Chiến Tranh Lạnh Hai Năm, Đến Lúc Ly Hôn Anh Mới Đỏ Mắt Theo Đuổi
Chương 146
“, chào buổi sáng.” Tống Vãn Tịch chào hỏi.
“Chào buổi sáng, em gái.” Tống Thiên Hữu ngẩng đầu cô một cái, miễn cưỡng nặn một nụ .
Tống Vãn Tịch đến xuống bên cạnh , nhẹ giọng hỏi: “, thật sự cảm thấy Liêu Tuyết thật lòng với ?”
Tống Thiên Hữu im lặng một lát, thở dài một : “Em gái, em lo lắng cho , thật sự cảm thấy A Tuyết một cô gái . Cô đối xử với , cũng quan tâm Tiểu Trạch, cảm thấy cô thật lòng ở bên .”
Các tình yêu nhớ kết bạn với Vân Vũ Miên Miên ở fb để chúng lạc nhé
Tống Vãn Tịch nhíu mày, trong lòng càng thêm bất an. Cô trai một lương thiện, chính vì , mới càng dễ lợi dụng.
“, từng nghĩ tới, tại Liêu Tuyết đột nhiên hứng thú với ? Vòng tròn cuộc sống cô và khác , tại cô chọn ?” Tống Vãn Tịch hỏi thẳng vấn đề.
Tống Thiên Hữu sững sờ một chút, ngay đó lắc đầu: “ , cảm thấy chuyện tình cảm, đôi khi chính thể rõ ràng . lẽ cô chính trúng con , chứ điều kiện .”
Tống Vãn Tịch thở dài một , khuyên can thêm nữa cũng vô ích. Cô quyết định đích tìm Liêu Tuyết, làm rõ sự thật sự việc.
“, hôm nay em ngoài một chuyến, thể sẽ về muộn.” Tống Vãn Tịch dậy, chuẩn rời .
“Em ?” Tống Thiên Hữu chút nghi hoặc hỏi.
“Em gặp một bạn.” Tống Vãn Tịch nhiều, cầm lấy túi xách khỏi cửa.
gặp bạn, chỉ để trai yên tâm.
Thực chất cô hẹn còn coi bạn bè nữa.
Quán cà phê.
Ánh nắng ấm áp buổi sáng chiếu qua cửa kính, hắt lên dung nhan xinh Tống Vãn Tịch, cô đợi nửa tiếng đồng hồ, ly cà phê nóng mặt sắp nguội lạnh.
qua bao lâu, Liêu Tuyết mới xuất hiện.
Tống Vãn Tịch cầm điện thoại lên xem giờ, đến muộn tròn một tiếng đồng hồ.
Liêu Tuyết mặc một bộ váy áo hàng hiệu, chiếc túi Chanel trong tay đặt lên chiếc ghế bên cạnh: “Xin , kẹt xe nên đến muộn.”
khi xuống, Liêu Tuyết gọi nhân viên phục vụ: “Cho một ly Americano đường.”
Tống Vãn Tịch hiểu rõ thói quen khái niệm thời gian cô , cũng cô dối thành tính, hề vạch trần cô , nhắc nhở cô : “Ở đây thanh toán mới gọi món.”
Đừng bỏ lỡ: Thập Niên 70: Xuyên Thành Vợ Trước Độc Ác Của Đại Lão, Được Cả Nhà Cưng Chiều, truyện cực cập nhật chương mới.
Liêu Tuyết ồ một tiếng, lấy điện thoại , quét mã QR, gọi món hỏi: “Tìm chuyện gì ?”
Tống Vãn Tịch thẳng vấn đề: “Tiếp cận trai , rốt cuộc mục đích gì?”
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/chien-tranh-lanh-hai-nam-den-luc-ly-hon--moi-do-mat-theo-duoi/chuong-146.html.]
Liêu Tuyết khẩy, gọi món xong đặt điện thoại xuống, hai tay khoanh ngực, tựa lưng ghế, dùng ánh mắt cợt nhả khinh khỉnh chằm chằm Tống Vãn Tịch: “ trai cô , tối qua cô mới về, thế? khi bán công ty, du lịch nửa năm, về nhúng tay chuyện tình cảm chúng ?”
“Tình cảm?” Tống Vãn Tịch cảm thấy nực : “Chút mánh khóe cô thể lừa trai , cô lừa , Liêu Tuyết, thật , cô rốt cuộc mục đích gì?”
“ mê trai , trúng trai cô .” Liêu Tuyết tủm tỉm , mỗi một chữ đều cợt nhả như .
“Cô quả thực mê trai , còn cô hám tài, chỉ đến lợi ích.” Từng câu từng chữ Tống Vãn Tịch đều vô cùng nghiêm túc: “Với điều kiện trai , cũng chỉ nhan sắc mới lọt mắt cô , đời đàn ông nhan sắc cao thiếu gì, cô đừng với cái gì mà nhất kiến chung tình, lâu ngày sinh tình, một chữ cũng tin .”
Xem thêm: Chồng Tái Sinh Chê Tôi? Tôi Cưới Lính Cứu Hỏa, Sướng Quá - Lâm Kiến Sơ, Lục Chiêu Dã (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Lúc , nhân viên quán mang cà phê tới.
“Cảm ơn.” Liêu Tuyết nhận lấy cà phê, chậm rãi uống một ngụm.
Cô tỏ ung dung, đưa tay vuốt lọn tóc trán, chiếc đồng hồ Patek Philippe cổ tay lộ , vô cùng bắt mắt.
“Tống Vãn Tịch cô luôn thông minh ? cô đoán thử xem, tại tiếp cận trai cô.” Liêu Tuyết đắc ý, ánh mắt lộ một luồng khiêu khích, dường như đang : cứ cho cô đấy, để cô yên .
Tống Vãn Tịch nắm chặt tay, ánh mắt thanh lãnh chằm chằm Liêu Tuyết.
Một lúc lâu , cô : “Làm việc ở một doanh nghiệp bình thường, nhận mức lương vài ngàn, hàng hiệu xa xỉ, vòng bạn bè khoe khoang cuộc sống xa hoa, nghề tay trái làm ch.ó cho khác ?”
Sắc mặt Liêu Tuyết tức đến xanh mét, đập mạnh một cái lên mặt bàn, giọng the thé cao lên vài decibel: “Tống Vãn Tịch, ăn cho sạch sẽ .”
Tống Vãn Tịch hề nhượng bộ cô : “Chỉ ch.ó mới lời như , bảo nó xổm, nó liền xổm, bảo nó , nó liền , Ngô Vi Vi bảo cô quyến rũ trai , cô liền quyến rũ trai , cô còn tôn nghiêm bằng một con chó.”
Khuôn mặt Liêu Tuyết lập tức trắng bệch, đôi mắt chớp chớp một trận hoảng loạn, sự hoảng loạn sự luống cuống khi đoán trúng tâm tư.
biểu cảm cô , Tống Vãn Tịch đoán .
Quả nhiên .
Tống Vãn Tịch cảm thấy suy nghĩ kỹ thật đáng sợ, lồng n.g.ự.c nghẹn ứ một luồng khí, nhịn thở hắt , tức giận : “Ngô Vi Vi giở trò gì nữa? Kế ly gián? Phá hoại mối quan hệ giữa và nhà, kế thâm nhập? Cài cắm cô bên cạnh , tùy thời giám sát động tĩnh và Vưu Cẩn? khi trở về, kế hoạch tiếp theo cô, dọn nhà , sống chung với trai ?”
Liêu Tuyết nặn một nụ cứng đờ, trong sự chột mang theo một tia hoảng loạn.
Cô cầm cà phê lên uống một ngụm, che giấu sự bất an lúc .
“ đoán trúng ?” Tống Vãn Tịch hỏi.
Liêu Tuyết lạnh, đặt ly xuống, khá cảm khái: “Quả nhiên Tống Vãn Tịch, băng tuyết thông minh, logic chặt chẽ, Ngô Vi Vi nếu giành đàn ông với cô, cô nhất định giành cô. mà, cô thật sự nghĩ nhiều , quả thực trúng nhan sắc trai cô, thích , chung sống một thời gian, phát hiện thật sự yêu .”
Ánh mắt Tống Vãn Tịch tối sầm.
“ cô thích , nể tình bạn bè mấy năm chúng , cũng như nể tình thật lòng yêu trai cô, hy vọng cô thể thành cho và trai cô.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.