Chiếc Hộp Dưới Gầm Giường
Chương 6
Hai chị em đương nhiên phát hiện bà nhà.
Thế em gái bế trẻ gọi chồng – Lâm Húc dậy.
Còn nhanh chóng lắp camera siêu nhỏ trong phòng bà.
“Giữa đêm hôm khuya khoắt thế , thể nhỉ?” chồng đang ngái ngủ, sốt ruột : “Tuổi bà cao, đừng để lạc đó ngoài đường thì khốn.”
Lâm Húc hai chị em thúc giục, miễn cưỡng rời khỏi giường.
Ba chúng vội vã xuống lầu. Danh chính ngôn thuận tìm dấu vết bà.
lo lắng tìm ki/ếm bà quanh khu dân cư.
Tuổi bà cao, chân tay nhanh nhẹn bằng trẻ. Hy vọng bà kịp vứt cái hộp đó. Chỉ cần tìm con hồ ly l/ột da, đứa con thật sẽ c/ứu!
Ở ngã tư, thấy lập lòe chút lửa. Một bà lão đang xổm đất, đ/ốt thứ gì đó.
chồng!
Gợi ý siêu phẩm: [1988] Mỹ Nhân Cảng Thành đang nhiều độc giả săn đón.
vội chạy tới. Thấy bên cạnh bà chiếc hộp gỗ hoa văn.
Bà đang lôi thứ gì từ trong hộp , ném đống lửa.
“ đ/ốt!” hét lên, gi/ật lấy chiếc hộp. Dùng đế giày dập lửa /ên cuồ/ng.
Em gái và chồng tới muộn, đều gi/ật . Vội chạy tới kéo .
Khi lửa gần tắt, bên trong chẳng còn gì.
Mở chiếc hộp gỗ trong tay, chỉ thấy xấp giấy tiền vàng mã.
chồng r/un r/ẩy dậy: “Hôm nay ngày giỗ bố mày, nghĩ các chúng mày cũng chẳng nhớ.”
Bà và chồng, ngập ngừng: “Đứa bé còn nhỏ, nên tự ngã tư đ/ốt chút giấy.”
Chồng đỏ hoe mắt, ôm lấy bà đầy áy náy.
em gái, cảm thấy hoang mang vô cùng.
Đồ vật , bà vứt ? thực sự bà chỉ đây để đ/ốt vàng mã?
Em gái lắc đầu với .
khi trời sáng, lén ngoài lúc ngủ say. Lục tung tất cả thùng rác trong khu dân cư. chẳng thu gì.
Sinh mạng con , cùng con hồ ly l/ột da, cứ thế biến mất dấu vết.
Ngày thứ tư đếm ngược khi bạo tử.
Như ngày. Ban ngày trong nhà chỉ , chồng và Bánh Trôi.
Em gái sẽ hỏi sư phụ. Xem cách nào khác để x/ác định vị trí con hồ ly tróc da.
Chồng đương nhiên làm, thỉnh thoảng còn tăng ca.
Bạn thể thích: Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Lâu Rồi - Phong Đình Thâm + Dung Từ - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Mấy ngày nay, hai họ luôn về muộn. Đôi khi còn về liên tiếp .
“Vũ Vy, dạo con ?” Sáng sớm, khi đang quét nhà, chồng bỗng hỏi.
vô cùng bối rối.
chồng bế Bánh Trôi, nét mặt đượm buồn.
“ bao nhiêu ngày con bế cháu.” Bà thở dài, siết ch/ặt tay : “Áp lực quá ? chuyện gì cứ với .”
xã giao.
chồng vẫn lo lắng, cạnh kể vài câu chuyện lạ: “ đây thấy sản phụ trầm cảm sinh, tưởng con em gái chồng. Đẩy từ lầu xuống, đ/áng s/ợ cơ chứ!”
đó, bà còn theo khuyên bảo hồi lâu. Như thể sợ vấn đề tâm lý.
“Con… nghĩ Bánh Trôi lạ nào khác chứ?”
câu , gi/ật . Bánh Trôi chẳng bố chồng ? Lẽ nào khác? Bà đang thăm dò ?
Thấy ngẩn , chồng mặt đầy ưu tư: “ vẫn thấy em gái con đắn gì cả.” , bà gi/ật cây chổi từ tay , tiếp tục quét nhà.
“Con nên cảnh giác, để ý chồng hơn .”
Nửa đêm, chồng và em gái lượt về nhà.
Mười hai giờ khuya.
Ngày thứ ba đếm ngược khi bất đắc kỳ tử.
Trong phòng ngủ phụ, em gái mặt mày hớn hở, da dẻ hồng hào: “Chị ơi, hôm nay em hỏi sư phụ . Chỉ cần chi một vạn, sư phụ tay tìm hồ ly đó ngay!”
Em nắm ch/ặt tay .
“Lúc đó, cháu trai chúng sẽ c/ứu!”
xong. Đầu óc bỗng trở nên hỗn lo/ạn.
“Vũ , mấy hôm nay em về muộn thế?”
thấy ánh mắt em gái lảng tránh: “Chị, em dám sợ chị buồn.”
Em lấy bình tĩnh, với giọng quả quyết: “Chúng em luôn nghi ngờ rể đồng phạm, nên chẳng ai nghĩ hồ ly trốn chỗ . Mấy ngày nay em luôn bám theo …”
ôm đầu. Cảm giác ranh giới thật giả đảo lộn .
“Theo dõi phát hiện gì ?”
Em gái lắc đầu: “Tạm thời , em tin sẽ .”
Em siết ch/ặt tay , thẳng mắt: “Chị tin em ! Chỉ cần chị tin, chuyện sẽ !”
Chưa có bình luận nào cho chương này.