Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Chi Chi Của Tôi

Chương 11:

Chương trước Chương sau

buộc chiếc yếm của trẻ con trước ngực, mới kh làm thức ăn và c b.ắ.n tung tóe lên quần áo.

Việc nuốt thức ăn bắt đầu trở nên khó khăn, thường xuyên uống nước cũng bị sặc.

lại nhớ đến, trên tin tức bệnh ALS bị gia đình rút ống thở oxy.

kh chịu đựng được nỗi đau quá lớn, cho nên nghĩ lại, chi bằng kh cần đến bước đó.

bắt đầu từ từ xử lý những việc cần làm xong trước khi c.h.ế.t, khi tinh thần và sức khỏe vẫn còn tương đối ổn.

đến nhà tù thăm Lâm Xương Minh một chuyến.

Ông ta ngồi tù sau đó kh cam tâm, còn tìm mọi cách thuê kháng cáo.

Đáng tiếc, chứng cứ đã rõ ràng, tòa án phúc thẩm vẫn giữ nguyên bản án sơ thẩm, và kh thể kháng cáo lần nữa.

Kết quả phán quyết phúc thẩm vừa được đưa ra cách đây hai ngày.

lập tức đến nhà tù, báo cho ta tin tốt này ngay lập tức.

Đáng tiếc, ta hẳn đã biết từ lâu, nên vẻ kh hề kinh ngạc.

Ngược lại, khi th ngồi trên xe lăn, ta tỏ ra hả hê vô cùng.

nói với ta: “ thế nào kh quan trọng, thể ngồi tù cả đời là đủ .”

“Dù , ra khỏi tù, sẽ làm bẩn mắt .

Bị kết án t.ử hình, xuống địa phủ lại làm bẩn mắt mẹ .

Thà rằng, cứ ở lại đây cả đời là tốt nhất.”

Lâm Xương Minh bị tức giận đến mức mặt mày vặn vẹo.

Khi quay lưng rời , ta tức tối gào lên phía sau :

“Cô làm nhiều hơn nữa thì thế nào!

Mẹ cô và thằng trai tốt của cô, tin cô kh?

Chỉ sợ còn xem cô là một con súc sinh nhỏ ích kỷ, vô lương tâm thôi đúng kh?!”

quay lại, bình tĩnh nói cho ta: “ trai đã sớm đón về nhà .”

Lâm Xương Minh nhất thời tức nghẹn, kh nói nên lời.

Rời khỏi nhà tù, bên ngoài ánh nắng rực rỡ.

Gió thổi qua, mặt hơi lạnh, mới phát hiện đã rơi nước mắt.

Thì ra, đối với việc Lâm Dịch hận , kh muốn tin tưởng nữa, hình như cũng chút đau lòng.

Sau lần cuối cùng đến nhà tù.

lại nhờ Tống Hoài giúp đỡ, đẩy xe lăn cho , cùng đến trường học một chuyến.

cố vấn đã hơn năm mươi tuổi của , quỳ xuống trước xe lăn của .

Đôi tay đã phần già nua, ôm l mặt , nghẹn ngào nói nhỏ.

từng là học trò đắc ý nhất của cô.

cũng từng mơ ước, giống như cô, cống hiến cả đời cho giảng đường và phòng thí nghiệm.

Chỉ cần nghĩ thôi, đã cảm th nhiệt huyết sôi trào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/chi-chi-cua-toi/chuong-11.html.]

Nhưng bây giờ mới hiểu, ước mơ kh cứ nỗ lực là thể thực hiện được.

kh muốn th cô rơi nước mắt, hồi trước cô làm giáo viên của , hung dữ lắm.

muốn lau nước mắt cho cô, nhưng tay lại kh nghe lời.

Chỉ thể tìm cách nói đùa: “Sau này t.h.i t.h.ể của em, cô giúp em tr chừng kỹ nha.

Đã nói là dùng để nghiên cứu , đừng để chợ đen trộm mất.”

Sự thật chứng minh, kh khiếu hài hước.

Trò đùa này kh khiến cô bật cười, ngược lại còn khiến cô khóc nức nở hơn.

Linlin

đưa ánh mắt cầu cứu, về phía Tống Hoài phía sau.

Khi nghiêng đầu , lại th nh chóng quay đầu , tránh ánh mắt .

Dường như cũng đã đỏ hoe khóe mắt.

Ôi, còn chưa c.h.ế.t mà.

Trên đường về bệnh viện.

l cớ ện thoại hết pin, mượn ện thoại của Tống Hoài để dùng.

Mở WeChat của lên, sau đó nhận chuyển khoản của , xóa lịch sử chuyển khoản.

Tiền t.h.u.ố.c men đã nộp trước ở bệnh viện, còn đủ cho dùng hơn một tháng, đối với mà nói là quá dư dả .

Vì vậy, ngoại trừ m trăm tệ tiền tiêu vặt để lại, đã chuyển toàn bộ số tiền còn lại cho Tống Hoài.

Bệnh ALS mà thực sự đến giai đoạn cuối, chân kh được, tay kh cử động được, miệng kh nói được, ngay cả hô hấp cũng kh thể.

kh muốn chịu đựng nỗi đau của việc trở thành một sống thực vật, nên sẽ kh đợi đến ngày đó.

Sau khi chuyển khoản xong, đặt ện thoại của Tống Hoài xuống.

Nghiêng đầu, đột nhiên th đang rơi nước mắt.

dở khóc dở cười: “ lại khóc nữa ?”

Tống Hoài kh , mặt gần như tái x: “Gió ngoài cửa sổ lớn, thổi vào mắt.”

cười chê : “ mở cửa sổ đâu.”

Cũng giống như lần trước nói với .

đột nhiên nghĩ, đây lẽ là lần cuối cùng nói đùa với nhau.

Nghĩ lại những chuyện cần xử lý, cũng đều xử lý xong hết .

này vốn cũng chẳng còn bao nhiêu và chuyện cần bận tâm.

Nhớ tới lời Lâm Dịch trước đó nói với : “Đợi em thực sự c.h.ế.t , kh cần th báo cho .”

Vậy thì chuyện nói lời tạm biệt cuối cùng với , lẽ cũng kh cần thiết nữa.

Trong túi áo khoác, còn cất giữ những viên t.h.u.ố.c ngủ đã tích p gần đây.

sắp c.h.ế.t, tâm trạng của ngược lại dần dần trở nên bình tĩnh.

Chỉ tiếc là, vẫn chưa thể biết được mộ của mẹ ở đâu.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...