Chỉ Dành Cho Em
Chương 2:
Phó ninh:
"Tình hình vẻ khá nghiêm trọng, vẫn nên đến bệnh viện một chuyến."
3
Dám đưa Kỳ Vọng đến bệnh viện, chắc c là cùng nhau c.h.ế.t chìm.
Kh ổn, kh ổn.
giữ bình tĩnh trả lời khi th ánh mắt dò xét của Kỳ Vọng:
"Thời gian này trong nhà hơi bận, đợi một thời gian nữa hẵng tính."
Nói xong lập tức tắt màn hình.
Kỳ Vọng đã ngồi ngay trước mặt, giơ hai ngón tay:
"Được , chuyện hôm nay coi như xí xóa." nói.
Kỳ Vọng: "Thêm một số 0 vào sau."
lập tức nổi giận: "Cướp à?!"
Kỳ Vọng hừ lạnh: "Lời nhắc thân tình: Chị vẫn đang xem mắt."
... bĩu môi: "Kh bao lâu nữa là chị thoát ế , đến lúc đó còn ai xem mắt chứ."
Kỳ Vọng rót ly nước: "Kh biết là ai xui xẻo, bị chị theo đuổi."
Đúng lúc này, ba mẹ vừa hay về đến.
Mẹ đầy phấn khởi: "Hy Hy, yêu đương à!"
: "..."
Đúng là khớp h truyền động não.
"Tạm thời chưa ạ, nhưng con định thử theo đuổi."
Ba "ồ" một tiếng: "Vậy thì cố để con theo đuổi thành c!"
...Thật đáng trách, đúng là Kỳ Vọng mở miệng ra là do di truyền từ ba !
Mẹ lên tiếng.
"Nói gì vậy? Con gái học hành giỏi, tính cách tốt, lại còn xinh đẹp, ngoài hơi thẳng t ra thì hoàn hảo ! trai nào mà kh theo đuổi được?"
"Đúng thế!"
vui vẻ chỉ lên bảng d dự của trường A.
Chính là Phó Ninh trên bảng đó, chắc c ghi tên, ít nhất dò xem đã bạn gái chưa, biết biết , trăm trận trăm tg!
Sau đó l tấm ảnh lén chụp đang chơi bóng rổ, đưa cho mẹ xem.
"Con rể tương lai đ!"
Mẹ xong, im lặng ba giây.
"…Hy Hy, này theo đuổi khó quá, hay là đổi khác ?"
???
M này bị vậy?
Nói thực lòng nhé.
Phó Ninh, sinh viên trường A, đại học, thạc sĩ, tiến sĩ đều học ở bệnh viện phụ thuộc đó, ba mẹ đều là giáo sư đại học.
Bảng d dự gần như toàn là tên .
Ừm... muốn theo đuổi kiểu th thường đúng là khó, khi nên đường vòng thì hơn!
Vậy bắt đầu từ bệnh tình của em trai "liệt não" vậy!
4
Kỳ nghỉ Tết trôi qua trong chớp mắt, mới đó đã lại bắt đầu cày cuốc.
lim dim mắt ngồi ở chỗ làm, mãi đến khi nhận lương mới tỉnh hẳn.
Đứa em đồng nghiệp ngồi đối diện cười hớn hở:
"Chị Hy, hôm nay nấu lẩu đ, chị nhớ chiếu cố tụi em nhé!"
vung tay rộng rãi:
"Kh thành vấn đề. Mua gì chưa?"
Thực ra c ty nhàn, chủ mời về là vì muốn phá thế cạnh tr, giữ ở lại cho an tâm.
Nên bình thường việc của là tổ chức giải trí.
Mắt đứa em sáng lên: "Lẩu cay!"
Đề nghị này nhận được sự đồng tình cao độ, thế là bọn ăn lẩu.
tốt, đồ ăn ngon, chỉ tiếc là hình như tiêu hóa kh được tốt lắm...
vẫy tay với đồng nghiệp: "M về trước , vào hiệu thuốc mua ít thuốc tiêu hóa là được."
Kh ngờ, lại chạm mặt Phó Ninh ở hiệu thuốc.
"Khó chịu à?"
Giọng nói quen thuộc vang lên sau lưng, làm suýt đánh rơi túi thuốc.
"Tại lại ở đây?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/chi-d-cho-em/chuong-2.html.]
vội vàng giấu túi thuốc ra sau lưng.
"À, kh gì, chỉ hơi cảm nhẹ thôi."
đánh giá : "Kh ổn à?"
!!!
Lịch sinh hoạt kiểu cày game đến khuya cũng lộ liễu quá nhỉ!?
Nhưng còn chưa nói gì, lại bổ sung một câu:
"Vì chăm sóc em trai à?"
"…"
Nói theo một khía cạnh nào đó, cùng em trai đánh rank cũng coi như là một dạng "chăm sóc"?
khẽ ho một tiếng: "Ừ."
ngừng một lát, nói nhỏ: "Chăm sóc khác trước tiên chăm sóc tốt bản thân."
!!
Đúng là tinh thần của một làm ngành y!
gật đầu lia lịa, nh chóng đổi chủ đề:
" thì ?"
cười: "Mới tan ca, bệnh viện của bọn ở đối diện kia kìa."
ngẩng đầu, quả nhiên th biển hiệu “Bệnh viện phụ thuộc trường A”.
Thảo nào...
Từ lần add WeChat đó đến nay, chúng mãi mới gặp được một lần, như vậy thì hơi lãng phí...
chỉ vào quán trà sữa bên cạnh:
"Lần trước nhờ đề xuất với em trai em, vẫn chưa kịp cảm ơn. Mời một ly nhé?"
Phó Ninh ban đầu từ chối, nhưng kh chống lại được , cuối cùng cũng đồng ý.
gọi một ly sữa dâu, gọi một ly xoài lắc bưởi.
"Xong !"
vừa quay lại định đưa trà sữa thì kh ngờ trượt chân, ngã ngay từ bậc thềm xuống!
"A!"
Phó Ninh phản ứng cực nh, lập tức vươn tay đỡ l .
Vài giây sau, lao thẳng vào lòng .
5
Tiếp xúc gần với trai đẹp, tất nhiên là tốt.
Nếu chân kh đau như vậy thì càng tuyệt.
"Tần Khê, ?"
Giọng của Phó Ninh chút căng thẳng vang lên từ trên đỉnh đầu.
lắc đầu, định đứng dậy.
Chỉ là lỡ nhào vào lòng thì làm ?
Nhưng vừa mới nhúc nhích, cơn đau từ chân khiến rên lên: "Á..."
Phó Ninh nhíu mày: "Chân vẻ bị trẹo ."
Vài giây sau, bị bế thốc lên eo.
Hương thơm mát lạnh bao phủ qu .
" đưa cô phòng cấp cứu."
...
Mãi đến khi đến được phòng cấp cứu, đầu vẫn trống rỗng.
Vừa nãy… Phó Ninh cứ thế bế suốt?
Tuy chỉ băng qua một con đường, nhưng... nhưng như vậy thì...
"Bị trẹo khá nghiêm trọng, bôi thuốc trước đã, nửa tháng tới cố gắng tránh vận động mạnh."
Một chị y tá vừa băng bó xong cho thì mỉm cười sang:
"Bạn gái của Phó đúng kh?"
???
vội xua tay:
"Kh, bọn em chỉ là bạn bè thôi, chị hiểu lầm !"
"Bạn bè?"
Chị chớp mắt: "Lạ gì, bình thường giới thiệu đối tượng cho Phó đều bị từ chối. Thì ra đã , lại còn xinh thế này! ta giấu kỹ thật."
còn chưa kịp giải thích, Phó Ninh đã quay lại.
" , còn đau lắm kh?"
Chị y tá để lại nụ cười đầy ẩn ý rời , còn Phó Ninh thì ngồi xuống bên cạnh, chằm chằm mắt cá chân đang sưng t của .
Chưa có bình luận nào cho chương này.