Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Chiến Tranh Lạnh Hai Năm, Đến Lúc Ly Hôn Anh Mới Đỏ Mắt Theo Đuổi

Chương 328

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Vưu Cẩn hình như cũng xoa cho cô hai tiếng đồng hồ.

Tống Vãn Tịch lật chăn xuống giường, bụng vẫn còn đau âm ỉ, cảm giác đau trong phạm vi thể chịu đựng , hơn nhiều.

dép lê, thấy hai thùng b.ăn.g v.ệ si.nh hàng hiệu lớn ở góc phòng, bất lực mỉm .

Mua nhiều như , dùng đến khi nào chứ?

Tống Vãn Tịch tới bóc thùng, lấy một miếng băng vệ sinh, bước nhà vệ sinh.

Lúc đẩy cửa , thấy Vưu Cẩn đang bồn rửa mặt, tay áo sơ mi trắng xắn lên đến khuỷu tay, đang dùng chậu giặt quần áo bẩn cô lúc tắm.

Tống Vãn Tịch bước nhanh tới, căng thẳng : “A Cẩn, cần giặt , lát nữa em tự giặt .”

Một đàn ông mắc chứng sạch sẽ nghiêm trọng như đang giặt quần áo dính m.á.u kinh nguyệt cho cô, trong lòng cô áy náy.

Vưu Cẩn dừng động tác giặt quần áo, nghiêng đầu quan sát sắc mặt cô, quan tâm hỏi: “Còn đau ?”

đau lắm nữa .” Tống Vãn Tịch đưa tay định giật lấy quần áo trong tay , “Bẩn lắm, đừng giặt.”

Vưu Cẩn dùng khuỷu tay nhẹ nhàng đẩy cơ thể cô, chặn tay cô : “Đây m.á.u chảy từ cơ thể em, một chút cũng bẩn, em đừng đụng nước lạnh.”

Tống Vãn Tịch cảm thấy trái tim mềm nhũn, hồ tâm gợn sóng nhấp nhô, một sự xúc động khó hiểu.

“Đói ?” Vưu Cẩn đầy tay bọt xà phòng, dùng sức vò chiếc quần lót nhỏ cô, nghiêng đầu cô hỏi.

Tống Vãn Tịch gật đầu, hỏi ngược : “ ăn ?”

Các tình yêu nhớ kết bạn với Vân Vũ Miên Miên ở fb để chúng lạc nhé

“Vẫn .” Vưu Cẩn nhạt: “Đợi em.”

Tống Vãn Tịch mím môi, cúi đầu im lặng.

“Em vệ sinh , chỗ sắp giặt sạch .”

ở đây, em ngại lắm.” Tống Vãn Tịch bẽn lẽn.

Vưu Cẩn khẽ nhíu mày, cúi đầu thẳng cô, giọng dịu dàng vô cùng nghiêm túc uốn nắn suy nghĩ cô: “Tịch Tịch, mối quan hệ chúng thiết cách, thể chiếm hữu lẫn , và thể chăm sóc lẫn , cho dù để lau phân lau nước tiểu cho em, cũng sẽ cảm thấy buồn nôn hổ, em cũng , cần giữ sự rụt rè và cảm giác bí ẩn mặt .”

Hai má Tống Vãn Tịch nóng bừng, tư tưởng quá bảo thủ, lúc vẫn cảm thấy hổ.

“Em cũng học thức cao, đừng sự hổ về kinh nguyệt.”

sự khai sáng Vưu Cẩn, Tống Vãn Tịch lấy hết can đảm gật đầu.

Cô cầm b.ăn.g v.ệ si.nh đến bên bồn cầu, vẫn căng thẳng, ngượng ngùng : “ đừng , ?”

Vưu Cẩn khẽ thở dài, nhỏ nhẹ dỗ dành: “ , đang nghiêm túc giặt quần áo cho em đây.”

Tống Vãn Tịch lúng túng và hổ băng vệ sinh, dùng khăn giấy ướt diệt khuẩn lau sạch sẽ.

Lúc cô rửa tay, Vưu Cẩn mở nước ấm cho cô, giúp cô xoa bóp rửa sạch, cầm chiếc khăn sạch lau tay cho cô.

Tống Vãn Tịch chằm chằm dáng vẻ tuấn tú và nghiêm túc , trong lòng ấm áp.

Vưu Cẩn cụp mắt, khóe miệng nhếch lên, như lẩm bẩm: “ ?”

Tống Vãn Tịch hồn: “Hả?”

trông ?” Vưu Cẩn nắm lấy tay cô, dừng động tác lau tay, ngước mắt đối mặt với ánh mắt cô.

Trái tim Tống Vãn Tịch đập thình thịch, đột nhiên trở nên hổ, mím môi mỉm gật đầu: “Ừm, , trai.”

Khóe miệng Vưu Cẩn nén cong lên, ánh mắt rực lửa: “Hôn một cái.”

“Hả?” Tống Vãn Tịch giật .

“Hôn một cái.” Vưu Cẩn cúi đầu sát gần cô, đưa môi đến mặt cô.

Khuôn mặt Tống Vãn Tịch càng thêm nóng rực, e thẹn lắc đầu.

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/chien-tranh-lanh-hai-nam-den-luc-ly-hon--moi-do-mat-theo-duoi/chuong-328.html.]

Vưu Cẩn dịu dàng dỗ dành: “Cứ coi như phần thưởng giặt quần áo cho em .”

Tống Vãn Tịch mang một khuôn mặt trai như , còn dáng vẻ hèn mọn xin hôn , tim đều nhũn .

Cô nâng khuôn mặt , nhẹ nhàng hôn lên môi .

Như chuồn chuồn lướt nước.

Yết hầu Vưu Cẩn chuyển động, trong mắt đều sự thỏa mãn, giọng khàn khàn: “Hôn thêm cái nữa.”

Tống Vãn Tịch khẽ thở dài, mổ hôn một cái.

đủ, hôn tiếp.” Vưu Cẩn lẩm bẩm.

Tống Vãn Tịch bất lực .

Cô nâng gò má đàn ông, liên tục mổ hôn ba cái.

Vưu Cẩn nuốt nước bọt, ánh mắt mơ màng, mím mím môi, giọng gần như khàn đặc đến mức phát tiếng, từ cổ họng nặn một câu: “ đủ.”

Từ hổ đến cạn lời, Tống Vãn Tịch thở dài một , kiễng mũi chân, quàng tay qua cổ , nghiêng mặt hôn tới.

Cô chủ động hé mở đôi môi, học theo cách dùng môi lưỡi mút mát trêu chọc đây, hôn ướt át .

Lồng n.g.ự.c Vưu Cẩn phập phồng, nhắm mắt tận hưởng, cánh tay rắn chắc vòng qua lưng cô, ôm cô lồng ngực, cuồng nhiệt đáp nụ hôn cô, từ từ giành quyền chủ đạo, kiểm soát nhịp điệu nụ hôn với cô.

Đây... mới nụ hôn sâu mà .

Dường như qua một thế kỷ lâu như , hôn đến mức Tống Vãn Tịch gần như thiếu oxy.

Cuối cùng mới lưu luyến buông cô .

Hai cùng phơi quần áo, xuống lầu ăn tối.

Cũng ăn khuya.

Sáng sớm hôm .

Trong nhà một vị khách mời mà đến.

Bố Vưu Cẩn Vưu Hoành Thịnh.

Ông xách mấy túi đồ lớn nhà, khuôn mặt rạng rỡ nụ , dép lê đường hoàng bước .

Tống Vãn Tịch đang cùng bà nội và Tiểu Nha chơi trong phòng khách, thấy ông vô cùng bất ngờ.

Vưu Hoành Thịnh đặt hành lý xuống, dang hai tay: “Tiểu Nha, cháu gái cưng ông, nhớ ông nội ?”

Tiểu Nha vui vẻ nhào tới: “Ông nội.”

Vưu Hoành Thịnh bế Tiểu Nha lên, hôn lên trán cô bé, ánh mắt đầy cưng chiều: “Ông nội nhớ Tiểu Nha c.h.ế.t .”

“Tiểu Nha cũng nhớ ông nội.”

Bà nội Vưu nhíu mày, vui tức giận hỏi: “ đến đây làm gì?”

Vưu Hoành Thịnh bế Tiểu Nha xuống ghế sofa: “, con đến thăm mà, mấy ngày cũng gọi điện thoại cho con, con lo cho .”

Tống Vãn Tịch cảm thấy tự nhiên, dậy định rời khỏi phòng khách.

Vưu Hoành Thịnh tươi rạng rỡ hỏi: “Vãn Tịch, A Cẩn nhà ?”

Tống Vãn Tịch ông gọi như , nhất thời ngẩn .

Bỏ họ , gọi thiết như , thậm chí trong lúc cô còn chủ động chào hỏi ông, chủ động bắt chuyện với cô?

Vưu Hoành Thịnh luôn ghét cô, coi thường cô, cũng thèm giao tiếp với cô.

Lúc , ông khác thường.

Tống Vãn Tịch nhàn nhạt đáp: “Sáng nay một cuộc họp quan trọng, trưa sẽ về.”


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...