Giờ sẽ vẽ cho xem” với khả năng vẽ vời của Tuệ Phàm chút tin tưởng, cho dùng sau khi học sơ trung đã kh còn “ngâm cứu” nhưng vẽ vài nét b.út bình thường vẫn được.
“Được!” Vi Vi nhào lên giường, chọn tới chọn lui vẫn quyết định ở trên này, lắc lắc đầu cười ngọt ngào với Tuệ Phàm, kh biết là do vô tâm hay hữu ý để lộ bờ vai trắng trắng…
Kêu ngồi chứ kh nói nằm, cớ gì lại dùng tư thế câu dẫn thế này? Ai… Tuệ Phàm thở dài một hơi, nửa say mê cầm b.út vẽ…
Vi Vi thần bí, Vi Vi đang yêu, Vi Vi bốc đồng… vẽ thế nào cũng kh được thần thái… Lần thứ hai ngẩng đầu Vi Vi, thì đã nhắm mắt ngủ , bên môi còn vương nụ cười ngọt liệm.
Xem ra tài vẽ vời của cũng nên bỏ ! Tuệ Phàm thở dài một hơi, bỏ b.út xuống, nhẹ nhàng đến giường, ngắm Vi Vi ngủ, khẽ hôn một chút, lại sờ một chút!
Sáng mai, khi nào Vi Vi cũng mất tích?
Tuệ Phàm l dây, cột chân Vi Vi với chân lại, như vậy nếu Vi Vi rời thì sẽ hay!
Ngày hôm sau bảy giờ, Tuệ Phàm bị tiếng chu ện thoại đ.á.n.h thức, thì trên giường chỉ còn lại cùng sợ giây bị tháo ra… Tính sai, hẳn là trói hai tay Vi Vi lại.
Trên cửa sổ dấu chân mờ mờ, là Vi Vi từ chỗ đó?
May mắn kh để lại giày thủy tinh nếu kh sẽ tìm từng nhà như tìm c chúa lọ lem.
Chợt nhớ đến thư tình, Tuệ Phàm hồi hộp mở ra xem, bên trong đương nhiên là b.út sáp màu của trẻ con! Bầu trời màu x, mặt trời hồng hồng, cỏ màu x lá cây, hai đứa nhỏ nắm tay nhau, còn thêm một câu: muốn cùng vĩnh viễn cả đời.
Này cũng xem như là thư tình!?
Tất nhiên! ều là cấp bậc tiểu học! Một bệnh nhân tâm thần thể vẽ ra được tiêu chuẩn thế này, thì hẳn bác sĩ của đó mừng đến phát khóc!
Nhưng mà kh biết Vi Vi khi nào đến, mất mát cực ểm Tuệ Phàm mở đèn đợi đến nửa đêm, cuối cùng tên đó cũng xuất hiện bên ngoài cửa sổ của ! Thật sự là may mắn, liên lục hai đêm “lâm hạnh” phòng một kh tám bảy, Tuệ Phàm cảm tưởng giống như phi tần trong cung chờ “Chồng” đến.
“Hây da” Tuệ Phàm ôm Vi Vi từ cửa sổ vào, đầu tiên là ôm bảo bối vào n.g.ự.c sau mới chất vấn “Buổi sáng lúc nào?”
“Buổi sáng” Vi Vi nghiêng đầu suy nghĩ, Tuệ Phàm vẻ mặt thì biết đáp án.
“Kh biết”
“Kh biết!”
Quả nhiên! Dù gì Vi Vi cũng là bệnh nhân thể hiểu, thể hiểu.
Hôm nay Vi Vi mặc áo ngủ sọc ca rô, sơ th đâu giống bệnh nhân chạy khỏi bệnh viên. thể là bị nhà giữ trong phòng … hẳn là chạy ra khỏi từ xung qu.
Vi Vi trong lòng Tuệ Phàm chút kh an phận, trái xoay xoay…
“Tiểu Tuệ, Lưng ngứa, gãi giúp với”
“Được” Tuệ Phàm vươn móng sói qua.
…
“Trên một chút…”
…
“ một chút…”
…
“ chút nữa…”
…
“Qua , trở lại chút… Ừm, chỗ đó đó”
“Hình như bị sưng! Chắc bị muốn đốt, xoa dầu cho nhé?”
“Ừm”
Tuệ Phàm mở ngăn kéo, l dầu ra, th Vi Vi còn gãi… “Vi Vi, cởi áo ra một chút”
“ cởi cho ”
“Vậy vén áo lên thôi”
“ vén cho ”
Vi Vi ngang ngược nói, Tuệ Phàm kh còn cách nào khác đành thay cởi cúc áo – quá trình vừa ngọt ngào vừa thống khổ. Vi Vi kh mặc áo bày trước mặt, tim Tuệ Phàm một chút lại một chút đập mạnh… Thích… Chính là cảm giác này ?
Ngón trỏ quét một ít dầu nhẹ nhàng xoa cục sưng trên lưng Vi Vi. Tuệ Phàm chân thành cảm tạ con muỗi c.ắ.n Vi Vi, nhờ nó mà Tuệ Phàm cơ hội ăn đậu hũ này.
Mặc áo lại, cặp mắt vẫn lưu luyến trên Vi Vi. Vi Vi như khối gạo nếp trắng trắng tròn tròn, bên trong bộc chính là nhân bánh hồng hồng…
“Tiểu Tuệ… chảy m.á.u mũi…”
“A?” Tuệ Phàm bừng tỉnh, phát hiện lại thất thố như vậy “Xin lỗi, xin lỗi”
“ lại xin lỗi ?’ Vi Vi l áo ngủ lau mặt cho Tuệ Phàm.
“Đừng l cái này lau, dơ đó!”
Vi Vi cười ngọt “Kh ”
Sau, Tuệ Phàm nằm trên đùi Vi Vi, hưởng thụ Vi Vi chăm sóc. Từ từ m.á.u mũi cũng ngưng.
Tuệ Phàm cảm th thư thái, sau đó, mơ mơ màng màng th từng phiến hoa… Chính cũng gối đầu lên đùi Vi Vi, dưới gốc cây nguyệt quế um tùm, dãi lụa đỏ trải dài, phiêu dật theo gió…
“Tiểu Tuệ, mệt…” Vi Vi ngáp một cái, đ.á.n.h thức Tuệ Phàm.
Tuệ Phàm ngồi dậy, vỗ vỗ cái gối nằm “Vậy ngủ !”
“Ừm” Vi Vi nằm xuống, nhắm mắt.
Th hô hấp Vi Vi đều đều, hẳn đã ngủ. Tuệ Phàm bắt đầu hành động, l dây ra, trói hai tay Vi Vi, như vậy thì sẽ chẳng chạy được! ha ha ha ha!
Cột hai tay , Tuệ Phàm nghĩ, còn một đầu nên cột vào đâu nhỉ? Đầu giường? Hay tay ? Hay thắt lưng? Bỗng nghe Vi Vi khóc…
“…Tiểu Tuệ… hức hức… lại trói ?”
“Kh, kh , , …” Vi Vi hiện giờ tóc chút rối, nút thắt đâu c.h.ặ.t, áo quần thì dính m.á.u, hai tay thì bị trói, còn nữa đôi mắt rưng rưng… qua giống SM vậy.
Kệ , cởi trói trước đã.
Tuệ Phàm luống cuống cởi trói, ôm Vi Vi vào lòng “Xin lỗi, xin lỗi! kh muốn làm đau, , là sợ ngày mai thức dậy kh th đâu”
“ lại kh gặp ?”
“Này hỏi chứ? đã hỏi ban ngày làm gì, đều nói kh biết”
“Ừm.. Nhưng mà kh nhớ…”
“Được , được , lau nước mắt , từ nay về sau sẽ kh trói nữa, cùng lắm thì kh ngủ, tr !”
“Vậy tr thật kỹ đ! yêu !” Vi Vi chu miệng hôn Tuệ Phàm một cái, ôm cánh tay ngủ.
Tội cho Tuệ Phàm cố gắng làm cho đầu óc tỉnh táo nhưng đến cuối cùng vẫn kh đỡ nổi, từ từ ngủ .
Ngày hôm sau, vẫn như cũ, trong mơ bị một tên nhóc nọ đ.á.n.h cho một bạt tai thức dậy, thức dậy thì th trên gường cũng còn .
Chương trước Chương sau
Chưa có bình luận nào cho chương này.