Chia Tay Rồi Cũng Phải Về Nhà Chung
Chương 154:
“C chức, làm việc ở Cục Bảo hiểm Y tế thành phố.” Đối phương nói xong, th vẻ mặt của Giang Vấn Chu và trợ lý hơi thay đổi, vội vàng giải thích, “Các bác sĩ cứ yên tâm, thật sự kh là đến th tra bí mật gì đâu, hôm nay chỉ là một… bệnh nhân bình thường thôi, chẳng lẽ chúng làm ở Cục Bảo hiểm Y tế thì mãi mãi kh ốm, kh già kh c.h.ế.t được ?”
Giang Vấn Chu nghe xong cười cười, kh bày tỏ ý kiến, vẫn tiếp tục hỏi theo trình tự thăm khám của : “Gần đây c việc của cô bận kh, áp lực lớn kh?”
Bệnh nhân gật đầu: “Cũng hơi lớn, gần đây đoàn kiểm tra đã xuống, mọi mặt đều bị siết chặt, mà vốn dĩ đã khá nhiều việc .”
Nói đến đây cô dừng lại một chút, như thể nói đùa, còn nói thêm một câu: “Kh làm chậm trễ c việc của bác sĩ, sẽ kh nói chi tiết nữa.”
Giang Vấn Chu trong lòng thầm nghĩ cô đừng nói chi tiết nữa, ngoài mặt thì cười nói: “Từ kết quả thăm khám của cô cho th, việc xuất hiện triệu chứng hồi hộp, đánh trống n.g.ự.c thể là do áp lực c việc gần đây khá lớn gây ra, nghỉ ngơi hợp lý, hoặc đợi khi nào bớt bận rộn thì tự nhiên sẽ ổn thôi.”
Dừng một chút, tiếp tục hỏi: “Cô thường xuyên uống cà phê kh?”
Đối phương nghe xong lập tức cười khổ, giơ hai ngón tay lên: “Mỗi ngày ít nhất hai ly, nếu kh thì kh thể trụ nổi, buồn ngủ c.h.ế.t mất.”
“Nạp quá nhiều caffeine cũng sẽ ảnh hưởng đến nhịp tim, cô thể thử các phương pháp tỉnh táo khác, uống ít cà phê một chút, đương nhiên, tốt nhất vẫn là ngủ, ngủ đủ giấc thì sẽ kh buồn ngủ nữa.” nói đến đây nhún vai, “Nhưng nghĩ cô lẽ cũng bất đắc dĩ, khó thực hiện được.”
Lời vừa dứt, mọi cùng cười tự giễu, trong căn phòng lúc này ba , kh một ai dám nói, dám đảm bảo thể ngủ trước mười hai giờ đêm.
Sau khi cười, Giang Vấn Chu thận trọng nói: “Mặc dù cho rằng chứng hồi hộp, đánh trống n.g.ự.c của cô kh cần quá lo lắng, nghỉ ngơi sẽ ổn, nhưng thực sự một số bệnh lý ở giai đoạn đầu sẽ kh biểu hiện bất thường rõ ràng. Vì vậy, nếu cô muốn, thể làm một ện tâm đồ và siêu âm tim màu, để loại trừ rõ ràng các bệnh lý thực thể, ều này sẽ lợi hơn cho việc đưa ra lời khuyên ều trị cho cô, cô th thế nào?”
Lời lẽ thận trọng, nghe là biết đã cân nhắc kỹ lưỡng, đối phương nghe vậy nhướng mày, cười tủm tỉm đánh giá Giang Vấn Chu.
Mãi một lúc sau mới hỏi: “Nếu kh muốn làm, cần ký gi từ chối ều trị kh?”
“Đương nhiên , đây là quy trình làm việc th thường.” Giang Vấn Chu ôn tồn trả lời, “Hy vọng cô thể hiểu, đây kh là chẩn đoán/ều trị quá mức, chúng chỉ là con bình thường, kh mắt thần xuyên thấu, nhưng thật tình cờ, máy móc , chúng thể hỗ trợ chúng trong việc chẩn đoán bệnh.”
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Đối phương nghe xong lại im lặng một lúc, lâu sau mới tặc lưỡi: “Giải thích thật là kiểu cách, bác sĩ thật sự kh tin chỉ là một bệnh nhân bình thường kh?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/chia-tay-roi-cung-phai-ve-nha-chung/chuong-154.html.]
Giang Vấn Chu vẫn mỉm cười, giọng nói ôn hòa: “ đối xử với tất cả bệnh nhân như nhau, bất kể thân phận của họ là gì, ở đây họ đều là bệnh nhân của , cảm ơn các bạn đã tin tưởng .”
Lời vừa dứt, đối phương lập tức bật cười, gật đầu: “Được thôi, phiền bác sĩ kê cho một phiếu ện tâm đồ và siêu âm tim màu, đã đến đây thì đừng lãng phí.”
Nói xong cô nhún vai: “Lỡ đâu thì ? Phát hiện sớm ều trị sớm.”
Đợi Giang Vấn Chu viết xong phiếu xét nghiệm, kẹp vào sổ khám bệnh ngoại trú đưa qua, còn chưa kịp mở miệng nói cho cô biết phòng xét nghiệm ở đâu, thì nghe cô đột nhiên nói: “Bác sĩ sẽ sớm thực sự tin rằng kh đến th tra bí mật đâu.”
Giang Vấn Chu khẽ sững sờ, chút kinh ngạc cô, nét mặt hiện rõ sự nghi hoặc.
lẽ là cuối cùng cũng th thay đổi sắc mặt, cảm th thú vị, đối phương mắt cong lên cười rạng rỡ, trong giọng nói mang theo ý cười rõ ràng: “Hẹn gặp lại hôm khác, bác sĩ Giang.”
Mãi cho đến khi cô rời khỏi phòng khám, Giang Vấn Chu vẫn kh hiểu rốt cuộc này đến để làm gì.
Còn hẹn gặp lại hôm khác, họ quen biết nhau ?
“Bệnh nhân này tên gì?” cau mày hỏi sinh viên bên cạnh đang giúp ghi hồ sơ khám bệnh và đơn thuốc.
“Nhiếp Sơ Tình.” Sinh viên vào hệ thống trả lời, sau đó hỏi, “Trưởng khoa, kh lẽ thật sự là đến th tra bí mật à?”
Xong ! Họ bị Bảo hiểm Y tế nhắm đến ư? Sẽ bị trừ tiền ? Vãi chưởng… May mà em là bác sĩ nội trú trâu bò, trừ tiền cũng kh đến lượt em đâu :)
Giang Vấn Chu thở dài một hơi, lắc đầu: “Ai mà biết được? Kệ , cứ làm tốt việc của chúng ta là được.”
“Gọi tiếp theo vào.”
Giọng lãnh đạm, nhưng trong lòng lại nghĩ kh biết bố mẹ đã khám xong chưa, ôi, vừa quên xem tin n trả lời kh, chỉ thể đợi khám xong bệnh nhân này thôi.
Lúc này, Tôn Mậu Vân đang nắm cánh tay Tề Mi, lo lắng hỏi: “Tây Tây à, đã nửa tiếng mà bố con vẫn chưa ra? Sẽ kh thật sự… thật sự xảy ra chuyện gì chứ?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.