Chỉ Có Tuế Ninh Hiểu Tiêu Hành
Chương 2
2
hỏi :
“An An, ngủ luôn bây giờ ?"
Hoàng hậu nương nương cuối cùng cũng nhớ tên An An . phụ dặn hiện tại tên Khương Tuế Ninh, đỡ cho mẫu quỳ gối trả lời .
"Hoàng hậu nương nương, con tên Khương Tuế Ninh."
Hoàng hậu nương nương ngẩn một thoáng, đó xoa xoa đầu .
"Bổn cung ."
"Con đói ."
Hoàng hậu nương nương dùng bữa tối với , còn ngủ cùng . Liên tiếp mấy ngày liền đều như .
Về Trần ma ma tới, liền ở cùng nữa.
Trần ma ma nhũ mẫu .
hỏi ma ma khi nào mẫu tới đón , ma ma bảo sắp .
hỏi Vãn Vãn nhớ . nhớ tỷ , còn nhớ hơn cả mẫu . nếu tỷ nhớ , cũng thèm nhớ tỷ nữa.
Ma ma Vãn Vãn nhớ .
cũng sẽ nhớ tỷ .
Ngày tháng cứ thế trôi qua. Mỗi ngày đều sách nhận chữ học quy củ, còn Vãn Vãn làm bài nữa.
Tiêu Hành cũng sẽ giúp . lúc nào cũng mặc kệ .
Tiêu Hành chính nhi tử duy nhất Hoàng thượng, vị ca ca trông đẽ .
một ngày Tiêu Hành hầu Hoàng thượng , phu tử phá lệ giảng bài, mà kể chuyện cho , bàn học còn bày loại kẹo hạt dẻ thích nhất.
ăn khen ngợi ngài:
“Phu tử vị phu tử nhất đời !"
Câu chuyện đặc sắc, nếu bình thường nhất định sẽ đến say sưa. hôm đó thế nào cũng lọt tai, đến tận lúc cuối ngay cả kết cục cũng .
Chập tối Trần ma ma tới đón , hành lang uốn lượn về tẩm điện, trong cơn hoảng hốt thấp thoáng như thấy mẫu và Vãn Vãn.
Chớp mắt một cái chẳng thấy .
"Ma ma, thấy nương và Vãn Vãn ?"
Gợi ý siêu phẩm: Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì - Full - Ôn Nhiễm, Phó Cảnh Thành đang nhiều độc giả săn đón.
" thấy , chắc do trời tối quá nên hoa mắt thôi."
Dường như . vẫn nhớ mẫu , khi nào mới tới đón .
Ban đêm gặp ác mộng.
Mơ thấy Vãn Vãn lóc hỏi vẫn chịu về, mẫu tường cung cao quá . đó Vãn Vãn cứ mãi mãi sinh bệnh.
Ngày hôm chẳng còn tâm trí mà học, chạy tìm Hoàng hậu nương nương.
"Con nhớ nương , khi nào mới tới đón con?"
Hoàng hậu nương nương :
“Ngoan ngoãn sách nhận chữ học quy củ, nương con sẽ mau tới đón con thôi."
hỏi:
“... thể đưa con ngoài tìm nương ?"
" thể. Tường cung quá cao, làm Hoàng hậu thì ngoài nữa."
Mẫu từng làm khó khác, liền về tiếp tục học tập.
Tiêu Hành vẫn thích để ý tới . Mỗi từ chỗ Hoàng thượng trở về, thoạt càng buồn bã hơn.
Lúc đầu vẫn nhớ lời đáp ứng phụ , ôm lấy . nào cũng đẩy , dần dà cũng lười chẳng buồn tới nữa.
Một đêm nọ, ma ma lay tỉnh, bảo ăn mặc chỉnh tề.
Mặc xong xiêm y thì cơn buồn ngủ cũng bay sạch. hỏi xảy chuyện gì.
Ma ma Hoàng thượng nhớ , truyền qua vài câu.
vui, nghĩ tới Hoàng thượng bá bá, liền giận nữa. Mẫu Hoàng thượng một vị Hoàng đế , chỉ sinh bệnh mà thôi, chúng đều chăm sóc ngài nhiều hơn.
Tới đại điện, thấy phụ .
lao tới để ôm một cái, Cao công công cản ngay mặt.
"Khương tiểu thư, Hoàng thượng đang đợi ngài."
đành chuyện với Hoàng thượng xong, mới để phụ đưa về, nhân tiện cũng từ biệt Hoàng thượng bá bá.
Sắc mặt Hoàng thượng hồng hào hơn lúc nhiều, thoạt vô cùng tinh thần.
Ngài gọi đến mặt, với nhiều lời.
Khen hài tử ngoan, bảo bầu bạn với Tiêu Hành, dặn dò để bản chịu uất ức.
Ngài với nhiều thật nhiều. Còn với Tiêu Hành chỉ vài câu bảo nhất định làm một vị Hoàng đế nhất Đại Lương.
Mỗi một trong điện đều vô cùng đau buồn.
Về Hoàng thượng bảo chúng ngoài, ở riêng với Hoàng hậu nương nương một lát. Tiêu Hành dắt bước khỏi đại điện.
nắm tay .
Chúng ngoài điện lâu, lâu.
Lúc trời sắp sáng, Hoàng hậu nương nương loạng choạng bước .
"Hoàng đế... băng hà ."
bên ngoài thảy đều bật . cũng .
Tiêu Hành . Thế nắm chặt lấy tay , dùng sức lớn tới mức xương cốt phát đau.
Tiếng chuông trầm đục vang lên, Hoàng hậu nương nương ngất lịm , bên ngoài đại điện tức thì loạn cào cào.
nhớ nổi ma ma dắt về như thế nào.
đó ở trong tẩm điện một thời gian thật lâu. Thỉnh thoảng cung nhân vội vã lướt qua, ai nấy đều bận rộn tới mức chân chạm đất.
Gợi ý siêu phẩm: Trọng Sinh Sau Gả Cho Vong Phu Đại Ca đang nhiều độc giả săn đón.
Qua một dạo khá lâu, mới thấy Tiêu Hành và Hoàng hậu nương nương.
Hoàng hậu nương nương chuyển tới Trường Thọ cung ở. :
“An An, con cứ sống ở Trường Xuân cung mãi nhé, ?"
cảm thấy đang đùa mới năm t.u.ổ.i rưỡi thôi mà.
về thực sự sống một ở Trường Xuân cung.
Những tháng ngày thui thủi một , nửa đêm thường mơ thấy mẫu . Trong mộng đắp chăn cho , khen một hài tử ngoan.
Kể từ đó cuộc sống biến thành một đường nối ba điểm.
Trời sáng thức dậy tới Trường Thọ cung thỉnh an Thái hậu, đó ở chỗ Thái hậu học quy củ. Nhắm chừng Thái hậu và Tiêu Hành bãi triều, liền tới Hàm Chương điện bên cạnh Trường Xuân cung, cùng bọn họ dùng bữa ăn đầu tiên trong ngày.
đó bọn họ bận bịu quốc sự, ở bên cạnh chẳng việc gì làm.
Hoàng hậu nương nương trở thành Thái hậu nương nương, Tiêu Hành trở thành Hoàng đế.
Năm thứ năm kể từ khi Thái hậu trở thành Thái hậu, tròn mười t.u.ổ.i.
Vẫn cuộc sống ba điểm một đường.
Hôm nay đang ở Hàm Chương điện nhàn rỗi việc gì làm, Tiêu Hành đột nhiên cao giọng với Thái hậu
"Nếu mẫu hậu cũng cảm thấy , vì cớ gì cho nhi thần triệt để điều tra!"
lập tức vểnh tai lên.
Còn ngọn nào, Thái hậu cất lời:
“Tuế Ninh, hôm nay tới đây thôi, con về ."
tiếp lắm, cái mạng nhỏ vẫn quan trọng hơn. kẻ lén Thái hậu chuyện, cái đầu liền dọn nhà luôn.
Chập tối đang dài tháp quý phi lật xem thoại bản, Vương ma ma hầu hạ bên cạnh Thái hậu bước tới, trong tay còn xách theo một hộp thức ăn.
Một khung cảnh quen thuộc.
nào Tiêu Hành cãi xong với Thái hậu cũng đều bỏ bữa, và nào cũng đưa cơm.
xách theo hộp thức ăn tới ngoại điện Hàm Chương điện, chẳng thấy bóng nào bèn thẳng nội điện. nhất định ngoài Đức công công vẫn còn đang gác ở bên ngoài .
Trong nội điện tối đen như mực.
"Tiêu Hành?"
ai thưa.
định bước tới thắp đèn.
"Đừng thắp."
Làm giật nảy .
mò qua đó nương theo hướng phát âm thanh, phát hiện đang xổm bên mép giường.
cũng xổm xuống, mặt đối mặt với .
Chưa có bình luận nào cho chương này.