Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Chia Tay Rồi Cũng Phải Về Nhà Chung

Chương 88:

Chương trước Chương sau

“Kh cần đâu ạ.” Giang Vấn Chu lắc đầu, cười đáp: “Trong nhà lớn nằm viện, bố mẹ cháu đến thăm, tiện thể mang cho cháu c và đồ ăn , lát nữa cháu về pha mì gói là được ạ.”

“Ôi chao, trực ca mà còn được ăn cơm nhà, tốt quá nhỉ.” Giám đốc Quách tủm tỉm trêu : “ nào, về nhà vẫn là tốt nhất đúng kh?”

Giang Vấn Chu chút ngượng ngùng, nhưng khóe môi cong lên lại kh thể nén xuống được, mãi một lúc sau vẫn gật đầu.

Lãnh Hàn Hạ Vũ

“Vậy còn cháu và Tề Mi…” Giám đốc Quách thăm dò hỏi: “Thật sự kh còn hy vọng nào ?”

Ông biết rõ chuyện của Tề Mi và Giang Vấn Chu, cũng tán thành việc họ ở bên nhau.

Bỏ qua vẻ ngoài xinh đẹp, Tề Mi th minh, hiểu rõ mọi việc, biết đại cục, biết tiến biết lùi, hơn nữa một lòng một dạ hướng về . Giang Vấn Chu càng muốn tiến xa hơn, phẩm chất này của cô càng đáng quý.

Vợ hiền thì chồng ít gặp họa, câu nói cũ lý của nó.

Còn về những chuyện như được nuôi nấng từ nhỏ như con gái ruột, kh chấp nhận được con gái thành con dâu, sẽ bị khác bàn tán cười chê, đại loại như thế, những ều này trong mắt đều kh vấn đề lớn lao gì.

nói là Tề Mi vẫn còn trẻ, sĩ diện, đặt nặng chuyện được mất, nên làm việc mới rụt rè, kh bàn bạc với ai, nhất thời nóng nảy mà làm quá mọi chuyện.

Giang Vấn Chu nghe thầy hỏi về Tề Mi, sắc mặt lập tức nhạt , khóe môi tràn đầy vẻ bất lực và cay đắng: “…Ai mà biết được chứ? Cháu cũng kh nói rõ được.”

Nói xong lại véo sống mũi cười cười: “Dù thì còn khối thời gian, cứ hao mòn vậy thôi.”

Giám đốc Quách cười bất lực, lại khuyên : “Cố gắng thêm một chút là đúng, nhưng cũng đừng quá cố chấp, thật sự kh được thì thôi, chân trời góc bể thiếu gì hoa thơm, kh cần thiết tự làm khó và dằn vặt nhau.”

Giang Vấn Chu nghe vậy cười cười, kh đáp lời này.

Một lát sau, th Tần Nhất Minh tới, liền hỏi: “Bệnh nhân đã được đưa đến phòng hồi sức chưa?”

Nhận được câu trả lời khẳng định, liền chuẩn bị về khoa. Trước khi còn hỏi Giám đốc Quách: “Thầy muốn ăn mì gói với cháu kh?”

Giám đốc Quách lập tức vẫy tay: “Mì gói thì cháu tự ăn , già , tiêu hóa kh tốt, kh phúc mà hưởng.”

Tần Nhất Minh cũng kh nhịn được cười, chào tạm biệt , hẹn gặp lại vào ngày mai, cùng Giang Vấn Chu trở về khoa.

Trên đường về, Giang Vấn Chu trò chuyện lửng lơ với ta, nói về bạn gái của ta: “Ngày nào cũng tan ca muộn như vậy, cô phàn nàn kh?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/chia-tay-roi-cung-phai-ve-nha-chung/chuong-88.html.]

“Chỉ cần thật sự đang làm việc, cô sẽ kh phàn nàn.” Tần Nhất Minh ngượng ngùng xoa xoa chóp mũi: “Cô thỉnh thoảng lại gửi cho m tin đồn ngoại tình của bác sĩ ngoại khoa, cố ý hỏi , các đứng cả ngày như vậy thật sự kh mệt , thật sự còn sức mà làm chuyện bậy bạ ?”

Nói xong ta nhún vai, lộ ra vẻ mặt dở khóc dở cười, nói: “Cô thực sự quá coi trọng , mỗi lần như vậy lại quên mất cái bộ dạng về nhà là như con ch.ó chết, chẳng nhúc nhích nổi.”

Giang Vấn Chu cũng kh nhịn được cười, nhớ lại Tề Mi cũng từng làm chuyện gần như y hệt, một câu ‘ hiểu’ suýt nữa buột ra khỏi miệng.

May mà kịp thời cắn chặt răng nhịn lại.

Trở về khoa, Tần Nhất Minh còn hoàn thiện hồ sơ bệnh án sau phẫu thuật của bệnh nhân, nghĩ một lát, dứt khoát tự thăm bệnh nhân.

Thăm một vòng, cuối cùng đến thăm chú Kỷ Đạt.

“Bây giờ mới xong việc à? Đã ăn cơm chưa?” Kỷ Đạt hỏi .

cười cười: “Lát nữa cháu sẽ ăn ạ.”

Kỷ Đạt nghe vậy liền xua tay: “Vậy cháu mau , chú kh th khó chịu gì cả, cháu mau ăn cơm .”

Kỷ Liễn vừa cười vừa khuyên theo, thế là Giang Vấn Chu ở đó chưa đầy ba phút đã bị đuổi ra ngoài.

Trở về phòng nghỉ, l cái túi Tề Mi đưa cho vào buổi chiều từ trong tủ ra, mở ra xem, ngoài bình giữ nhiệt đựng c và một hộp cơm trong suốt, còn một lọ kín dung tích ba bốn trăm ml mà Tề Mi kh hề nhắc đến.

Trong lọ kín, từng quả cà chua bi đỏ cherry chen chúc nhau, những đường khứa hình chữ thập ở đỉnh, giống như hai vết nứt bất ngờ xé toang chiếc hộp ký ức niêm phong.

Những mảnh ký ức về cuộc sống liên quan đến nó, liền ồ ạt tuôn trào theo khe nứt đó.

Giang Vấn Chu đột nhiên cảm th kh khí xung qu dường như trở nên loãng .

“Gần đây em học được một món tráng miệng nhỏ, gọi là cà chua bi ngâm xí , chúng ta làm thử ăn nhé!” Tề Mi nằm nghiêng trên ghế sofa, gối mặt lên cánh tay, mặt tràn đầy ý cười.

Giang Vấn Chu cô, cố tình giả vờ kh hiểu: “Mei là chữ ‘mi’ trong tên em ? Hay là ‘mi’ của Tây Tây?”

đó, là ‘mai’ trong quả mận tây , loại ăn vào vệ sinh đã đó.” Tề Mi cũng trêu , cười toe toét nói đùa, lại nghiêm túc nói: “Kh đâu, là ‘mai’ trong xí chín !”

“Ồ, cái đó à…” cúi xuống hôn cô, nói những lời mà ngay cả bản thân cũng th sến sẩm: “ kh muốn ăn cái đó, muốn ăn quả cà chua bi của em được kh? Ngọt ngào hơn một chút.”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...