Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Chia Tay Rồi Cũng Phải Về Nhà Chung

Chương 287:

Chương trước Chương sau

Sau đó, cô cảm nhận chiếc chăn bị vén lên, một lồng n.g.ự.c mang hơi lạnh nhè nhẹ áp sát vào. Cô vừa định rúc sang, thì chợt nghe th một câu nói vang lên bên tai: "Quên kh nói với em, bố đã nghi ngờ chúng ta ."

Ngừng một chút, giọng nói lại tiếp tục: "Kh, nói chính xác hơn, là nghi ngờ ."

Câu nói này chẳng khác gì tiếng sét ngang tai.

Mí mắt Tề Mi vốn đang ngày càng nặng trịch bỗng "chát" một cái mở bừng ra, mắt cô trợn tròn xoe, ánh mắt trong veo kh còn một chút buồn ngủ nào, chỉ còn lại sự căng thẳng và kh thể tin được.

"... nói gì cơ?" Cô hỏi.

Giang Vấn Chu nằm nghiêng trên giường, một tay chống vào thái dương đỡ đầu, cười tủm tỉm Tề Mi đang "rúng động con ngươi" trước mặt.

"Kh tin à?" nhướn mày, dứt khoát kể lại tường tận những chuyện xảy ra ở nhà ban ngày cho cô nghe.

Những chi tiết mà bản thân cô chưa từng để ý, khiến Tề Mi ngây ra, " lại như vậy được chứ..."

Cô theo bản năng muốn ngồi dậy, nhưng bị Giang Vấn Chu giữ chặt vai, "chậc" một tiếng: "Nằm yên , dậy làm gì."

Tề Mi thuận theo lực của mà nằm xuống trở lại, kinh ngạc trần nhà, lẩm bẩm: " lại... lừa em kh vậy..."

Giang Vấn Chu dở khóc dở cười, vừa định hỏi ngược lại làm vậy thì lợi ích gì, thì th cô đột nhiên giật , lật nhào tới đè xuống, nắm l vai lắc mạnh một trận.

"Giờ đây hả? nói ! Giờ đây?!"

Giọng nói nghe vẻ ên cuồng, vẻ mặt Giang Vấn Chu biến thành kh nhịn được cười, "Còn làm gì được nữa, bó tay thôi."

vòng tay ôm l eo Tề Mi, giữ cô trong lòng, kh cho cô cử động lung tung nữa: "Ngoan ngoãn chút , hay là em kh mệt, muốn thêm lần nữa?"

Tề Mi toàn thân cứng đờ, lập tức ngoan ngoãn nằm sấp trên n.g.ự.c .

Giang Vấn Chu vừa định nói, cô lại cử động, gác chân lên đùi , trượt xuống giường, ôm l eo .

Giang Vấn Chu: "... là cái gối ôm hình cỡ lớn à?"

Đợi cô hoàn toàn yên vị, mới thở dài tiếp tục câu chuyện còn dang dở trước đó: " chỉ nói cho em chuyện này, để em chuẩn bị tâm lý trước. lẽ bố sẽ sớm tìm nói chuyện đó."

Vẻ mặt Tề Mi càng thêm căng thẳng, bàn tay ôm eo kh kìm được mà siết chặt, móng tay cào vào da .

Giang Vấn Chu cảm th eo hơi nhói đau, kh khỏi nhíu mày, nhưng cô lại hoàn toàn kh hay biết, chỉ lo truy hỏi: " lại nói vậy? chắc c chứ... Vậy còn em thì ? Bố nuôi sẽ kh dùng chiêu 'đánh từng một' chứ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/chia-tay-roi-cung-phai-ve-nha-chung/chuong-287.html.]

Thật ra thì, đúng như vậy, Giang Vấn Chu cảm th bố chính là đang tính toán như thế.

Thế nên nói: " sẽ cố gắng giữ các câu hỏi của bố lại phía , kh để tìm em nói chuyện. Em yên tâm, bố chắc c sẽ hỏi đầu tiên, còn hỏi đã làm hư em, dụ dỗ em phạm lỗi kh."

Lãnh Hàn Hạ Vũ

Nói xong, khẽ hừ lạnh hai tiếng.

Đúng là đảo ngược trời đất, rõ ràng là cô đã âm mưu với từ lâu mới đúng.

Tề Mi chút chột dạ, lập tức dụi dụi mặt vào n.g.ự.c , hôn nhẹ lên chỗ đó trên n.g.ự.c . Nghe th hít sâu một hơi, cô lại hì hì cười.

này đúng là cố ý trêu chọc. Giang Vấn Chu bực bội nhéo nhẹ má cô một cái, mới nói tiếp: "Nhưng bây giờ một vấn đề, muốn bàn bạc với em một chút, cần thống nhất lời khai."

Tề Mi tuy kh biết muốn nói gì, nhưng vẫn vội vàng gật đầu đồng ý.

" sẽ nói với bố để đừng tìm em, nhưng cái này cần lý do." Giang Vấn Chu vừa nhẹ nhàng vỗ lưng cô, vừa làm dịu giọng nói: "Em muốn nói thế nào đây? Phần liên quan đến Phương Sĩ Bình, thể nói ra kh? Nếu thể, thì thể nói đến mức độ nào?"

Tề Mi nghe vậy thì ngẩn , cả cô khựng lại.

Cô nhất thời kh lên tiếng, Giang Vấn Chu cũng kh giục, cho cô thời gian suy nghĩ, chỉ liên tục vỗ nhẹ lưng cô.

Nhưng chờ mãi, chờ mãi mà vẫn kh đợi được cô dù chỉ một chữ, liền chút kh kiềm chế được nữa.

"...Tây Tây? Ngủ ?" mở miệng hỏi.

Ý là, ít nhất cô cũng cho một câu trả lời trước, thể hay kh thể, hoặc là chưa nghĩ ra thì hai ngày nữa sẽ trả lời, dù cũng cho một hướng .

"...Kh ." Tề Mi bị hỏi đến, lúc này mới chút buồn bực thở dài: "Em kh biết... Em biết chuyện này chắc c kh lỗi của em, em cũng kh sợ khác biết, nhưng mà... nhưng mà em lại cảm th..."

Giọng cô dần trở nên trầm xuống, cùng với cảm xúc cũng thêm vài phần thất vọng và bất lực.

Giang Vấn Chu vẫn vỗ lưng cô từng nhịp một, "ừ" một tiếng: "Thật ra là em kh muốn nghe họ bày tỏ sự đồng cảm với em, đúng kh?"

"...Chuyện như thế này gì mà cần đồng cảm chứ." Tề Mi nhỏ giọng lẩm bầm, "Hơn nữa bố nuôi biết chuyện chắc c sẽ mắng em."

Mắng cô cái gì cũng kh nói với gia đình, báo tin vui kh báo tin buồn kh là làm như thế.

Giang Vấn Chu "chậc" một tiếng, lập tức nói rõ: "Nếu em vì chuyện này mà bị mắng, sẽ kh giúp em đâu nhé."

Buồn cười thật, kh gia nhập "phe" bố mẹ cùng mắng cô đã là nhân từ lắm .

Tề Mi tức giận, lớn tiếng "Ê" một tiếng.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...