Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Chiến Tranh Lạnh Hai Năm, Đến Lúc Ly Hôn Anh Mới Đỏ Mắt Theo Đuổi

Chương 253

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

lừa em cái gì ?” Vưu Cẩn hỏi ngược , nhíu mày ngưng thị cô, mỗi một chữ đều mạnh mẽ và hữu lực như : “Từ đầu đến cuối, vẫn luôn em, Tống Vãn Tịch. Đứa bé đối với , chỉ dệt hoa gấm, cần em, em... em.”

gần như hét lên âm thanh khao khát nhất từ tận đáy lòng, giọng dần lớn hơn.

Tống Vãn Tịch lùi 1 bước, vui , giọng mềm mỏng xuống: “ hung dữ như làm gì?”

Vưu Cẩn trong lòng tủi , bất đắc dĩ thở hắt 1 , ôn tồn nhỏ nhẹ : “ hung dữ với em.”

nãy hung dữ.”

“Xin .” Vưu Cẩn hạ giọng xuống mức mềm mỏng và dịu dàng nhất: “ .”

Lời xin đàn ông quá mức chân thành và dịu dàng, khiến Tống Vãn Tịch cảm thấy, bản dường như chút ỷ sủng sinh kiêu, đang cố tình bắt nạt .

Tống Vãn Tịch đưa tay , nhận lấy túi điểm tâm trong tay : “Đưa cho .”

Vưu Cẩn giật , khoảnh khắc đầu ngón tay mềm mại Tống Vãn Tịch chạm ngón tay , khóe miệng kìm nén mà cong lên, thì thầm: “Còn ăn gì nữa, với , mua về cho em.”

“Sách trong phòng làm việc đều loại thích .”

“Em sách gì, ngày mai sẽ mang tới.”

cần .” Tống Vãn Tịch lắc đầu, ngẩng lên : “ 1 phòng thí nghiệm, thể làm cho 1 cái ở đây ?”

Vưu Cẩn lo lắng phần bụng nhô lên cô: “Bây giờ em m.a.n.g t.h.a.i 5 tháng , em còn làm việc ?”

thì thôi.” Tống Vãn Tịch phồng má lướt qua , về phía phòng ngủ.

Vưu Cẩn vội vàng xoay , nắm lấy cổ tay cô: “, em cái gì, đều làm cho em.”

Tâm trạng Tống Vãn Tịch lập tức thư thái, mỉm với : “Cảm ơn.”

Các tình yêu nhớ kết bạn với Vân Vũ Miên Miên ở fb để chúng lạc nhé

“Còn cần gì nữa ?”

“Tạm thời cần, lúc nào cần sẽ cho .”

Vưu Cẩn gật đầu, buông tay cô .

Tống Vãn Tịch rút rút cổ tay, nhắc nhở buông : “Ngủ ngon.”

Vưu Cẩn lưu luyến buông tay: “Ngủ ngon.”

Tống Vãn Tịch về phòng, ăn món tráng miệng Vưu Cẩn mua cho cô, lòng rối như tơ vò.

Trong đầu cô vẫn luôn nghĩ đến những lời Vưu Cẩn .

Trông vẻ khá vô , mạc danh cảm động.

lẽ, sâu thẳm trong lòng cô, vẫn thích .

đến thì an tâm ở .

Việc quan trọng nhất hiện tại sinh đứa bé , chuyện tính .

Ngày hôm , tầng cao nhất biệt thự cải tạo thành phòng thí nghiệm cô.

Cô kê cho Vưu Cẩn 2 danh sách vật liệu, trong vòng 3 ngày bộ thu mua xong.

phòng thí nghiệm, chuỗi ngày còn cảm thấy cô đơn nữa.

Ngoại trừ ăn cơm ngủ nghỉ, thời gian cô gần như đều dành trọn trong phòng thí nghiệm.

Tấm biển cô treo cửa phòng thí nghiệm: “Giờ làm việc, xin đừng làm phiền.”

Vưu Cẩn và Dì Lưu đều dám làm phiền cô.

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/chien-tranh-lanh-hai-nam-den-luc-ly-hon--moi-do-mat-theo-duoi/chuong-253.html.]

Ngay cả khi cô bỏ lỡ giờ ăn cơm, Dì Lưu cũng dám gõ cửa phòng cô.

1 tháng .

Trong phòng thí nghiệm, Tống Vãn Tịch chăm chú chằm chằm chất lỏng màu xanh nhạt đang xoay tròn trong ống nghiệm.

Bên ngoài cửa sổ trời nhá nhem tối, cô mà bất tri bất giác làm việc cả 1 ngày.

Phần bụng nhô lên truyền đến sự kháng nghị nhè nhẹ, lúc cô mới ý thức bản bỏ lỡ giờ ăn tối.

“Bảo bối, đợi thêm 10 phút nữa...” Cô lẩm bẩm tự ngữ, cẩn thận đặt ống nghiệm tủ ủ nhiệt.

lúc , ống nghiệm đột nhiên vỡ vụn, chất lỏng nóng bỏng b.ắ.n lên mu bàn tay cô.

“A!” Cô kêu đau 1 tiếng, mu bàn tay lập tức đỏ ửng 1 mảng.

lâu , cửa phòng thí nghiệm đẩy mạnh , Vưu Cẩn lao , sắc mặt trắng bệch: “ ?”

Ánh mắt lập tức khóa chặt bàn tay sưng đỏ cô, đồng t.ử đột ngột co rút.

đợi cô trả lời, Vưu Cẩn bế bổng cô lên. Tống Vãn Tịch kinh hô: “Thả xuống! chỉ bỏng tay thôi!”

“Đừng nhúc nhích.” Giọng căng thẳng, bế cô sải bước khỏi phòng thí nghiệm, phòng tắm trong phòng ngủ, nhẹ nhàng đặt cô bên bồn rửa mặt.

Dòng nước mát lạnh xối qua mu bàn tay cô, tay Vưu Cẩn đỡ vững cổ tay cô, lông mày nhíu chặt.

“Đau ?” thấp giọng hỏi, trong giọng sự lo lắng thể che giấu.

Tống Vãn Tịch mím môi trả lời.

Ngón cái Vưu Cẩn nhẹ nhàng vuốt ve mặt trong cổ tay cô, nơi từng chỗ nhạy cảm nhất cô.

Đáy lòng cô ấm áp.

“Phòng thí nghiệm quá nguy hiểm,” Giọng trầm thấp và dịu dàng: “Bây giờ em đang mang thai, phản ứng sẽ chậm ...”

nên ?” Tống Vãn Tịch ngẩng đầu : “ định cấm làm thí nghiệm?”

Yết hầu Vưu Cẩn cuộn lên, cuối cùng chỉ thở dài 1 tiếng: “Cần đến bệnh viện ?”

cần.” Cô rút tay về: “Chỉ bỏng nhẹ thôi.”

Vưu Cẩn xoay khỏi phòng tắm, chốc lát cầm hộp y tế . quỳ 1 chân mặt cô, cẩn thận dùng tăm bông bôi t.h.u.ố.c mỡ. Động tác nhẹ nhàng đến khó tin, tựa như đang đối xử với món trân bảo dễ vỡ nào đó.

Tống Vãn Tịch cúi đầu hàng mi rậm , trong lòng dâng lên 1 tia dị dạng. đàn ông cứng rắn đến mức gần như cố chấp , giờ phút hoảng sợ như 1 đứa trẻ làm chuyện.

“Xong .” ngẩng đầu lên, vặn chạm ánh mắt cô. Cả 2 đều giật , vành tai Vưu Cẩn ửng đỏ: “Đói ? Dì Lưu để phần cơm, hâm nóng.”

dậy định , Tống Vãn Tịch quỷ thần xui khiến mở miệng, giọng điệu cực kỳ mềm mỏng: “A Cẩn, cảm ơn .”

Bóng lưng Vưu Cẩn rõ ràng cứng đờ.

từ từ xoay , trong mắt lấp lánh tia sáng khó tin, khóe miệng bất giác cong lên: “... gì.”

lắp bắp trả lời, giống như 1 đứa trẻ nhận kẹo.

Khoảnh khắc , Tống Vãn Tịch chợt nhận , 1 chút thiện ý cô, cũng thể khiến đàn ông vui mừng đến thế.

Tối hôm đó.

Tống Vãn Tịch ngủ yên giấc, cảm giác bỏng rát ở mu bàn tay lúc ẩn lúc hiện, đứa bé trong bụng dường như cũng cảm nhận sự khó chịu cô, thỉnh thoảng đạp vài cái.

Nửa tỉnh nửa mê, cô cảm giác nhẹ nhàng đẩy cửa phòng.

Bóng dáng Vưu Cẩn xuất hiện ở cửa, ánh trăng phác họa đường nét cao lớn .

rón rén bước đến bên giường, cẩn thận nâng bàn tay thương cô lên kiểm tra.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...