Chiết Châu Ký Nguyệt
Chương 6: Tiêu Minh Chương, chàng bị đánh sao?
Chương 6: Tiêu Minh Chương, bị đ.á.n.h ?
Bóng chiều tà đã khuất quá nửa, nước s lạnh căm, chiếu rọi rặng phong đỏ rực bên bờ. Vân Châu ngồi trong thính đường vương phủ, hết lần này đến lần khác sắc trời ngoài hiên, cuối cùng cũng th A Nhạn chạy về, hổn hển lắc đầu nói: "Thế t.ử vẫn chưa về ạ..."
jupii
Nàng đành quay sang Ứng thị. Ứng thị sa sầm nét mặt, vẻ kh vui lộ rõ mười mươi. Vân Châu nín thở ngưng thần, thầm nghĩ chẳng hay Tiêu Minh Chương rốt cuộc nơi nào.
Xưa nay Tiêu Minh Chương vốn là luôn tuân thủ đúng quy củ và giờ giấc nhất, nói m giờ đến là nhất định sẽ đến sớm hơn. Vân Châu ở đất Vân Châu này hai năm, dù yến tiệc lớn nhỏ thế nào cũng chưa từng th trễ hẹn lần nào, vậy mà hôm nay cùng Ứng thị dùng bữa, lại chính là lúc dặn nàng về phủ sớm, kết quả lại chậm chạp kh xuất hiện.
" lẽ là giáo trường việc trì hoãn..." Nàng định bụng nói đỡ cho Tiêu Minh Chương, nhưng lại biết khả năng cực kỳ nhỏ nhoi. Bởi cùng giáo trường nhưng nhạc phụ nàng - Hoàn vương Tiêu Thiệu - đã về từ giữa chiều, kh lý nào Tiêu Minh Chương lại lưu lại nơi đó một .
Ứng thị liếc Vân Châu một cái, chẳng thèm tiếp lời. Vân Châu cũng đành im lặng.
Chỉ Tiêu Minh An ngồi bên cạnh là kh đợi nổi nữa, lên tiếng: "Mẫu phi, hay là chúng ta cứ dùng bữa trước , biết đâu ca ca hôm nay uống rượu với bằng hữu mà quên mất giờ giấc..."
"Ca ca con là hạng như vậy ?"
Tiêu Minh An chưa dứt lời đã bị Ứng thị gạt phắt . Nàng ta đành biết ều ngậm miệng, giống như Vân Châu, ngồi yên tại chỗ kh dám nói thêm lời nào. Ứng thị nén một bụng tức, đứa con gái kh biết cố gắng của lại liếc sang Vân Châu, cuối cùng kh nhịn được mà trút giận lên đầu nàng:
"Con làm phu nhân kiểu gì vậy, trượng phu đâu mà một chút cũng kh hay biết?"
"Phu quân sáng nay chỉ nói là tới giáo trường ạ." Vân Châu đáp.
Ứng thị bất mãn: "Vương gia đã về , Minh Chương còn thể ở lại giáo trường một chắc? Hẳn là còn an bài khác!"
"..." An bài khác đó Tiêu Minh Chương kh nói cho nàng, nàng biết đâu mà tìm?
Vân Châu thật chẳng thể hiểu nổi sự vô lý của Ứng thị. Tiêu Minh Chương kh kể tường tận hành tung cho nàng thì bà ta phát hỏa với nàng; ngộ nhỡ ngày thực sự báo cáo mọi việc lớn nhỏ cho nàng, chỉ sợ lúc đó bà ta mới là đứng ngồi kh yên. Kh, khi e là cả cái vương phủ này đều đứng ngồi kh yên mất!
Đừng chấp nhặt với bà ta... Đừng chấp nhặt với bà ta...
Vân Châu tự nhủ lòng hàng vạn lần, b giờ mới đè nén được ngọn lửa nhỏ đang nhen nhóm trong lòng xuống. Nàng ngoài cười nhưng trong kh cười, định bụng đáp lời thì khóe mắt thoáng th bóng xuất hiện nơi hành lang ngoài giếng trời trước sảnh.
Đám kia vây qu một nam t.ử cao lớn đang tiến về phía sảnh chính. Dù họ đều đang ngược hướng tà dương đỏ rực tựa máu, Vân Châu vẫn thể nhận ra ngay lập tức, đang tới kh ai khác chính là phu quân nàng - Tiêu Minh Chương!
Nàng lập tức vui mừng ra mặt, định báo tin vui cho Ứng thị, nhưng khi Tiêu Minh Chương lại gần, nàng sững sờ th toàn thân ướt sũng. Mái tóc đen nhánh sũng nước, đến đâu nước chảy dài đến đó, từ tóc tai đến xiêm y đều ướt đẫm, từng giọt nước rơi xuống nền gạch lạnh lẽo, rơi cả vào mắt Vân Châu.
Vân Châu kinh ngạc tột độ. Tiêu Minh Chương vào nhà, trước tiên hành lễ với Ứng thị: "Mẫu phi."
Ứng thị cũng kinh ngạc kh kém. th con trai chật vật như vậy, bao nhiêu oán khí chờ đợi nãy giờ tan biến sạch sành s, chỉ còn lại sự nghi hoặc và đau lòng: "Minh Chương, con làm thế này?"
Tiêu Minh Chương giải thích lý do đến muộn. Té ra chiều nay rời giáo trường, định về phủ ngay nhưng dọc đường gặp đứa trẻ rơi xuống nước nên đã nhảy xuống s cứu , lại còn đưa đứa trẻ về tận nhà.
"... Đứa bé bị kinh sợ kh nói được lời nào, vốn định để nó tự về nhưng nghĩ nghĩ lại, nhi thần vẫn nên đưa về tận nơi, thành ra mới về muộn thế này, mong mẫu phi thứ lỗi."
Lý do đã chính đáng như vậy, Ứng thị đâu thể trách cứ thêm. Bà chỉ quan tâm nói: "Được , được , con mau về thay xiêm y ! Một bữa cơm thôi đáng gì, đừng để bị lạnh kẻo sinh bệnh!"
"Nhi thần tuân mệnh." Tiêu Minh Chương khom hành lễ, nhất cử nhất động đều đúng chuẩn mực của một vị Thế t.ử vương phủ, nếu thể bỏ qua vẻ nhếch nhác trên lúc này.
Đứng giữa sảnh đường thưa chuyện với Ứng thị xong, mới quay sang Vân Châu. Vân Châu bất chợt chạm ánh mắt của , biết sắp về viện nên nàng cũng cùng. Nàng liền nh chóng cùng Tiêu Minh Chương rời khỏi thính đường.
Bữa tối coi như hỏng.
Trên đường về viện, Vân Châu vừa vừa chạm vào lớp áo nặng trịch vì thấm nước của Tiêu Minh Chương, miệng lầm bầm: "Biết thế này nên sai về báo một tiếng trước, để ta còn chuẩn bị nước ấm tắm gội, chọn sẵn xiêm y cho . Giờ thì cuống cuồng cả lên, ta và mẫu phi đều lo lắng cho đ, Tiêu Minh Chương, sau này kh được thế nữa..."
“Tuân lệnh Thế t.ử phi, ta biết sai .”
Vì quan tâm nên đ.â.m ra rối loạn, Vân Châu dọc đường nói hơi nhiều, hơn hẳn ngày thường.
Tiêu Minh Chương đáp lời kh m sốt sắng, đột nhiên gọi một tiếng "Thế t.ử phi" khiến Vân Châu kinh ngạc ngước lên một cái.
Thực ra đôi lúc Vân Châu vẫn thường bất mãn với thói quen kiệm lời như vàng của Tiêu Minh Chương. Nàng cho rằng với nên nói năng, giao lưu nhiều hơn thì mới thấu hiểu được tâm ý chân thật của đối phương. Tiêu Minh Chương kh thích nói chuyện, nàng liền khó lòng hiểu hết được tâm tư .
Editor: juviaa666💗
Cũng may, mỗi khi cất lời đều lọt tai.
Bất kể thực sự biết lỗi hay chỉ là l lòng, vừa về tới viện riêng, Vân Châu đã ấn Tiêu Minh Chương ngồi cạnh bồn tắm.
Tiêu Minh Chương lúc này từ đầu đến chân đều ướt sũng. Vốn dĩ là một quân t.ử đoan chính, nay búi tóc vì dính nước mà xõa xuống vài lọn bên thái dương, lại thêm vài phần phong thái hỗn loạn khác hẳn ngày thường.
Vân Châu hiếm khi th một Tiêu Minh Chương như thế, bèn cho hạ nhân lui ra, tay cầm một giá nến mới thắp, nhân lúc hứng thú muốn kỹ thêm vài phần.
Nào ngờ, nàng vừa cầm nến lại gần, Tiêu Minh Chương vừa xoay lại, nàng liền th trên mặt chẳng biết từ lúc nào đã xuất hiện một vết thương chướng mắt.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Đó là một vệt đỏ dài nằm bên má trái của Tiêu Minh Chương. Lúc nãy ngược hướng nắng chiều, nàng thế mà kh hề phát hiện ra.
“Tiêu Minh Chương!” Vân Châu một tay cầm nến, một tay cúi xuống nâng mặt lên. Lòng bàn tay nàng khẽ vuốt ve vệt đỏ, hỏi: “Vết sẹo này của là thế nào?”
Quả nhiên vẫn kh tránh khỏi đôi mắt của Vân Châu.
Tiêu Minh Chương đối mặt với nàng, chút bất đắc dĩ. sớm đã đoán được vết roi này muốn giấu mẫu phi thì dễ, chứ muốn giấu đầu ấp tay gối như Vân Châu là ều gần như kh thể. Chẳng sợ nàng phát hiện, chỉ sợ nàng lo lắng.
Cũng may đã chuẩn bị sẵn lời lẽ đối phó.
cố ý dùng giọng ệu hờ hững nói: “Lúc ở dưới nước va cành khô trôi s.”
Nhánh cây dưới nước quẹt ?
Vân Châu chút hồ nghi, cảm th nhánh cây hẳn kh đến mức để lại vệt xước sâu đến nhường này. Nhưng nếu kh nhánh cây thì còn thể là gì được?
Vân Châu là c chúa thảo nguyên, thực ra nếu Tiêu Minh Chương kh nói đây là vết cây quẹt, nàng sẽ nghi ngờ đây là vết roi quất.
Tây Vực khác với Trung Nguyên, tiên hình (hình phạt bằng roi) so với các loại hình pháp khác là phổ biến nhất. Vân Châu từ nhỏ đến lớn đã th nhiều dấu vết của roi để lại trên cơ thể , dấu trên mặt quả thực tr chẳng khác gì vết thương này của Tiêu Minh Chương.
Nhưng roi... dường như càng kh thể.
Thật nực cười, đây là đất Vân Châu, là địa bàn của Hoàn vương phủ, Tiêu Minh Chương lại là Thế tử, thử hỏi khắp thành Vân Châu này, ngoại trừ Hoàn vương ra thì còn ai dám vung roi vào mặt ?
Nếu đã bảo là cành cây quẹt , thì cứ cho là cành cây vậy.
Vân Châu nghĩ nghĩ lại cũng chẳng tìm được đáp án nào khả quan hơn, đành hỏi : "Vậy vết thương này đã xức t.h.u.ố.c chưa? đau lắm kh? Hay để ta l t.h.u.ố.c mỡ cho nhé?"
Nàng vừa định quay , Tiêu Minh Chương đã nh tay lẹ mắt giữ l cổ tay nàng, đáp: "Xức ."
Vân Châu b giờ mới đứng lại. Nàng vẫn một tay cầm nến, ngoái đầu chằm chằm Tiêu Minh Chương, một lát sau ánh mắt lại dời xuống, dừng lại nơi vết thương trên mặt .
Tiêu Minh Chương cảm th huyệt thái dương hơi đau. ra được sự quan tâm và lo lắng trong mắt nàng. bất động th sắc áp cả hai tay lên bàn tay đang cầm nến của nàng, l giá nến bảo nàng ngồi lại bên cạnh : "Kh đâu, kh đau lắm. Ta tập võ từ nhỏ, những vết thương từng chịu còn nặng hơn thế này nhiều."
" mà giống nhau được chứ." Vân Châu nhỏ giọng lầm bầm.
Tiêu Minh Chương khẽ nhếch môi: " gì mà kh giống?"
Vân Châu đáp: "Vết thương khi nhỏ của là vì tầm sư học đạo, vì để bản thân sau này thêm cường đại, là con đường để trưởng thành. Còn đây là tai họa bất ngờ, thể đ.á.n.h đồng?"
"Nói vậy, nếu nàng th ta bị thương lúc nhỏ thì sẽ kh quan tâm, cũng chẳng xót xa cho ta như hôm nay ? kh?"
Hử? Nàng ý đó bao giờ?
Vân Châu hoàn toàn chẳng hiểu nổi vì Tiêu Minh Chương lại thể liên hệ nhân quả một cách kỳ quặc như thế. Nàng định biện bạch, nhưng nghĩ lại, Tiêu Minh Chương luôn vậy, luôn một mớ lý lẽ ngụy biện của riêng . Nàng dùng lời lẽ Trung Nguyên để giảng đạo lý với thì nói ngược nói xuôi cũng chẳng bao giờ tg nổi, thế là nàng thôi kh tr luận nữa.
"Ta thèm vào mà quan tâm ..."
Nàng chỉ cứng miệng thế thôi, vươn tay thử độ ấm của nước, th nước vẫn dùng được liền giục mau tắm gội cho sạch sẽ. Tiết trời đã vào thu, nước s lạnh căm, nếu kh sớm xử lý thì sẽ nhiễm lạnh mất.
Về khoản này, Tiêu Minh Chương trái lại nghe lời nàng.
"Nàng kh tắm cùng ta ?" Chỉ là khi th Vân Châu ý định rời , nắm l tay nàng, bình thản hỏi lại một câu.
"Hả?" Vân Châu lại chẳng rõ đã ám chỉ ều đó khi nào.
"Ta tưởng nàng theo ta vào tịnh thất là đang ám chỉ chuyện đó chứ."
"..."
nói năng thực sự quá đỗi thản nhiên.
Vân Châu kh hiểu nổi, vì những lúc nàng muốn nghe nói thì lại kiệm lời, còn lúc nàng kh muốn nghe thì lại luôn thể thốt ra bao nhiêu lời khiến nàng chẳng biết giấu mặt vào đâu?
Nàng tức , bấu mạnh vào cánh tay một cái rõ đau.
Tiêu Minh Chương chẳng l làm hổ thẹn, thậm chí lúc bị nàng bấu chặt, còn siết l tay nàng hơn, khóe môi khẽ bật ra tiếng cười nhẹ.
Vân Châu lúc này rốt cuộc cũng nghe ra ý trêu chọc trong lời . Nàng đỏ bừng mặt, đem xấp xiêm y đã chuẩn bị sẵn ném thẳng vào mặt Tiêu Minh Chương, vùng chạy khỏi tịnh thất.
Hừ! Tiêu Minh Chương định lừa nàng hầu hạ tắm gội , nàng còn lâu mới làm!
Chưa có bình luận nào cho chương này.