Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Chia Tay Rồi Cũng Phải Về Nhà Chung

Chương 315:

Chương trước Chương sau

“Được được , so bì cái tệ đúng kh?” Tưởng Lạc Đình lườm nguýt, nói cô đúng là đứng nói chuyện kh đau lưng, “Đã đọc nhưng trả lời bừa đôi khi tức đến đau thắt ruột gan, kh tin thì hỏi A Mi xem.”

Tề Mi ngớ , ủa, … cái này cũng liên quan đến ?

Cô bóc dở một quả vải thiều, vô thức liếc Giang Vấn Chu bên cạnh, th hơi nhíu mày như ý kiến khác, liền kh nhịn được mím môi cười.

Diêu Mẫn vừa định nói hỏi Tề Mi thì ích gì, Giang Vấn Chu đang ở đây, làm thể nói gì chứ.

Nhưng còn chưa kịp lên tiếng, đã th Tề Mi cười tủm tỉm mở lời: “Kh đâu ạ, nhà em… trai em và bố nuôi em kh thế đâu.”

Nhiệm Th Hà bày tỏ kh tin, Tề Mi liền nghiêm túc nói: “Trả lời kh kịp lúc thì chắc c , tính chất c việc của bố nuôi thì chị cũng biết đ, thường xuyên kh xem ện thoại, trai em cũng bận, lên phòng mổ, lên phòng khám thì l đâu ra thời gian mà xem chứ, nhưng tin n đều trả lời cẩn thận, tuy nhiên…”

Tề Mi dừng lại, chần chừ một chút, liếc Lục Dương, mới khéo léo nói: “Em cũng kh hiểu lắm, nhưng mà… đừng vì chuyện này mà mất hòa khí chứ, nhường nhau một bước hơn kh?”

Cảm giác cô thiên vị bên nào cũng kh tốt…

Tề Mi lưỡng lự một lát, chọn cách “chuồn” ăn: “Ay da, đến giờ , ăn cơm thôi nhỉ? Lát nữa ăn xong còn du thuyền ngắm cảnh đêm s Dung nữa chứ!”

Vừa nói cô vừa đứng dậy, còn nháy mắt ra hiệu với Giang Vấn Chu.

Mọi bị hành vi trốn tránh rõ ràng của cô chọc cười kh nhịn được, Tưởng Lạc Đình cố ý giữ cô lại kh cho : “Kh được, hôm nay cho tớ một câu trả lời rõ ràng!”

Trả lời, trả lời cái gì chứ, Tề Mi lập tức la ầm lên: “Cứu em! , Giang Vấn Chu, cứu em với!”

Vừa la cô vừa vươn tay về phía Giang Vấn Chu, Giang Vấn Chu kh nhịn được cười, vội vã đưa tay ra đỡ cô, can ngăn: “Thôi được , cẩn thận kẻo ngã đ.”

Lục Dương hơi ngạc nhiên hai họ.

Mọi đùa giỡn một lúc lâu mới cuối cùng rời khỏi phòng nghỉ, khi xuống lầu th Điền Lạc và Đồng Lâm bọn họ đều đã đến, Tề Mi vội vàng đưa số vải thiều đã để dành cho họ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/chia-tay-roi-cung-phai-ve-nha-chung/chuong-315.html.]

“Vải thiều Tiên Tiến Phụng năm nay đ, mọi nếm thử xem.”

“Ối trời! Tiên Tiến Phụng!” Điền Lạc vừa nghe th, lập tức đặt con d.a.o gọt đá đang cầm trên tay xuống, cầm l túi mở ra xem, còn lầm bầm: “Đây là Tiên Tiến Phụng thật ? Đây là thứ kh mất tiền mà cũng được ăn á?!”

“Mọi chia nhau nhé, bọn tớ trước đây.” Tề Mi cười hì hì đáp, nắm l tay áo Giang Vấn Chu kéo ra ngoài.

Diêu Mẫn và mọi ra đến ngoài cửa quán mới tò mò hỏi Tề Mi: “Tại … lại phản ứng mạnh với loại vải thiều này thế, nó đắt và khó mua lắm hả?”

“Cũng kh dễ mua lắm, chủ yếu là đắt thôi.” Tề Mi giải thích, “Vải thiều đắt tiền… ví dụ như Qua Lục, loại đắt nhất là được đấu giá, năm mươi m vạn một quả, báo chí tin tức vẫn còn thể tra ra, hơn nữa sản lượng kh nhiều, mang cái d đó kh biết là quả của đời cây thứ m, cũng vài chục tệ một quả , thường làm mà ăn được nó, nhưng Tiên Tiến Phụng thì dễ mua hơn nhiều, tuy nhiên bọn em thường cũng ít khi mua, một năm nhiều nhất là ăn hai ba cân để thưởng thức vị, thế đã coi là xa xỉ lắm .”

Nhiệm Th phía trước, nghe Tề Mi nói vậy liền quay đầu lại bảo: “Đúng là thật. Bọn chị ăn nhiều nhất vẫn là Phi Tử Cười, Nếp, nhiều lắm là Quế Vị, còn xem giá nữa, năm sản lượng ít, thể lên đến hơn một trăm tệ một cân, cũng tiếc kh nỡ ăn.”

“Hoá ra còn nhiều chuyện cầu kỳ như vậy.” Tưởng Lạc Đình và các cô gái khác ngạc nhiên, tò mò hỏi vì quá ngon nên mới tên này kh, “Tiên phẩm dâng lên hoàng đế à?”

xem phim truyền hình nhiều quá đ.” Tề Mi cười ha hả, “Kh đâu, hoàng đế chưa ăn qua giống này, giống này là giống mới bây giờ, nguyên sản ở một nơi tên là thị trấn Tiên Thôn, ban đầu gọi là vải thiều Tiến Phụng mà, nên giống mới gọi là Tiên Tiến Phụng thôi.”

“Nhưng mà thật sự ngon, ngọt th, thịt còn hơi giòn, thơm, tớ cảm th bóc xong tay cũng thơm lừng.” Diêu Mẫn nói xong còn cúi đầu ngửi tay .

Tề Mi liền nói: “Lúc về mang ít về , mua loại khác, tiện thể…”

Cô ngừng lại một chút, nói với Tưởng Lạc Đình: “Giúp tớ mang một ít cho cô Mạc và chị Dương bọn họ nhé?”

Tưởng Lạc Đình ngớ , quay đầu cô, th trong mắt cô chút lo lắng và do dự khó nhận ra.

“…Được thôi, tiện thể bọn tớ cùng một đơn vị, mang đồ tiện.” Tưởng Lạc Đình gật đầu đồng ý, cong mắt che tiếng thở dài tiếc nuối trong lòng, “Nhưng mà tiện mang về kh, tớ nghe nói vải thiều kh dễ bảo quản, gửi chuyển phát nh hai ngày bị hỏng kh?”

Lãnh Hàn Hạ Vũ

Tề Mi lập tức nói: “Kh đâu, cứ máy bay cùng mọi , làm thủ tục ký gửi trái cây là được, mọi xuống máy bay thì nó cũng xuống , đến lúc đó tớ sẽ giúp mọi làm thủ tục.”

Thật kh ngờ, còn thể làm thế này à, Diêu Mẫn lập tức nói: “Cho tớ một thùng!”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...