Chị Đẹp Yêu Tổng Tài
Chương 19: LỄ CƯỚI TRONG KÍN ĐÁO – VÀ ĐÊM TÂN HÔN VỚI NGƯỜI ĐÃ YÊU LẠI TỪ ĐẦU + Chương 20 (Kết thúc): EM LÀ MẸ CỦA CON ANH – MỘT CÁI KẾT KHÔNG CẦN PHẢI HOÀN HẢO
Kh resort 5 . Kh tiệc cưới trăm bàn.
Lễ cưới của Lãnh Phong và Th Lam chỉ 30 – toàn bộ là những thật lòng thương họ.
Kh nhà báo. Kh truyền th.
Chỉ ánh nắng nhẹ, mùi hoa lan trắng, và… tiếng dương cầm cô từng thích vang lên chậm rãi.
Cô bước vào lễ đường, kh váy cưới đuôi cá, kh vương miện.
Chỉ là một chiếc váy trắng đơn giản, vai trần, cổ xẻ nhẹ – lộ hình xăm hoa hồng từng khiến biết bao dè bỉu.
Nhưng hôm nay…
Ai cũng đứng lên khi cô bước tới.
Bởi vì – sau tất cả – cô là duy nhất đủ bản lĩnh để yêu một đàn như , và đủ chân thành để tha thứ cho một trái tim từng im lặng quá lâu.
“Con gái ...” – bà Lãnh nghẹn ngào nắm tay Lam –
“...chưa từng là lựa chọn ban đầu. Nhưng lại là duy nhất khiến thằng bé cười thật sự.”
Khi linh mục hỏi:
“Con đồng ý l đàn này – dù mất trí, rời xa, hay đau đến m – vẫn muốn yêu lại từ đầu?”
Th Lam Phong, đôi mắt long l ánh nước.
“Con kh cần mất trí để yêu lại từ đầu.
Con chỉ cần… một ánh của .”
💍 Khi chiếc nhẫn trượt vào tay cô, cả lễ đường vỗ tay, nhưng Lãnh Phong thì kh quan tâm.
Vì ngay lúc , chỉ thì thầm bên tai cô:
“Cảm ơn em... vì đã quay lại, dù kh đáng lần thứ hai.”
Tối hôm đó – đêm tân hôn.
Kh pháo hoa. Kh rượu sâm p.
Chỉ hai , trong căn phòng nhỏ phủ rèm trắng, ánh nến chập chờn… và đôi môi tìm đến nhau bằng tất cả cảm xúc từng giấu kín.
“Em chắc chứ?” – hỏi, giọng khàn khàn.
“Ừ.” – Cô đáp, bàn tay kéo cổ áo xuống –
“Em kh còn gì để giữ lại nữa. Cả trái tim này…
Giờ là của chồng em.”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Họ yêu lại. Trong nước mắt. Trong da thịt.
Và trong cả những vết sẹo… đã từng khiến cả hai gục ngã.
Chương 20 (Kết thúc): EM LÀ MẸ CỦA CON – MỘT CÁI KẾT KHÔNG CẦN PHẢI HOÀN HẢOMột năm sau…
Trong một ngôi nhà nhỏ ở ngoại ô Sài Gòn – nơi tiếng chim hót át được cả tiếng còi xe – Th Lam đứng trong bếp, mặc tạp dề, bụng hơi nhô lên… vì đang mang thai tháng thứ 7.
Cô sang bên, nơi một chồng đẹp trai đang... vật lộn với chảo trứng cháy khét.
“ nói nấu ăn được mà?”
“Thì… trước giờ toàn order.”
“Chồng tổng tài mà nướng bánh mì còn gãy.” – Cô cười, bụng rung lên vì đứa bé đá nhẹ.
“Chắc nó muốn nói: Ba nấu dở quá ba ơi.”
Lãnh Phong giờ kh còn lạnh mặt.
Mỗi ngày tự lái xe đưa vợ siêu âm, học cách ủ nước gừng để vợ đỡ buồn nôn, và... từng đêm nằm nghe bụng cô kể chuyện cho con.
từng nói:
“ mất mẹ khi còn trẻ. Giờ vợ, con… mới hiểu vì ta sống c.h.ế.t giữ l gia đình.”
Chiều hôm đó, cả hai ra c viên, tay nắm tay, dắt theo một chú chó nhỏ.
Lam ngồi xuống ghế đá, ngửa mặt trời x, thì thầm:
“Năm đó, nếu em kh quay lại…”
Phong cắt lời, cúi xuống hôn lên bụng cô:
“ sẽ kh sống nổi.”
“Ừ. Cũng giống như giờ vậy…” – cô nói, nước mắt lăn dài kh vì buồn, mà vì quá đủ đầy –
“Em kh cần gì hết. Em chỉ cần sáng thức dậy, biết và con vẫn ở bên em.”
Cuối cùng thì…
Chị đẹp ngày xưa từng sống bằng nắm đấm, nay sống bằng… tiếng cười con trẻ.
Tổng tài lạnh mặt ngày nào, giờ học từng bài hát thiếu nhi, từng động tác thay tã, từng câu "Ba yêu con".
Họ kh hoàn hảo.
Nhưng họ hạnh phúc.
Và thế là… đủ .
Chưa có bình luận nào cho chương này.