Chỉ Có Thể Là Yêu
Chương 4:
Sau một quãng đường dài, cuối cùng cũng tìm đến được ngôi nhà đó.
chỉ bấm chu cửa mà bàn tay đã ướt đẫm mồ hôi, nhịp tim tăng vọt.
sợ rằng hy vọng duy nhất để tìm được bị dập tắt.
Nếu như Leo kh liên quan gì tới Sơn sẽ làm ?
Đúng lúc này một đàn trung tuổi ra mở cổng.
Vừa th đã mỉm cười:
"Chắc cô cũng muốn tham quan ngôi nhà này.”
khẽ gật đầu:
"Cháu chào chú. Quả thực ngôi nhà thiết kế đặc biệt.”
đàn nói:
“Vậy mời cô vào trong.”
Đột nhiên nhận ra thẳng từ sân bay tới đây, nói chính xác hơn là đang kéo theo một cái vali to đùng. Chẳng trách ta phần nghi ngại, thi thoảng lại tủm tỉm cười.
ngượng tới đỏ mặt:
“Xin lỗi chú. Cháu vì muốn được tận mắt th ngôi nhà này mà thẳng tới đây.”
đàn đưa vào tay một cốc nước nói:
“Kh . Kh . Cô cứ ngắm nhà thoải mái. còn chút chuyện ra bên ngoài một lát.”
Nghe vậy vội vàng lên tiếng:
“Chú kh sợ cháu l trộm đồ ?”
đàn bật cười:
“Cô cứ tự ý xem . Kh suy nghĩ gì đâu.”
khẽ gật đầu, nói lời cảm ơn với chủ ngôi nhà bắt đầu tham quan một vòng.
…
bị thu hút bởi tiếng đàn vọng ra từ một căn phòng trên tầng hai.
Quá tò mò nên tiến tới gần để nghe cho rõ.
Tiếng đàn guitar cùng tiếng hát vang lên:
“I used to call you my girl
I used to call you my friend
I used to call you the love
The love that I never had
When I think of you
I don't know what to do
When will I see you again”
“I miss you like crazy
Even more than words can say
I miss you like crazy
Every minute of every day
Girl I'm so down when your love's not around
I miss you, miss you, miss you
I miss you like crazy.” (*)
Là Sơn.
Nhất định là đang ở trong đó.
vội vàng mở cánh cửa để vào phòng.
Th tiếng mở cửa, giật hỏi:
“Chú Tứ?”
im lặng, đàn trước mặt, kh biết từ khi nào nước mắt đã lăn dài trên má.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
cười cười:
"Chưa tới giờ ăn cơm mà chú tìm con vội vậy? Con đảm bảo là vẫn đang no nha.”
Kh th kia nói gì, Sơn vội đặt cây đàn xuống, men theo bức tường trong phòng bước về phía .
Giọng run run:
"Vân… ...?”
khẽ gật đầu, đưa tay ra nắm l tay Sơn, đáp một tiếng:
"Vâng.”
Đột nhiên Sơn kéo vào lòng, ôm chặt l như thể sợ chuyện đang xảy ra chỉ là ảo giác.
còn chưa kịp quen với cảm giác này Sơn đã bu tay nói:
“… xin lỗi.”
Nói xong, tiếp lời:
“Giờ đã kh th gì nữa. lẽ cả đời này sẽ chẳng bao giờ th ánh mặt trời. kh còn là trong mộng của em nữa đâu.”
nhẹ nhàng ôm l :
“Chỉ cần kh đuổi em . Em sẽ ở bên cả đời.”
Sơn vội đẩy ra:
"Vân , em đừng bướng bỉnh như vậy. đã nói là kh thích em.”
Nghe những lời này chỉ biết lắc đầu, giàn dụa nước mắt:
“ đừng đuổi em.”
Sơn quát lớn:
“Em ra ngoài. Ra khỏi đây cho .”
kh biết làm , vẫn cố ôm chặt l Sơn:
“ kh thích em cũng được. Em ở lại làm đôi mắt, đôi tay của .”
Sơn gằn giọng:
“Vân . Tại em cứng đầu như vậy chứ? Lời nói em để ngoài tai ?”
Nói xong, liền đẩy ra khỏi phòng đóng chặt cửa lại.
bị quát như vậy liền khóc thành tiếng:
“Em kh thích nữa. Kh thích nữa... Xin đừng đuổi em.”
Lúc này, chú Tứ vừa về tới nơi, vội vàng đến chỗ :
“Cô Vân , xuống dưới nhà thôi. gì từ từ nói.”
Sơn nghe th giọng chú Tứ liền quát lớn:
“Chú bảo em . Đừng bao giờ xuất hiện trước mặt cháu nữa.”
(*) Lời dịch
thường gọi em là cô gái của
thường gọi em là bạn của
thường gọi em là tình yêu
Một tình yêu mà chưa bao giờ được
Khi nghĩ về em
chẳng biết làm gì
Đến khi nào mới được gặp lại em
nhớ em đến phát ên
Tới mức kh từ ngữ nào thể diễn tả được
nhớ em đến phát ên
Mỗi phút giây trong từng ngày
Em ơi, thật buồn khi tình em kh còn bên
nhớ em, nhớ em, nhớ em
nhớ em đến phát ên.
Chưa có bình luận nào cho chương này.