Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Chia Tay Rồi Cũng Phải Về Nhà Chung

Chương 398:

Chương trước Chương sau

Nhưng sau nửa năm vật lộn, kh ngờ việc kinh do cũng khá ổn, cơ bản thể đạt được cân bằng thu chi, mọi mới thở phào nhẹ nhõm.

Tề Mi pha xong một ly Mojito, khi đưa cho khách đang đợi thì th Giang Vấn Chu và bố mẹ nuôi đang đứng ở cuối đám đ, liền vội vàng vẫy tay chào họ: " ơi!"

Tôn Mậu Vân nghe th giọng cô, những sợi tóc con hơi ẩm ướt bên thái dương cô, trong lòng nhất thời cảm th phức tạp.

Bà đương nhiên xót con, nhưng mà...

"Kh vẫn đang giận ! Đã kiểm ểm xong chưa hả con!"

Giang Vấn Chu th Tề Mi vẫy chào họ, liền chen qua đám đ tiến lên, hỏi cô đại khái bận đến khi nào.

"Khoảng sau một rưỡi ạ." Tề Mi đáp, hỏi , " muốn uống gì, em làm cho ạ?"

Giang Vấn Chu lắc đầu: "Em cứ lo cho khách trước , bọn kh vội. và bố mẹ dạo một lát, tí nữa quay lại tìm em."

Tề Mi "ồ" một tiếng, trước tiên hỏi khách hàng phía trước muốn gì, sau đó vừa đong rượu vừa tiếp tục hỏi Giang Vấn Chu: "Vậy m chị muốn uống gì ạ, cứ nói trước , em sắp xong thì sẽ làm cho mọi trước nhé?"

"Ừm... Cái gì bán chạy nhất?" Giang Vấn Chu hỏi.

"Loại bạc hà ạ, trời nóng, uống bạc hà sẽ mát."

Giang Vấn Chu gật đầu, lướt qua menu rượu, "Cho bố mẹ mỗi một ly Southern và East Side, tên nghe như một cặp . thì kh uống đâu, còn lái xe."

"Để em làm cho một ly cà phê nhé?" Tề Mi gợi ý, "Americano soda vị ô mai thì ? Cũng sảng khoái ạ."

Giang Vấn Chu gật đầu đồng ý, tiện thể chào Nhậm Th Gia đang đứng một bên: "Phiền chị dâu ."

Lãnh Hàn Hạ Vũ

Nhậm Th Gia đang bận pha cà phê, nghe vậy liền "ê" một tiếng: “Kh phiền phức đâu kh phiền phức đâu, hai bác cứ chơi trước , lát nữa về là cà phê uống .”

Kh làm phiền họ, Giang Vấn Chu nh chóng rời khỏi đám đ, phía sau còn nghe tiếng Tề Mi nói với khách: “Mint Julep của quý khách đây ạ, cảm ơn đã ủng hộ.”

chen qua đám đ, kéo Tôn Mậu Vân và Giang Minh T ra, nói muốn dạo chỗ khác trước, lát nữa sẽ quay lại.

“Được thôi, vậy ăn trước .”

“Con th đằng sau hình như quán bán mì lạnh, ghé xem ?”

“Còn cả crepe, bánh trứng non nữa, lâu lắm kh ăn.”

Đang bàn tán xem nên ăn gì thì bất chợt cánh tay Giang Vấn Chu bị ai đó va vào, nghĩ c đường khác nên vội vàng rụt vai né sang một bên.

Kết quả lại nghe th một tràng cười khúc khích, cả ba quay đầu lại thì th một cô gái trẻ đang cầm ly nước đứng chếch phía sau Giang Vấn Chu. Trên ly nước của cô còn vỏ bọc của No.12 Diner & Lounge.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/chia-tay-roi-cung-phai-ve-nha-chung/chuong-398.html.]

còn chưa kịp phản ứng thì đã nghe cô gái đó ngượng ngùng hỏi thể xin th tin liên lạc kh.

Giang Minh T và Tôn Mậu Vân nghe vậy liền phấn khích, ôi chao, bị bắt chuyện đ à?

Giang Vấn Chu sững sờ một lúc, bật cười, lắc đầu nói: “Xin lỗi, vợ chưa cưới của kh thích tùy tiện đưa th tin liên lạc cho khác.”

Cô gái nhỏ vừa dũng cảm hỏi câu đó nghe vậy liền tỏ ra hơi lúng túng, vội vàng xin lỗi chạy về phía nhóm bạn của , bực bội đẩy nhẹ một cái, dường như đang phàn nàn vì họ đã xúi giục cô .

Giang Vấn Chu liếc một cái thu ánh mắt về, chỉ th bố mẹ đang liếc xéo .

Chưa đợi hỏi, Giang Minh T đã tặc lưỡi hai tiếng: “Vợ chưa cưới? Nhà thêm từ lúc nào thế?”

“Thảo nào may mà kh đồng ý chơi cùng.” Tôn Mậu Vân vẻ kh vui lầm bầm, “Chưa biết chừng về nhà lại th thêm một đứa bé con.”

Giang Vấn Chu: “…”

Giang Vấn Chu và bố mẹ ăn trưa xong quay lại gian hàng của Tề Mi và những khác thì trời đã gần một giờ rưỡi chiều.

Lúc này, khách hàng trước nhiều gian hàng đã giảm đáng kể, cảnh xếp hàng kh còn phổ biến như lúc mới đến, dường như cả chủ gian hàng lẫn khách đều trở nên thảnh thơi hơn nhiều.

Gian hàng của No.12 Diner & Lounge chỉ còn hai ba khách đang chờ, chỉ Tề Mi và Nhậm Th Gia làm đơn hàng, Tống Lâm và một nhân viên pha cà phê khác kh ở đó, Tống Sâm đang bưng một bát cá viên từ phía bên kia trở về.

th Giang Vấn Chu, rõ ràng do dự một lúc mới tiến lên chào hỏi lễ phép: “Giang… Giang, chào chú ạ.”

Rõ ràng sau một hồi băn khoăn, đã chọn cách xưng hô này, lẽ là vì coi ngang hàng với chủ nhiệm Tống.

Tề Mi và Nhậm Th Gia lập tức bật cười khúc khích, tiếng cười đó đầy vẻ hả hê.

Giang Vấn Chu nghẹn họng: “… già đến thế ?”

Tống Sâm chớp chớp mắt, chút rụt rè, kh nói gì, nhưng ánh mắt lướt qua đã nói lên một số vấn đề.

“Em gọi họ là gì?” Giang Vấn Chu chỉ vào Tề Mi và Nhậm Th Gia hỏi.

“Dạ… chị Th Gia, chị Mi.” Mọi trong quán đều gọi như vậy.

“Thế đến lại thành chú, phân biệt giới tính à?” Giang Vấn Chu bị chọc cho bật cười, vẻ mặt cạn lời vỗ nhẹ vào đầu , “Gọi !”

Tống Sâm lập tức gãi đầu, sửa lại cách gọi: “ Giang.”

Sau đó, lịch sự chào Tôn Mậu Vân và Giang Minh T, lần này gọi cô chú thì kh còn gì thắc mắc nữa.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...