Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Chia Tay Trong Đêm, Mang Theo Một Sinh Mệnh

Chương 12

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

22.

Phó Đình Hạc vẫn trả lời.

An An tiếp tục lí nhí:

“Con chú ba . nuôi từng mắng Phó Đình Hạc đồ tồi. Con còn gọi chú bằng tên thật.”

Cổ họng nghẹn đắng, biện bạch điều gì đó… chẳng nên bắt đầu từ .

nợ hai con cô quá nhiều.

Một Kỷ Tinh nuôi con suốt năm năm, dễ thì kiên cường, thật thì… chỉ từng trải mới hiểu một nửa nỗi cực nhọc .

đầu tiên trong đời, Phó Đình Hạc cảm nhận sự bất lực – từ thương trường, mà từ phụ nữ từng bỏ lỡ và đứa trẻ gọi ba bằng ánh mắt trong veo .

“An An!”

Tiếng gọi vang vọng khắp cầu thang.

hốt hoảng chạy xuống, trong lòng ngổn ngang cảm giác hoảng sợ lẫn tức giận.

Từ xa thấy rõ hai bóng – một lớn, một nhỏ – đang ngoài bậc cửa.

ơi…”

An An vội vàng dậy, cụp mắt, như thể làm chuyện gì lớn lắm.

sững khi thấy hai vết muỗi sưng đỏ cánh tay con.

Lửa giận lập tức bùng lên.

“Phó Đình Hạc, dạy con mở cửa hả?! tay nó , muỗi cắn đến mức nào ?!”

phản bác, sợ nếu lên tiếng khiến An An trách phạt.

Thà để mắng, còn hơn để con trai khó xử.

An An cúi đầu thấp hơn, giọng nhỏ như muỗi kêu:

con tự mở… Chú bảo con mở cửa .”

nghiến răng, kéo tay thằng bé:

dặn bao nhiêu , mở cửa cho lạ, nhớ ?”

“Con xin mà… bên ngoài nhiều muỗi quá, con sợ chú cắn…”

Càng thấy An An bênh , càng hoang mang.

Thằng bé còn đàn ông đó ba .

Nếu một ngày … liệu nó chọn theo Phó Đình Hạc ?

dám nghĩ tiếp.

Đêm hôm đó, vẫn ở sân lầu.

Muỗi nhiều, gió cũng lớn.

đến nửa tiếng, cắn mấy nốt sưng tấy đỏ cả cổ tay.

Mãi đến khi bộ đèn trong nhà tắt hết, mới lặng lẽ rời .

một lời. đầu. xin .

Cũng ai tiễn.

Chỉ tiếng côn trùng và bóng lưng cô độc một cha…

Muộn màng học cách trưởng thành.

23.

Hai ngày tiếp theo, còn thấy bóng dáng Phó Đình Hạc nữa.

Hôm đó lúc xuống máy bay, bắt máy Thẩm Mộng Vũ.

lẽ… về thành phố A để ở bên cô .

Nghĩ đến đây, càng cảm thấy quyết định nhốt ngoài cửa tối hôm đó sáng suốt.

bản mềm lòng vì một phút thương hại.

Cũng con trai cuốn cảm xúc phức tạp lớn.

Buổi chiều, nắng dần tắt.

dắt An An siêu thị gần nhà mua vài thứ lặt vặt.

về đến nơi, thấy căn biệt thự nhỏ cạnh nhà chất đầy mấy thùng lớn – như kiểu dọn nhà chuyển .

“Chú ơi!”

An An reo lên, giọng đầy phấn khích.

ngẩng đầu lên , quả nhiên Phó Đình Hạc.

đang sân, vẫy tay tươi như thể chúng hàng xóm thiết lâu.

chuyện gì, cứ sang tìm .” – , giọng thản nhiên như thể chuyện mặc định sẵn.

hổ!

mặt , tức đến mức buồn đáp .

Cảm giác khó chịu như con sóng ngầm… cứ thế cuộn trào trong lòng suốt cả buổi tối.

ăn xong cơm, dọn dẹp xong bếp, trong ngực vẫn như nghẹn một cục đá…

Nuốt trôi, đẩy cũng .

24.

Gần đây, Phó Đình Hạc cứ chuyện cũng mò sang, lúc thì mang đồ chơi cho An An, lúc thì xách túi trái cây đủ loại đến cửa.

chẳng nhận thứ gì, kệ tất cả chỏng chơ ở ngoài hiên, buồn tới.

Trái cây để lâu dập nát, sẽ tự động đến dọn .

Còn đống đồ chơi với vật dụng sinh hoạt thì ngày càng nhiều, gần như chất thành núi ngay lối .

Đến mùng 4, Ôn Tình sang chơi, thấy cảnh đó thì bốc hỏa.

ba thằng bé, bỏ tiền chuyện đương nhiên. Mấy cái để ngoài đây làm gì, dọn hết vô!”

từng gọi điện báo với cô về chuyện mùng 2, lúc Tình còn đang du lịch.

Giờ về đến nơi, thấy cảnh tượng cửa thì nổi điên, nhất quyết mặt dạy dỗ .

vội kéo tay giữ :

“Thôi đừng, đừng gây chuyện.”

“Đinh đông! Đinh đông!”

Tiếng chuông cửa vang lên.

Giờ thì chỉ một khả năng… chính Phó Đình Hạc.

đang trong phòng khách chơi xếp hình cùng An An.

Ôn Tình mặt đằng đằng sát khí, hùng hổ bước mở cửa.

thấy mặt , cô xắn tay áo chửi ngay cần hỏi han:

“Đồ đàn ông khốn nạn! Mặt dày quá đấy!”

Phó Đình Hạc nhận .

Hồi theo đuổi , từng qua cầu nhờ vả Ôn Tình ít .

cố giữ bình tĩnh, giọng khàn khàn:

thật sự sự tồn tại An An… cố tình…”

“Cô chia tay ! còn tới làm phiền cái gì nữa?!”

RẦM!

Ôn Tình thèm thêm, đập cửa cái rầm, tiện thể khiến ăn một cú “hít bụi” ngay giữa mặt.

bên trong, ánh mắt cụp xuống.

Tuy , lời bên ngoài đều rõ mồn một.

hiểu , trong lòng nhoi nhói… như kim nhỏ châm .

25.

Phó Đình Hạc kiên trì mặt dày đến tận hơn nửa tháng, ngày nào thấy lượn lờ quanh đây.

Dì Lý mới làm , ngại hỏi trực tiếp nên hôm nay lén lút kéo bếp nhỏ giọng dò hỏi:

ba ruột An An ?”

lắc đầu, mặt đổi sắc đáp:

“Ba nó chết .”

Dì Lý xong thì thở dài tiếc rẻ:

“Chà… thấy cũng tệ, trẻ tuổi, ngoại hình sáng sủa, mà kỹ còn thấy giống thằng bé nữa kìa. Con , cũng nên nghĩ cho một chút chứ.”

đáp, cũng chẳng nghĩ nữa.

từng nghĩ cho một .

Hôm đó gió lớn.

ở cục dân chính từ sáng sớm, ôm một tập hồ sơ tay chờ

Chờ mãi đến trưa, đến.

gọi, cũng hỏi.

tính lang thang bên ngoài, nhẫn nại chờ thêm vài đêm liền ở nhà…

Cuối cùng vẫn đợi gì.

ơi, chú để đồ ở cửa kìa.”

An An chạy từ cửa ngoài, hai tay cầm hộp sữa, hớn hở báo cáo.

thật sự từng mong điều gì hơn việc con trai cứ ở mãi trong trường mầm non cả ngày.

Ít nhất như , nó sẽ thấy đàn ông đó mỗi sáng sớm như thế nữa.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...