Chị, Đợi Em Tốt Nghiệp Đại Học Nhé.
Chương 23:
Nói xong, Phó Viễn quay về phía xe của .
Trong nhà hàng, bữa ăn chỉ vừa mới bắt đầu kh lâu, nhận được ện thoại của Tống Khiếu.
“Chị, chị đang làm gì thế?”
“À? ... đang ăn cơm!”
“Với ai?” ta dừng một chút, “Phó Viễn?”
Trong lòng chùng xuống, câu này kh đúng ? vội vàng ngẩng đầu khắp nhà hàng, quay lại, th Tống Khiếu đang đứng ở cửa một phòng bao cách đó kh xa, phía sau còn Hướng Dư và những khác.
Ánh mắt ta lạnh như băng, cái xa cách lạnh lùng pha chút sắc bén chiếu về phía , vẻ mặt khó lường, nhất thời sững sờ.
Trong ện thoại tiếp tục vang lên giọng nói, “Chị, buổi chiều em gọi ện nói tối nay cùng ăn cơm, chị bảo chị còn việc bận, vậy thì em muốn hỏi, bây giờ chị ăn cơm riêng với đàn khác cũng là một phần c việc ?”
“Tống Khiếu, ...”, ta cúp máy, vẻ mặt lạnh lẽo như băng, thẳng ra cửa.
“Tống Khiếu, đợi một chút.” gọi với theo ta một tiếng, nhưng ta kh hề ngoảnh lại mà cứ thế rời , Hướng Dư ở phía sau một cái cũng vội theo.
khựng lại, bất lực nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu. Rốt cuộc thì ta đang giận cái gì chứ?
Phó Viễn ở phía sau chậm rãi lên tiếng, “Cái đó, hình như gây họa ? Xem ra hôm nay chọn ngày kh đúng ...”
“Thôi bỏ , ăn cơm trước đã, dù cũng đã thế này , đối xử tốt với cái dạ dày của , kh thể để cả tim và dạ dày cùng chịu ấm ức được, đúng kh?”
“Khương Nghiên, thay đổi !” Trên mặt Phó Viễn thoáng qua một nụ cười, “Thật sự kh xem ?”
“ thay đổi chỗ nào?” ngước mắt ta, “Thôi, kh quan trọng nữa! Mau ăn , đừng làm phiền !”
Ăn cơm xong, gửi tin n WeChat cho Tống Khiếu, nhưng ta kh trả lời.
lại chuyển sang gọi ện, ện thoại vẫn đổ chu, nhưng ta nhất quyết kh nghe.
Cuối cùng, hết cách, gọi cho Hướng Dư.
“Hướng Dư, nói cho biết Tống Khiếu đang ở đâu?”
“Chị dâu, cái này... Tống Khiếu kh cho nói...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/chi-doi-em-tot-nghiep-dai-hoc-nhe/chuong-23.html.]
“Nói nhảm, mau nói cho biết!”
“Vậy chị dâu, em nói cho chị thì chị tuyệt đối đừng nói là em nói đ nhé!”
“Biết , mau lên!”
“Ở quán bar slow rock mà lần đầu tiên dẫn chị đến đó.”
vội vàng cúp máy, lái xe đến đó.
Lúc đến, Tống Khiếu đang tựa vào ghế, một tay cầm ly rượu, bên cạnh làn khói bốc lên từ ếu thuốc ở tay kia, ta khẽ nhấp một ngụm, trên mặt lộ ra vẻ u sầu sâu sắc.
Xung qu ta cũng là một màn khói lượn lờ, những vòng khói lặng lẽ bay lượn trước mắt, trong lòng dường như thứ gì đó chạm vào.
“Chị dâu? Chị đến à?”
Theo tiếng gọi đó, Tống Khiếu nghiêng , nhướng mí mắt liếc một cái, lập tức thu lại tầm mắt, vẻ mặt như thường. Ngoài ra, kh bất kỳ hành động hay lời nói nào khác.
Trong phút chốc, một cảm giác áp bức nặng nề dâng lên trong lòng , kh thể che giấu. hít sâu một hơi, bước tới.
“Tại kh trả lời tin n của ? Tại kh nghe ện thoại của ?”
ta ếu thuốc sắp tàn trong tay, rít một hơi thật mạnh, nín lại hồi lâu mới từ từ nhả ra, trong làn khói lượn lờ, ta với vẻ mặt lạnh lùng, “Chị sẽ quan tâm ?”
“Nói thừa!”
“Chị kh bận lắm ?” ta nhếch mép hừ lạnh một tiếng, “ lại quan tâm đến những thứ này?”
“Tống Khiếu! đủ chưa? thật sự đang bận c việc, vừa làm xong ngồi xuống ăn một bữa cơm thì vấn đề gì ?”
“Kh vấn đề gì!” ta dụi mẩu t.h.u.ố.c lá vào gạt tàn, “Cô làm gì cũng kh vấn đề gì, Khương Nghiên nói cho cô biết, hôm nay cô ăn cơm riêng với ai cũng được, nhưng! Tuyệt đối kh thể là Phó Viễn!”
“…” ngập ngừng một lúc lâu, “ đúng là vô lý hết sức!”
“ vô lý hết sức?” ta cầm ly rượu trên bàn lên ngửa cổ uống một hơi cạn sạch, “Đúng, chính là vô lý hết sức!”
Hướng Dư ở bên cạnh th vậy, “Này, nói hai đừng cãi nhau nữa, thể nói chuyện tử tế được kh?”
“Cút!”
Chưa có bình luận nào cho chương này.