Chiếc Vòng Ngọc Đến Muộn
Chương 8
13.
Năm đó khi bắt cóc.
Bọn chúng đánh gãy chân ném đường ăn xin.
Mỗi ngày nếu tiền xin đạt yêu cầu.
sẽ đánh.
Mà gần như ngày nào cũng đánh.
Cho đến một ngày.
gặp một cô bé xinh xắn như búp bê sứ.
Và một bé mặc quần áo sang trọng.
Tựa như một đôi kim đồng ngọc nữ.
Rực rỡ đến chói mắt.
Cô bé bịt mũi chê bẩn.
bé bỏ chiếc bát mặt một tờ một trăm tệ.
cẩn thận giấu tiền khổng lồ .
Tưởng tượng thể dùng nó để trốn chạy.
tìm bố .
tối hôm đó.
Tiền lục .
run rẩy tưởng rằng sẽ đánh một trận thừa sống thiếu ch//ết.
ngờ tên cầm đầu chẳng động thủ.
Ngược còn vô cùng phấn khích.
Bọn chúng bắt cóc một “món hàng” mới.
con gia đình giàu .
Bọn chúng định tống tiền xong sẽ bán vùng núi.
phụ trách đưa cơm cho đứa trẻ đó .
phát hiện.
Chính cô bé ban ngày.
Cô bé đáng thương.
Cầu xin thả .
“Nhà giàu.”
“Nếu chị thả em, em sẽ bảo bố nhận nuôi chị.”
“Giúp chị tìm bố ruột.”
“Em xin chị đó...”
dao động.
Gợi ý siêu phẩm: Trọng Sinh Kết Hôn Với Tiểu Thúc Quân Nhân, Tra Nam Hối Hận Không Kịp đang nhiều độc giả săn đón.
Nhân lúc tên cầm đầu bên cạnh đang uống rượu.
lén cởi trói cho cô bé.
“Nhớ báo cảnh sát.”
“ cứu nhé.”
mang theo hy vọng vô hạn chờ đợi.
Tưởng tượng cảnh gặp bố .
thứ đến .
cơn thịnh nộ bọn buôn khi phát hiện cô bé biến mất.
Chúng nhanh chóng tra thả .
Những cú đấm đá và gậy gộc liên tiếp giáng xuống.
co .
Tưởng rằng sẽ ch//ết.
Ngay khi ý thức dần mờ .
Tiếng còi cảnh sát từ xa vang tới.
Cửa kho hàng phá tung.
Trong cơn hỗn loạn.
chỉ nhớ một đôi nam nữ trẻ tuổi mặc cảnh phục lao đầu tiên.
đó đau đến ngất .
Khi tỉnh trong bệnh viện.
vội vàng kéo góc áo cảnh sát.
Hỏi xem cô bé nào đến tìm .
“ .”
cam lòng.
“ báo cảnh sát thì ?”
“ cô bé đó cùng bố ?”
Viên cảnh sát vẫn lắc đầu.
“Đây một chiến dịch phục kích triển khai từ .”
“Thời cơ vốn vẫn chín muồi.”
“ đội trưởng thấy trẻ em thương nên quyết định hành động sớm.”
thở dài.
“ và vợ vì bảo vệ những đứa trẻ mà cùng hy sinh.”
Những đứa trẻ cứu .
Phần lớn đều khớp với hồ sơ mất tích.
nhanh bố đón về.
Chỉ .
tìm hồ sơ.
Cũng chẳng ai nhận.
Cuối cùng đưa cô nhi viện.
Ngày sinh nhật mười tám tuổi.
đường đến nhà hàng rửa bát thuê.
Một chiếc siêu xe mới tinh lao vụt qua.
dừng phía .
Kính xe hạ xuống.
nhận gương mặt .
Chính cô bé năm nào.
Cô gọi điện thoại:
“Ôi trời.”
“Mặc dù em con ruột bố .”
“ họ thương em nhất.”
“Năm đó em còn nhỏ.”
“Sợ họ tìm con ruột cần em nữa.”
“Em lóc cầu xin lâu.”
“Bọn họ thương em nên hủy hồ sơ mất tích luôn.”
“Lo gì chứ.”
“Bao nhiêu năm .”
“Chắc chắn tìm thấy .”
Khoảnh khắc cô nổ máy xe lao .
Thứ nghĩ lúc chỉ kiếm chút tiền đền bù cho lời hứa năm xưa.
ngờ.
chính thiên kim thật nhà họ Kiều.
Trong bệnh viện.
gặp bé năm đó.
Lâm Tư Bùi.
Cả và Kiều Uyển đều nhận .
từng nghĩ.
Nếu vô tình trở về .
thì cần nhắc chuyện cũ nữa.
Chỉ cần cố gắng hòa nhập gia đình .
Cho đến khi.
khi xoa đầu .
Kiều lấy khăn tẩm cồn lau tay hết đến khác.
Cho đến khi.
Hôn ước vốn thuộc về .
tất cả đương nhiên trao cho Kiều Uyển.
quyết định.
Lấy những thứ thuộc về .
Và tìm cho bản một mái nhà.
Chỉ thôi.
14.
hiểu Kiều đang điều gì.
Bả vai bà run dữ dội.
Đầu ngón tay cũng ngừng run rẩy.
Dường như đưa tay xoa đầu .
Kiều Uyển thì đầy vẻ hoảng loạn.
thể tin nổi.
Cô liên tục lẩm bẩm:
“Hóa chị...”
“Hóa chị...”
chạy khỏi phòng bệnh.
Ánh mắt từng dành cho Kiều Uyển.
Giờ đều đổ dồn lên .
Đáng tiếc.
chẳng còn cảm xúc gì nữa.
Thậm chí thấy buồn .
Lâm Tư Bùi đột nhiên nắm lấy tay .
Trong lòng bàn tay chiếc vòng ngọc gia truyền nhà họ Lâm.
“Vốn dĩ đêm giao thừa chúng định tặng em.”
“ .”
“Bây giờ gì cũng quá nhẹ.”
“Cũng quá muộn .”
Xem thêm: Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì? (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
“ nhà họ Lâm sẽ dùng hành động để chứng minh.”
“Sẽ bao giờ để em chịu thêm bất kỳ tủi nào nữa.”
“Đợi xuất viện.”
“Chúng sẽ tổ chức hôn lễ.”
“Theo dáng vẻ em thích.”
“Để tất cả .”
“Em vợ duy nhất Lâm Tư Bùi.”
“ nữ chủ nhân ai thể thế nhà họ Lâm.”
Bố Lâm và Lâm .
Trong mắt tràn ngập đau lòng.
Cùng sự mong đợi cẩn thận dè dặt.
ánh .
bình tĩnh rút tay về.
Mưa tạnh .
Giờ mới mang ô tới.
Còn ý nghĩa gì nữa?
Sắc mặt Lâm Tư Bùi lập tức trắng bệch.
còn định gì đó.
cửa phòng bệnh nữa đẩy mở.
Một giọng lười biếng vang lên:
“Lâm tổng.”
“ cưới em gái .”
“ hỏi ý nhà họ Lục chúng ?”
Lục Việt Tây với mái tóc trắng quen thuộc chậm rãi bước .
chắn giữa và nhà họ Lâm.
nhướng mày Lâm Tư Bùi đang chết lặng.
“ em gái làm gì?”
“ em gái ?”
Lâm Tư Bùi nhíu mày.
“Lục thiếu gia.”
“Đây chuyện riêng nhà họ Lâm.”
“Chỉ Chỉ vợ .”
“ đến lượt ngoài như xen .”
ló đầu từ phía lưng Lục Việt Tây.
“Giới thiệu một chút.”
“Đây trai .”
“Lục Việt Tây.”
Lâm Tư Bùi thể tin nổi:
“ thể nào...”
“Xem hiểu tiếng .”
Lục Việt Tây thong thả cởi áo khoác ngoài.
“ .”
“Ngoài đạo lý.”
“ cũng chút quyền cước.”
Khi tất cả còn kịp phản ứng.
Một cú đấm giáng thẳng lên mặt Lâm Tư Bùi.
“Dám bắt nạt em gái !”
chết lặng tại chỗ.
Thì ...
nhà vô điều kiện yêu thương và bảo vệ.
cảm giác như thế .
15.
cổng bệnh viện.
đang trong xe chờ chúng .
Vẫn nụ hiền từ .
Lục Việt Tây đầu .
“Mang theo căn cước ?”
gật đầu.
“ mang.”
Khóe môi nhếch lên.
Nụ dứt khoát và rạng rỡ.
“ lắm.”
“Bây giờ dẫn em đổi tên.”
“Em thể theo họ Lục.”
“Hoặc theo họ Thẩm .”
“Từ nay về .”
“Em làm gì thì làm.”
“ chống lưng cho em.”
siết chặt tấm căn cước trong túi áo.
.
Phía con đường .
còn nhà họ Lâm.
Cũng còn nhà họ Kiều.
Chỉ còn chính bản .
Và những thật sự.
Những cuối cùng cũng thuộc về .
Chưa có bình luận nào cho chương này.