Chiến Tranh Lạnh Hai Năm, Đến Lúc Ly Hôn Anh Mới Đỏ Mắt Theo Đuổi
Chương 444
đeo balo bước cửa câu như , khiến cả nhà đều vô cùng kinh ngạc, “Con... con huấn luyện viên bóng rổ, gia sư piano?”
“Ngữ văn, Toán, Tiếng , Vật lý, Hóa học, Chính trị, và bất kỳ môn học nào thể cộng điểm cho con, đều .” Vưu Cẩn ném balo xuống, ườn sô pha, nhắm mắt chìm trầm tư.
Vưu Hoành Thịnh vội vàng lấy điện thoại , kích động : “Con cho bố , ở trường giáo viên bắt nạt , ai, ông đây đ.á.n.h c.h.ế.t nó.”
Vưu Cẩn kinh ngạc ông.
Vưu Hoành Thịnh an ủi: “Con đừng sợ, chuyện bố chống lưng cho con.”
“Con học, con thi Nhất Trung, ai bắt nạt con chứ?” Vưu Cẩn bực bội .
Vưu Hoành Thịnh vội vàng dậy, sờ lên trán , “Con trai , con thật sự chứ? Con đừng dọa bố như chứ.”
Vưu Cẩn như ông làm cho choáng váng, dậy xách balo lên, “Bố, năm con Nhất Trung học, bố nghĩ cách cho con .”
“Nhất Trung?” Vưu Hoành Thịnh căng thẳng: “Đó trường trung học phổ thông nhất tỉnh đấy, tiền cũng .”
“Bố yên tâm, bố lo liệu mạng lưới quan hệ, con phụ trách điểm để Nhất Trung.” Vưu Cẩn tự tin tràn đầy: “Chỉ cần điểm đủ, bố cũng quan hệ, chắc chắn thể .”
Vưu Hoành Thịnh chọc , “Con trai con đừng đùa nữa, chút điểm đó con, trong lớp đều đội sổ, con... con với bố con Nhất Trung? Con phụ trách điểm ? Con tưởng chơi game , thể mở hack, cũng thể cày thuê.”
Vưu Cẩn thở hắt một nặng nề, bực tức : “ bố còn mau tìm gia sư cho con? Thời gian con còn nhiều nữa, một phút một giây cũng thể lãng phí.”
Bỏ câu đó, Vưu Cẩn bước nhanh lên lầu.
Vưu Hoành Thịnh trố mắt ngoác mồm, sững sờ.
Tuy nhiên ai ngờ tới, chỉ suông.
Ngay cả ông bà nội giáo sư hóa học nghỉ hưu cũng lên thành phố, đến phụ đạo cho .
Thời gian giáo viên gia sư và giáo viên trường sắp xếp kín mít.
Ăn cơm mang theo sách tiếng , vệ sinh mang theo sách toán, ngủ còn mở bài văn.
Lạc Thiên Kỳ hồn xuyên , bên trong chắc chắn Vưu Cẩn mà quen , giáo viên cảm thấy kích thích gì đó, mặc dù kinh ngạc, vẫn vui mừng, đặc biệt để tâm đến việc học .
Còn động lực mỗi ngày Vưu Cẩn, lúc tan học, đạp xe đến cổng trường Nhất Trung 15 phút.
Tuy nhiên 15 phút quá ngắn ngủi, bao giờ gặp Tống Vãn Tịch nữa.
Đừng bỏ lỡ: Đi Xem Mắt, Tôi Phát Hiện Có Thai Với Sếp Cũ - Mạnh Thanh Ninh + Phó Nam Tiêu, truyện cực cập nhật chương mới.
Đến mức, từng ngủ gật trong lớp, cà phê trở thành nhu yếu phẩm hàng ngày .
Các tình yêu nhớ kết bạn với Vân Vũ Miên Miên ở fb để chúng lạc nhé
cũng khá khắt khe với gia sư.
Chỉ cần trong vòng một tháng làm điểm tăng lên 10 điểm, lập tức đổi .
tiền thể mời giáo viên giỏi nhất, xuất sắc nhất.
Và một giáo viên đặc biệt giỏi trong việc tấn công điểm thi.
Học tập ngày đêm nghỉ, vắt kiệt bộ tinh thần và sức lực , trong vòng 3 tháng sụt mười mấy cân, thị lực cũng dần giảm sút.
vẫn giống như tiêm m.á.u gà .
Một tuần kỳ thi cuối kỳ, gục ngã đường đạp xe về nhà.
Trời xanh, chút cảm giác nào, mất ý thức.
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/chien-tranh-lanh-hai-nam-den-luc-ly-hon--moi-do-mat-theo-duoi/chuong-444.html.]
đường vây quanh , vô cùng lo âu bất an.
báo cảnh sát, bàn tán xôn xao, cũng hô hấp nhân tạo và ép tim ngoài lồng n.g.ự.c cho .
Đừng bỏ lỡ: Sau Ly Hôn, Tôi Được Đại Lão Cưng Chiều Tận Trời, truyện cực cập nhật chương mới.
Tim ngừng đập.
Khi tỉnh nữa, ở trong bệnh viện .
Bên cạnh vây quanh ông bà nội, bố và kế, còn em trai, và cả Ngô Vi Vi.
Ngoại trừ em trai và kế, những khác đều đỏ cả mắt, liên tục lau nước mắt.
“Tỉnh tỉnh ...” Bà nội kích động thôi, nắm lấy tay , “A Cẩn tỉnh .”
Cổ họng Vưu Cẩn khô khốc, yếu ớt hỏi: “ thế ạ?”
Vưu Hoành Thịnh đỏ mắt gầm lên: “Con suýt chút nữa thì đột t.ử , may mà gặp một y tá, con mới cứu sống, chậm một bước nữa thôi, con gặp Diêm Vương .”
“Cảm ơn vị y tá đó giúp con.” Vưu Cẩn chân thành : “Con rảnh tìm cô .”
“Yên tâm, bố con sắp xếp thỏa cả . Chắc chắn sẽ bạc đãi ân nhân cứu mạng con.” Bà nội nghi hoặc hỏi: “ tại con rảnh tìm cô ?”
Vưu Cẩn nhẹ nhàng thở dài một tiếng, trái , “Balo con ?”
“Cần balo làm gì?” Ông nội căng thẳng hỏi, ngay đó lấy từ trong góc mang tới.
Vưu Cẩn chống tay dậy, đưa tay về phía ông nội: “Đưa sách tiếng cho con, con còn 56 từ vựng học thuộc.”
thể kinh ngạc.
Vưu Hoành Thịnh giật mạnh chiếc balo, chạy ngoài cửa ném , xông hầm hầm tức giận : “ học nữa, con trai Vưu Hoành Thịnh tao, cho dù một đứa thiểu năng, nửa đời cũng cần lo tiền tiêu, tao đều thể cho mày một tương lai nhất, tiền, nhà, xe, mày gì nấy, mày phép liều mạng học tập như nữa. rõ ?”
Vưu Cẩn chỉ Ngô Vi Vi, “Giúp nhặt balo về đây.”
Ngô Vi Vi vội vàng chạy ngoài.
“ đều về , để con nghỉ ngơi cho khỏe.” Vưu Cẩn với nhà.
Vưu Hoành Thịnh: “Con hứa với bố, học nữa. Chúng sẽ về.”
Vưu Cẩn gật đầu, yếu ớt: “, con hứa với bố.”
sự khuyên can hết đến khác nhà, hứa hẹn vô cùng chân thành.
khi nhà khỏi, lấy sách tiếng từ trong balo , với Ngô Vi Vi bên cạnh: “Cô cũng về .”
Ngô Vi Vi c.ắ.n môi , đáy mắt ánh lên tia giận dữ, nhỏ giọng hỏi: “A Cẩn, Tống Vãn Tịch ai?”
Vưu Cẩn kinh ngạc cô .
Ngô Vi Vi chột , “ thấy cái tên trong sách , cả cuốn sách, mấy chục cái tên Tống Vãn Tịch, còn sách Tống Vãn Tịch đợi với.”
Vưu Cẩn lạnh mặt cảnh cáo: “ đừng lục lọi balo .”
“ hoa khôi Nhất Trung đó ?”
“Hoa khôi?” Vưu Cẩn nghi hoặc, “Cô thành hoa khôi ?”
Ngô Vi Vi chua xót : “Đương nhiên, xinh , học bá, đó nhân vật phong vân đích thực Nhất Trung đấy. Nữ thần trong mắt tất cả nam sinh, bảo bối trong mắt giáo viên, ai mà cô chứ?”
Vưu Cẩn giấu giếm nữa, chân thành : “ thích cô , thi Nhất Trung, gần cô hơn một chút.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.