Chỉ Vì Quên Rửa Một Ống Nghiệm, Tôi Bị Thầy Đuổi Khỏi Nhóm Nghiên Cứu
Chương 2:
Chương 2
Phần dữ liệu cốt lõi và thí nghiệm chính cho luận án tốt nghiệp thật ra đã xong từ lâu, còn lại chỉ là vá víu và viết nốt thôi.
Giờ thì hay , coi như rảnh hẳn.
Chiều hôm sau, nh gọn đóng nốt thùng đồ cá nhân, niêm phong, mang về ký túc xá.
Xong xuôi, l ện thoại đặt một tấm vé xem biểu diễn cá heo, thứ ước ao b lâu mà chẳng thời gian .
Ngồi trong khán đài, huấn luyện viên và cá heo phối hợp ăn ý, xung qu là tiếng reo vui của lũ trẻ, lâu lắm mới th một cảm giác thư thái thuần khiết như vậy.
Nhưng WeChat của phòng lab thì kh hề yên ả.
Tối đến, ện thoại rung liên hồi.
Mở ra, trong nhóm dự án mới, Lưu Vĩ đã bắt đầu ra lệnh:
“@Tất cả thành viên: từ ngày mai, mỗi mỗi ngày đều nộp báo cáo tiến độ, ghi chi tiết các bước thí nghiệm, t.h.u.ố.c thử đã dùng và kết quả sơ bộ; gửi vào email của trước 22:00 mỗi tối.”
“Mỗi tuần, mỗi hoàn thành ít nhất ba vòng thí nghiệm đầy đủ. Sau khi tổng hợp dữ liệu, nộp cho duyệt vào tối Chủ nhật.”
“Việc sử dụng thiết bị thí nghiệm báo cáo và xin phép trước một ngày. Kh được tự ý dùng các máy móc lớn khi chưa được cho phép.”
Tin n riêng của đàn chị lập tức nhảy tới, chữ nào chữ n đều toát lên sự bực bội kìm nén kh nổi:
“[Ảnh chụp màn hình] Hiểu Hiểu, em xem ! ta thật coi như vua ! Việc thì đẩy hết cho khác, bản thân thì lượn lờ trong phòng thí nghiệm, chỉ tay năm ngón, nói toàn m câu sáo rỗng, chẳng giúp ích được gì!”
“Hôm nay còn bắt chị rửa đống cốc thủy tinh mà ta tích cả m ngày trời! Dựa vào cái gì chứ!”
Qua màn hình thôi mà đã tưởng tượng ra gương mặt phồng má tức tối của chị .
“Chị đừng tức nữa. Việc nào kh thuộc trách nhiệm thì cứ thẳng t từ chối. Kh cần để tâm. Bản thân chị cũng bận kh ít .”
Bên kia gõ lâu, cuối cùng mới gửi lại một tin:
“Haizz, chị chỉ th ấm ức thay cho em thôi! Hiểu Hiểu, Chu Chấn Hoa nhắm vào em trắng trợn thế này, cướp c trình nghiên cứu của em, em thật sự kh định làm gì ? cần báo cho giáo sư Lý kh?”
dòng chữ , từ tốn gõ ra hồi đáp:
“Kh cần vội. Giáo sư Lý vẫn đang ở nước ngoài tham dự hội nghị học thuật quan trọng. Chuyện nhỏ thế này, kh cần thiết làm phiền .”
Sáng thức dậy, ánh nắng xuyên qua kẽ rèm hắt vào phòng.
Lần đầu tiên, kh còn đúng bảy giờ lao ngay tới phòng thí nghiệm nữa.
Chậm rãi rót cho một ly sữa, màn hình ện thoại sáng lên, là tin n WeChat của đàn chị gửi tới.
“Hiểu Hiểu, sáng nay Chu Chấn Hoa ở phòng lab mỉa mai châm chọc, nói vừa bị đá khỏi dự án đã lộ nguyên hình, lười chảy thây, chẳng chút cần cù hay tự giác nào của dân làm nghiên cứu. Thiếu ều đọc thẳng số chứng minh nhân dân của em ra thôi!”
nhấp một ngụm sữa, n lại:
“Cứ để ta nói, đừng để tâm.”
Sau đó tắt ện thoại, định bụng ngủ thêm một giấc thoải mái.
Thế nhưng chưa ngủ bao lâu, chu ện thoại réo inh ỏi kéo tỉnh dậy.
Mơ màng bắt máy, lập tức nghe th giọng Chu Chấn Hoa đầy hoảng loạn và tức tối:
“Lý Hiểu Hiểu! M thiết bị trên bàn em đâu ?!
Máy ly tâm, máy PCR, còn cả bộ thao tác hiển vi! Tất cả đâu hết ?! đã lật tung cả phòng thí nghiệm vẫn kh th!”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
dụi mắt, cất giọng chậm rãi:
“Thầy Chu, thiết bị mất, vì thầy lại nghĩ ngay đến em trước tiên?”
Đầu dây bên kia khựng lại một thoáng, sau đó giọng càng thêm tức tối:
“Kh em thì còn ai nữa?! Hôm qua em là cuối cùng rời khỏi! Kh em động tay động chân, chẳng lẽ thiết bị tự mọc chân chạy ?!”
“Thầy Chu” chậm rãi ngồi dậy, nói đều đều:
“Đồ kh th, thầy nên kiểm tra nhật ký sử dụng thiết bị và d sách mua sắm trước, hoặc hỏi thử các bạn khác mượn kh.”
“Mới sáng sớm đã gọi ện chất vấn một đã bị loại khỏi nhóm dự án, thầy kh th… hơi kh hợp lắm ?”
Giọng ệu thong thả, thậm chí còn pha chút vô tội của , hoàn toàn châm ngòi cơn giận dữ của ta.
“Lý Hiểu Hiểu em đừng giở trò với !! nghi ngờ em vì bị đá khỏi dự án mà bất mãn, cố ý phá hoại tài sản phòng thí nghiệm! Còn thể là ăn cắp!”
“ nói cho em biết, lập tức đến đây giải thích rõ ràng cho !”
khẽ bật cười:
“Thầy Chu, cáo buộc này nghiêm trọng quá . Kh bằng chứng, nói thế… ổn kh ạ?”
“Kh bằng chứng? Nghi ngờ của chính là bằng chứng lớn nhất .”
“ cho em mười phút, nếu kh xuất hiện, đừng trách áp dụng biện pháp cưỡng chế! sẽ báo cảnh sát!!”
Chu Chấn Hoa gần như gầm lên dập máy cái rầm, để lại tiếng tút tút dồn dập.
đặt ện thoại xuống, ngáp dài, xoay định ngủ tiếp.
Kh ngờ mười m phút sau, ện thoại lại đổ chu dồn dập.
Là đàn chị gọi tới, giọng chị hạ thấp đầy hốt hoảng:
“Hiểu Hiểu! Kh xong ! Chu Chấn Hoa… ta thực sự gọi cảnh sát tới phòng lab ! Em mau qua đây !”
kh vội vàng mà thong thả ra ngoài ăn sáng xong mới chậm rãi về phía phòng thí nghiệm.
Điện thoại rung liên hồi trong túi, kh cần cũng biết là Chu Chấn Hoa gọi.
Khi lững thững tới chân tòa nhà của viện, thì đã th đàn chị đã đứng chờ từ lâu, sốt ruột đến mức lại lại.
Vừa th , chị lập tức lao tới:
“Hiểu Hiểu, cuối cùng em cũng đến ! Chu Chấn Hoa ở trên kia gần như phát ên, cảnh sát vẫn còn đó. Em… em lát nữa cẩn thận, đừng cứng đầu đối chọi nhé!”
giơ tay làm dấu OK, vẻ mặt thoải mái, bước lên cầu thang.
Vừa bước vào phòng thí nghiệm, đã th bầu kh khí căng như dây đàn.
Chu Chấn Hoa sốt ruột lại lại trong phòng, hai cảnh sát mặc đồng phục đứng một bên.
Những khác trong phòng đều cúi đầu giả vờ bận rộn, kh ai dám thở mạnh.
Vừa th , mắt Chu Chấn Hoa liền đỏ ngầu, ta lao thẳng tới:
“Lý Hiểu Hiểu! Em xem! xem bàn thí nghiệm của em ! Trống trơn cả !”
“Thiết bị đâu?! Em đem m thiết bị đâu ?!”
Chưa có bình luận nào cho chương này.