Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Chia Tay Rồi Cũng Phải Về Nhà Chung

Chương 341:

Chương trước Chương sau

“Đợi tối hỏi Đồng và Điền Nhạc đã, thì họ mới là dẫn dắt mà.” Tề Mi cố nhịn cười, gật đầu, lại lắc đầu.

Trong giọng nói tràn đầy ý cười, cứ như thể giây tiếp theo lại sắp cười phá lên.

Giang Vấn Chu kh khách khí đưa tay véo má cô: “…Thôi , cười sặc sụa đến mức vào bệnh viện thì kh quản em đâu đ?”

Chuyện lạ gì kh biết, chưa nghe nói ai cười mà vào viện bao giờ.

Tề Mi chớp chớp mắt , nụ cười trên mặt như pha thêm đường, đôi mắt long l sáng ngời, đến mức Giang Vấn Chu mềm lòng, bao nhiêu lời muốn trêu chọc nhất thời cũng kh thốt ra được.

Nhiệm Th Gia ghét họ sến sẩm khiến cô sởn gai ốc, xoa xoa cánh tay nổi da gà đuổi : “Hai đứa mau , biến mất ngay lập tức khỏi mắt chị.”

“…Ngày xưa chị và Dương yêu nhau sến sẩm trước mặt em, em cũng đâu đuổi hai đâu.” Tề Mi kh phục, lẩm bẩm, “Em kh đó, lè lưỡi.”

Cô kh những kh , còn lục lọi tủ lạnh một lúc, reo lên: “Ai là tốt bụng giúp rã đ thạch dừa vậy?”

Nhiệm Th Gia nghe vậy lập tức g giọng: “Em nói xem?”

Tề Mi đưa một hộp thạch dừa cho Giang Vấn Chu trước, tiến đến dụi dụi vào Nhiệm Th Gia, cố tình nũng nịu giọng ệu: “Cảm ơn chị dâu, chị dâu là nhất.”

Nhiệm Th Gia nhắm mắt lại: “…Chị kh cần biết em là ai, ngay lập tức, lập tức, ngay bây giờ, mau tránh xa em gái chị ra.”

Tề Mi lập tức cười phá lên một cách vô cùng ng cuồng, Giang Vấn Chu cũng nhịn cười kh được mà mím môi.

Miếng thạch dừa trên tay xé bao bì hai ba lần mới thành c, rắc dừa nạo lên bề mặt thạch trắng muốt, cảm giác xúc thìa xuống giống như xúc vào bánh pudding trứng vậy.

Cảm giác đầu tiên khi cho vào miệng là sự mát lạnh vừa l ra từ tủ lạnh, tiếp đó là độ mềm mịn, dai trơn của thạch dừa, vị ngọt th của dừa theo đó lan tỏa, từ đầu lưỡi dần dần thấm sâu vào khoang miệng.

Mùa hè mà một ly thạch dừa quả thật là một sự hưởng thụ tuyệt vời, Tề Mi và Giang Vấn Chu ngồi cạnh đảo bếp, vừa ăn đồ ngọt, vừa trò chuyện với Nhiệm Th Gia, kể về những món mới ra của cửa hàng món nào bán chạy món nào ế ẩm.

Giang Vấn Chu lặng lẽ lắng nghe, càng nghe càng th họ kh dễ dàng gì.

Đợi Nhiệm Th Gia dọn dẹp sạch sẽ đảo bếp, thạch dừa của họ cũng đã ăn gần hết, dùng thìa cạo sạch cùi dừa ăn nốt, ba cùng nhau xuống lầu, th Điền Nhạc và Đồng Lâm đã đang chuẩn bị cho buổi tối.

Điền Nhạc vừa đổ nước cốt ch vừa ép vào chai, vừa buôn chuyện với Đồng Lâm đang đập đá về vị khách tối qua.

“…Vậy là hai họ trước đây quen nhau ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/chia-tay-roi-cung-phai-ve-nha-chung/chuong-341.html.]

“Em nghe ý là hai họ trước đây từng một đoạn tình cảm đó, giọng ệu của đàn kia… chậc chậc, chút oán giận, hình như là cô gái đó đá ta.”

“Thật , sau đó thì ? Lúc về thì hai họ đã kh?”

“Sau đó hai họ cùng nhau, vừa về thì họ .”

“Woa, nói xem họ khả năng tái hợp kh?”

khả năng…” Đồng Lâm vừa nói đến đây, thì th Tề Mi đang chống cằm tựa vào quầy bar, theo bản năng nuốt chữ cuối cùng xuống, đổi giọng, “ khả năng chuyện khác.”

Tề Mi nhịn cười trêu chọc: “ Đồng cũng đâu cần thế, em đâu trẻ con, gì cứ nói thẳng kh cần tránh mặt em, em sẽ kh học theo cái xấu đâu.”

“Kh kh .” Đồng Lâm vội vàng phủ nhận.

Giang Vấn Chu đang gọi đồ ăn ngoài, nghe vậy ngẩng đầu buồn cười Tề Mi, hỏi cô tối nay ăn gì.

Tề Mi vừa định nói tùy ý, thì th U Diểu từ ngoài vào, vừa vào cửa đã trêu mèo chọc chó, còn nói với Niên Niên: “Mày chơi với tao một lát , tao mời mày ăn bít tết.”

Cửa hàng món ăn cần dùng bít tết, nên cứ nửa tháng lại nhập hàng một lần, lúc nhập hàng sẽ cố ý nhập thêm một chút, để mọi ăn vặt buổi chiều và bữa khuya, coi như là phúc lợi nhân viên.

Tề Mi nghe vậy lập tức nói với U Diểu: “Giờ làm luôn , em và… em tối nay ăn cái này.”

Sau đó nói với Giang Vấn Chu: “Đồ ăn ngoài xem siêu thị thực phẩm tươi sống , bảo họ ship ít bắp bò đến , mai em làm bò kho.”

Lãnh Hàn Hạ Vũ

Giang Vấn Chu nói: “Hay là để lái xe , nói kh chừng còn kịp đợt giảm giá buổi tối cuối tuần của siêu thị, thử vận may xem ?”

Tề Mi sảng khoái đồng ý, lập tức lại kh muốn ăn bít tết nữa, “Vậy giúp em mang thêm ít đồ chiên xiên que về nhé, là đồ chiên, kh đồ nướng.”

Giang Vấn Chu nghẹn họng, vừa định nói kh đến mức kh phân biệt được chiên với nướng, thì nghe Điền Nhạc nói một câu: “Woa, đúng là một phụ nữ thật thay đổi thất thường.”

Nói xong hai nhau khúc khích cười.

Giang Vấn Chu th vui vẻ cũng hơi khó hiểu, nhưng tr lại thú vị, nên đứng một lúc, mới nói với cô một tiếng ra ngoài.

Sau sáu giờ tối, khách đến uống rượu dần đ hơn, Tề Mi cũng bắt đầu bận rộn.

Lúc Giang Vấn Chu trở về, Tề Mi đang pha món Water Lily mà khách yêu cầu, loại rượu này là sự kết hợp của Gin, Cointreau và rượu mùi Violet, màu tím mộng mơ, dưới ánh đèn tr vừa huyền bí vừa dịu dàng.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...