Chỉ Là Chiến Hữu
Chương 9:
Viện Khoa học Quân sự.
Bên ngoài phòng thao luyện, Cố Thừa Châu dừng bước.
Tiếng diễn tập quen thuộc vọng ra từ bên trong, nhưng lần này xen lẫn là khí thế sắc bén đến rợn , một loại khí chất chưa từng trước đây.
Qua ô kính trên cửa, th Diệp Tri Thu đang đứng trước mô hình tác chiến.
Xung qu cô là những sĩ quan trẻ đến từ khắp các quốc gia, đang vây qu chăm chú lắng nghe.
Cô dùng đầu ngón tay linh hoạt di chuyển các quân bài biểu thị chiến lực, ánh mắt sáng rực tự tin, từng câu từng chữ đều mang theo sự ềm đạm và bản lĩnh khó tin.
Khoảnh khắc cô giống như đã lột xác hoàn toàn.
Kh còn là phụ nữ từng nhún nhường trong hệ thống cũ, kh còn là vị chỉ huy Diệp ngày nào chỉ biết gồng gánh và chịu đựng trong im lặng.
Cô hôm nay…
là một phiên bản khác: kiên cường, sắc bén, kh còn sợ ai kể cả .
Cố Thừa Châu đứng lặng nơi hành lang, lắng nghe hết toàn bộ phần diễn giải chiến thuật xuất sắc của cô.
Cho đến khi buổi học kết thúc, cô đẩy cửa bước ra và ánh mắt hai chạm nhau.
Họ cùng ngồi xuống bên dãy hành lang ngoài sân.
Ánh mặt trời rọi lên gò má Diệp Tri Thu, tạo thành một đường viền sáng vàng như vẽ.
Cố Thừa Châu nghiêng gương mặt cô, cổ họng khẽ chuyển động, cất giọng khàn đặc:
“Tri Thu… đến hôm nay em như thế này, mới thực sự hiểu được… suốt tám năm qua, em đã vì mà đánh đổi những gì.”
“Cho một cơ hội. Lần này, muốn được nghiêm túc bắt đầu lại. Theo đuổi em một cách đàng hoàng.”
Diệp Tri Thu quay đầu lại, ánh mắt bình lặng như mặt hồ mùa thu:
“Cố Thừa Châu, chưa từng là kiểu quay đầu, cũng kh bao giờ nối lại với bạn trai cũ.”
Cô ngừng lại một nhịp, nghiêng đầu như thể đang cân nhắc:
“Tuy nhiên…”
“Làm cộng sự trong thời chiến thì thể cân nhắc. Chỉ nói nhu cầu, kh nói cảm tình. Kết thúc nhiệm vụ thì giải tán. Thế nào?”
Một câu nhẹ tênh, lại như một nhát d.a.o đ.â.m thẳng vào tim.
Cố Thừa Châu cảm giác trái tim bị ai đó siết chặt, đau đến mức kh thể thở nổi.
vào đôi mắt đôi mắt từng quen thuộc, nay chỉ th một vùng băng giá xa lạ.
biết…
đã kh còn tư cách để ra ều kiện.
Cố gắng nuốt xuống nghẹn ngào nơi cổ họng, cuối cùng khàn giọng đáp lại:
“…Được.”
Vậy là, họ duy trì thứ quan hệ méo mó mang tên “đồng hành” .
Một mối ràng buộc kh gọi tên được chẳng tình yêu, cũng kh còn là tình đồng đội.
Cố Thừa Châu thu xếp lại toàn bộ c vụ, phần lớn thời gian ở lại thủ đô, l lý do “phối hợp c tác với Viện Nghiên cứu”.
Thực chất, chỉ muốn được gần cô dù chỉ là đứng sau lưng, bóng dáng từ xa.
Bề ngoài, họ là một cặp tình nhân đáng ngưỡng mộ.
Họ cùng dự tiệc, cùng họp, lúc khẽ cúi đầu hôn lên trán cô, lúc cô dựa vai giữa những cuộc trò chuyện đ .
ngoài vào đều nghĩ, Cố Thiếu tướng cuối cùng cũng tìm th nửa kia của .
Chỉ mới hiểu những cái ôm, những nụ hôn, chỉ là lớp sương mỏng.
Chúng ấm, nhưng kh bao giờ đủ để sưởi.
Linh hồn của Diệp Tri Thu luôn ở cách một khoảng… xa đến nỗi kh thể chạm tới.
th nụ cười của cô, nhưng đằng sau nó là khoảng trống.
Một khoảng trống kh dành cho ai, kể cả .
Buổi liên hoan quốc tế hôm đó, giữa ánh đèn pha lê và tiếng nhạc giao lưu rộn ràng, hỏi vui bằng tiếng pha tiếng Trung:
“Nghe nói hai là cặp bài trùng nổi tiếng nhất trong quân đội các , quan hệ thật sự là gì vậy? Đồng nghiệp, hay... hơn thế nữa?”
Cố Thừa Châu quay sang, định mở miệng.
Nhưng giọng cô đã vang lên, bình thản và rõ ràng:
“Chỉ là chiến hữu.”
Chỉ bốn chữ.
Nhưng rơi vào tim như một nhát d.a.o lạnh, gọn, và chính xác đến tàn nhẫn.
Kh khí xung qu dường như đ cứng lại.
Ly rượu trong tay bật vỡ, thủy tinh văng tung tóe, những mảnh vỡ cắt ngang lòng bàn tay, m.á.u đỏ lan vào rượu trắng vừa mặn, vừa đắng.
cô, ánh mắt đầy lửa giận và tuyệt vọng.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“Chiến hữu?!” – giọng trầm khàn, gần như gầm lên. – “Chúng ta chỉ là chiến hữu thôi à?”
Diệp Tri Thu , kh tránh, cũng kh đáp.
Ánh mắt cô tĩnh như mặt hồ kh gợn sóng chỉ chút thương hại lẫn mỏi mệt.
Thứ mỏi mệt … từng th , trong ánh mắt cô tám năm về trước.
Cô gái nhỏ khi vẫn đứng trong bóng tối, lặng lẽ chờ quay lại.
Và khi đó, kiêu ngạo đến mức chẳng hề để tâm.
Giờ đây, vai trò đổi chỗ.
Cô đứng trong ánh sáng.
Còn , lần đầu nếm trải cảm giác bị bỏ lại phía sau.
Một cơn hối hận như thủy triều tràn đến, cuốn sạch cơn giận dữ.
Cố Thừa Châu chỉ th toàn thân chao đảo. bước tới, siết chặt l tay cô, giọng nghẹn lại như sắp mất hết lý trí:
“Tri Thu… biết sai . đáng bị cô ghét, đáng bị bỏ . Nhưng đừng im lặng với như thế…”
Giọt m.á.u từ tay rơi xuống tay cô, thấm qua làn da lạnh giá.
Nhưng Diệp Tri Thu vẫn kh nói gì.
Ánh mắt kh còn hận thù, kh còn yêu thương chỉ là sự trống rỗng của đã hoàn toàn bu bỏ.
Cô nhẹ nhàng rút tay ra, động tác bình tĩnh đến tàn nhẫn.
“Đừng như thế, Cố Thừa Châu. Giữ l thể diện của .”
Chỉ một câu, đủ để chấm dứt tất cả.
Trước ngày trở lại Quân khu phía Nam, cô đến tiễn tại sân bay quân dụng.
Bầu trời hôm trong x đến lạ, gió thổi nhè nhẹ qua vai áo.
Cô kh khóc, cũng kh cười.
Chỉ khẽ nghiêng , trao cho một nụ hôn nhẹ như cánh l vũ.
Thoáng chốc, tưởng rằng lẽ cô vẫn còn một chút lưu luyến.
Nhưng lời cô nói sau đó đã cắt đứt toàn bộ ảo vọng:
“Cố Thừa Châu, kh thích dây dưa mãi mãi.
Chúng ta… kết thúc ở đây thôi.”
Câu nói , nhẹ tênh, nhưng lại là tiếng sấm dội xuống tim .
Từ đó, trong hồ sơ, trong d sách liên lạc, và trong cả đời sống riêng của nhau họ kh còn tồn tại.
Bốn năm sau.
Tên của Diệp Tri Thu xuất hiện trở lại kh còn là “chỉ huy đặc nhiệm”, mà là “chuyên gia nghiên cứu chiến thuật hàng đầu được quốc tế c nhận.”
Cô là niềm tự hào mới của quân đội, là được Liên minh Quốc phòng mời thỉnh giảng d dự.
Vì một nhiệm vụ đặc biệt, cô trở lại Quân khu phía Nam nơi mọi chuyện từng bắt đầu.
Trùng hợp thay, đó cũng là ngày Lực lượng Đặc nhiệm Lôi Đình tổ chức lễ giải thể, do ều chỉnh cơ cấu chiến đấu.
Cố Thừa Châu, nay đã là Tổng chỉ huy toàn khu, đích thân chủ trì buổi lễ.
bảo trợ lý giữ lại một ghế d dự ở hàng đầu, ngay chính giữa vị trí đẹp nhất, trang trọng nhất.
Kh ai hiểu vì kiên quyết đến thế.
Chỉ biết, trong sâu thẳm, vẫn còn giữ lại một phần vạn niềm hy vọng
rằng cô sẽ đến.
Ngày diễn ra buổi lễ, do trại chìm trong kh khí trang nghiêm.
Binh sĩ xếp hàng ngay ngắn dưới lá cờ đỏ tung bay, tiếng quốc ca vang lên trầm hùng.
Ở hàng ghế d dự, giữa những khuôn mặt quen thuộc năm xưa, một chiếc ghế vẫn trống.
Trống đến mức khiến ta ngoảnh lần nữa.
Cố Thừa Châu ngồi trên khán đài, ánh mắt vẫn hướng về vị trí .
Gió thổi qua cầu vai, tung nhẹ tấm huân chương trên n.g.ự.c .
Nhưng chờ suốt bốn năm
vẫn kh đến.
ngẩng bầu trời rực nắng, trong mắt phản chiếu ánh đỏ của lá cờ tổ quốc.
Một giọt mồ hôi hay nước mắt lăn dài bên gò má, tan biến nh như chưa từng tồn tại.
Trong tiếng quân ca vang dội, chỉ nghe th giọng nói mơ hồ của chính :
“Diệp Tri Thu…
Hóa ra, ều chờ suốt đời lại là sự vắng mặt của em.”.
Chưa có bình luận nào cho chương này.