Chiều Bỗng Lạ Khi Yêu Anh
Chương 11:
Những ngày ở bên Nelson lẽ là những ngày hạnh phúc của cuộc đời . Giống như bạn đang trải qua cơn khát đến cháy cổ bỗng tìm th làn nước mát trong lành. Đi qua những đau khổ, dằn vặt để tìm th niềm vui. Chúng thể ngồi hàng giờ bên gốc cây để trò chuyện và cùng đọc một cuốn sách yêu thích, hoặc thỉnh thoảng leo núi vào ban đêm ngắm bầu trời . sẽ nắm l tay thật chặt suốt những chặng đường. Mỗi phút, mỗi giây bên đều là những giây phút bình yên của .
Trước đây, khi chúng chưa yêu nhau, vẫn thường nghĩ đến , nhưng tình cảm kh trọn vẹn như bây giờ. của hiện tại nhớ Nelson đến ên cuồng, chỉ muốn được ôm l bờ vai rộng và lọt thỏm trong bàn tay rắn chắc của . Cứ mỗi lần ở cạnh , luôn cảm th một luồng ện kì lạ chạy ở trong . thích cái cách nhẹ hôn lên trán . thích cái cách hôn lên môi .
lẽ khi bước qua một r giới nào đó thì sẽ cảm th tình cảm cũng tiến thêm một bậc. Kh còn những đè nén, những đau khổ, cảm xúc cứ thế vỡ òa ra từng đợt từng đợt như sóng biển dâng trào.
thật sự cảm th như thế giới này chỉ thuộc về riêng chúng . kh hỏi về quá khứ, và cũng chẳng thắc mắc về tình yêu cũ xưa của .
chuyển hẳn đến phòng Nelson bởi vì kh muốn đối mặt với ánh mắt tóe lửa của Jess. phớt lờ tất cả những xì xầm bàn tán kh hay về . Chỉ cần luôn nắm l tay thì sẽ vượt qua được tất cả.
Thỉnh thoảng gặp John ở bếp, ta chỉ im lặng và lạnh lùng với . một chút hụt hẫng dâng lên trong lòng, và thêm một chút nuối tiếc khi mất một bạn. chẳng còn ai để trò chuyện, trừ Ellen. Nhưng nhiều lúc, thể nhận th ánh mắt Ellen một chút g tị và buồn thẳm khi . lẽ John đã nói với cô ều gì đó, nhưng kh còn quan tâm.
Tuy nhiên, luôn một dự cảm kh hay về mối quan hệ của và Nelson. Kh hiểu tại luôn nghĩ rằng sẽ mất dù chưa bao giờ làm ều gì khiến phiền lòng. kh trêu ghẹo phụ nữ, kh còn qua lại với Ngữ Yên nữa, và ánh mắt nụ cười chỉ duy nhất dành cho . Nhưng luôn nghĩ rằng Ngữ Yên chắc c sẽ làm một ều gì đó để ngăn cản tình yêu của chúng .
Và đúng như suy nghĩ, vào một buổi chiều nhập nhoạng, Ngữ Yên chủ động đến tìm . Ánh chiều tà buồn hiều hắt đến nao lòng, như báo trước những chuỗi ngày sắp tới của sẽ thiếu vắng Nelson. Cô ta đặt bé Anne trước mặt , đôi mắt trẻ thơ mở tròn xinh xắn và lấp lánh khi , hai tay qươ qươ về phía trước như muốn bế lên. cúi xuống, xốc đứa trẻ trên tay. Nụ cười của đứa trẻ ngây thơ và đáng yêu đến vô ngần, như những ánh đêm trên trời kh vướng bụi trần gian.
- xin cô đ, cô hãy bu tha cho Nelson . – Ngữ Yên van nài, nước mắt ướt đẫm bờ mi khiến bối rối. sợ th khác khóc.
im lặng, cố gắng bỏ ngoài tai từng lời của cô ta nhưng những giọt nước mắt của cô ta lại làm động lòng. Cô ta quỳ xuống dưới chân , níu kéo .
- Tình yêu kh thể nhường chỗ cho sự thương hại.
cố gắng lạnh lùng, tránh vào cô ta. yêu Nelson, cho nên sẽ kh nhường cho bất kì ai, trừ khi hết tình cảm đối với . Nhất định là thế.
Anne nhoài xuống về phía Ngữ Yên khi đứa nhỏ th mẹ nó khóc. Đôi mắt nó ngạc nhiên, miệng bi bô những câu hỏi khiến th đắng nghét nơi cổ họng.
- Cô ơi, mẹ cháu làm gì sai à? Tại mẹ cháu lại quỳ xuống như vậy? Mỗi lần Anne hư thì mẹ đều bắt Anne quỳ.
im lặng kh trả lời. Ngữ Yên càng khóc nhiều hơn, khóc nhiều đến mức cảm th lẽ cô ta đã khóc đủ cho một đời .
- xin cô, hãy trả bố lại cho bé Anne. sắp li dị với Spencer . Chỉ cần cô bu tha cho Nelson, gia đình chúng sẽ hạnh phúc. sẵn sàng làm tất cả vì Nelson.
Những lời nói của cô ta như vết d.a.o cứa vào trái tim dù đã cố gắng đúc trái tim bằng thép cứng. luôn mang quan niệm Á Đ về một gia đình đủ bố và mẹ, và lẽ cô ta cũng thừa biết ều đó. Thật sự quý bé Anne, luôn cầu chúc cho đứa trẻ một mái ấm hạnh phúc.
Nhưng để từ bỏ Nelson thật sự là ều khó khăn.
thể trở thành vợ của Nelson, thể làm mẹ kế của đứa trẻ, nhưng khi lớn lên, khi nào đứa trẻ sẽ hận cướp gia đình của nó kh?
thật sự kh muốn nghĩ đến nữa. nhắm mắt lại, cố quên hết tất cả những ám ảnh mà Ngữ Yên đang gợi ra, nhưng cô ta cứ gào khóc trước mặt khiến thật sự mệt mỏi và day dứt. bỏ Anne xuống bên cạnh cô ta. Đứa trẻ l tay lau lau nước mắt của mẹ, hồn nhiên:
- Tại cô làm mẹ cháu khóc? Cô làm mẹ cháu khóc nên cháu kh yêu cô nữa đâu.
chẳng thể nói được lời nào, chỉ biết cắm đầu bỏ . Nước mắt nhẹ lăn theo làn gió.
- một ngày nào đó Nelson cũng sẽ hết yêu cô như ta đã hết tình cảm với thôi.
cố gắng l tay bịt hai tai lại và cứ thế mải miết chạy về một nơi vô định nào đó. Tất cả trở nên xám xịt và m.ô.n.g lung.
lẽ Ngữ Yên đã đạt được mục đích của khi đem Anne đến. Trong chỉ còn một cảm giác day dứt như chính là thứ ba xen vào cuộc sống của họ. lang thang khắp nơi trong đêm tối, dưới ánh đèn nhờ nhờ của những ngọn đèn đường, mặc cho ện thoại rung lên liên tục từ số ện thoại của Nelson.
Khi yêu , kh nghĩ đến ều gì cả, kể cả một đứa con riêng như bé Anne. Nhưng nếu như kh , liệu cuộc sống của sẽ như thế nào?
Tại đàn trên thế giới này còn nhiều mà lại yêu chứ?
Mà cho dù chúng yêu nhau nữa, liệu tình yêu này sẽ tồn tại mãi mãi chứ? Hay đó chỉ là một phút giây xốc nổi của Nelson. vốn dĩ kh tin vào tình yêu của Mỹ.
Kh được. tự nhủ với chính . cắt đứt tất cả những mối dây tình cảm ở nơi này thôi.
tự biết là một ngu ngốc, được tình yêu nhưng lại kh biết cách nắm l, nhưng lẽ vết thương mà Quân đã gây ra cho khiến mất lòng tin vào tình yêu. Bỗng chốc, cảm th Ngữ Yên lẽ đang đau khổ như của ngày xưa, vậy thì tại lại giành giựt với cô ta?
ngồi xuống bậc thềm ở sân bóng, quệt vội những giọt nước mắt cứ chực trào ra.
Một cơ thể ấm nóng nhẹ ôm l . ngẩng mặt lên ta qua làn nước mắt.
- Tựa vào tớ – John thì thầm vào tai , môi áp lên tóc . chẳng còn sức lực nào đẩy ta ra. Tất cả những gì cần lúc là một bờ vai để khóc. John lặng lẽ l tay lau khô những giọt nước mắt vương trên gương mặt lấm lem của , và bỗng ta đột ngột áp môi lên môi . sững sờ giây lát, chợt tỉnh , cố hết sức đẩy ta ra nhưng ta lại càng ghì chặt l .
- Hóa ra cô ở đây với ta. – Giọng nói ấm áp quen thuộc vang lên khiến đầu óc mụ mị hẳn . gạt John ra, quay lại Nelson lúc này đang giận dữ . Ánh mắt ánh lên sự đau khổ xen lẫn tức giận.
- Em … – rốt cuộc chẳng tìm ra được câu nào để nói, chỉ biết im lặng .
John mỉm cười một cách ác ý, gương mặt đ lại:
- Th chứ? đã bảo với , cô ta là một đứa con gái Châu Á dễ dãi mà. Cô ta sẵn sàng đêm với , cũng sẵn sàng đáp trả nụ hôn của . Haha, quả là một thằng đần, Nelson.
trân trối John như kh tin nổi vào mắt nữa, cũng kh thể hiểu được những gì đang diễn ra. Nelson ên cuồng lao một cách giận dữ trong đêm tối. sực tỉnh , theo bóng vút về một nơi nào đó.
biết đã bị gài bẫy. cũng biết John là con rối của ai.
Vậy mà chỉ biết thở dài, cũng chẳng muốn oán trách John lẫn Ngữ Yên.
- Hài lòng chứ? – nhỏ giọng hỏi ta, sâu vào ánh mắt thẫn thờ lẫn ngạc nhiên đó.
- Cô kh ghét ư? – John lúng túng , kh còn vẻ ác độc và cay nghiệt như lúc nãy.
- . ghét. Nhưng cũng chỉ là con rối mà thôi.
ngồi bó gối, hai tay vòng qua chân, xuống đất. John đứng sững một lúc lẳng lặng ngồi xuống bên cạnh .
- xin lỗi, Tâm.
một giọt nước mắt rơi nhẹ xuống trên gương mặt .
- yêu Ngữ Yên lắm à?
- Đúng vậy. kh hiểu tại lại kh thể quên cô mặc dù cô xấu xa. – John l hai tay đập vào đầu . – thể hy sinh tất cả vì cô .
- Uh, cô thật tốt số khi gặp được . – mỉm cười với ta, mà cũng là với chính , cảm th g tị một chút. Thật ra, muốn được chạy ngay đến cạnh Nelson để giải thích với , nhưng lại biết rằng làm thế cũng chẳng giải quyết được gì. Nếu yêu , sẽ tin tưởng . lẽ lòng tin của đối với kh nhiều lắm. Nếu yêu , cũng sẽ như John, hết lòng hết dạ với cho dù xấu xa đến cỡ nào. Như bỏ qua tất cả mọi chuyện về , kể cả một đứa con riêng và đã từng lừa dối .
Huống gì, chuyện của chúng lẽ sẽ chẳng đến đâu. ta là một Mỹ, lối sống phương Tây, còn lại mang những quan ểm Á Đ nặng về gia đình.
đứng dậy, loạng choạng về phía căn phòng của Nelson như kh còn sức sống nào. muốn ngủ, ngủ để quên hết tất cả.
- Cô đâu, đưa cô . – John đỡ l , như sợ sẽ lăn đùng xuống đất.
- Yên tâm , chẳng đâu. – cười. ta ngây ra khi th nụ cười của . giơ tay vẫy vẫy bước tiếp.
Đêm , Nelson kh trở về phòng.
Đêm thứ hai, nghe tin đồn rằng Nelson đã ở lại phòng của Jess. Mọi trong phòng bếp vẻ hả hê. cảm th đau nhói như hàng ngàn mũi kim đ.â.m vào trái tim. lẽ đã trở thành một đứa con gái Châu Á xấu xa trong mắt mọi mất . tự cười với bản thân . cũng cố gắng bình thường với John để xóa mặc cảm tội lỗi của ta, trong khi chỉ im lặng làm tất cả mọi việc trong bếp cho . lẽ ta cảm th day dứt vì những hành động của đối với , một đứa con gái Châu Á bé nhỏ, mong m và kh ểm tựa.
Đêm thứ ba, sắp xếp tất cả và cho vào vali bởi vì Mary đã chấp nhận đơn xin nghỉ việc của . Những kí ức ở đây, sẽ quên hết. Nghĩ lại th thật nực cười. đến đây để trốn quá khứ, hóa ra, cuối cùng lại chạy về thành phố để trốn kí ức nơi đây. Sắp xếp xong mọi thứ, đến gặp Eric, hầu phòng. Ngày mai Eric xuống phố, và thể nhờ xe ta ra bến xe buýt. ta hẹn vào bảy giờ sáng mai tại phòng ăn nhân viên. Ồ bảy giờ, giờ đó lẽ Nelson vẫn ngủ chưa dậy, và lẽ đang nằm bên một thân hình mỏng m nào đó. làm nhỉ? , một nửa mong muốn kh gặp lại Nelson, một nửa lại mong muốn Nelson giữ lại. Nhưng thôi, cuộc sống kh lúc nào cũng tốt đẹp, hay tất cả đều xấu xa.
nên trước khi tình cảm của sâu nặng đến mức kh thể nào quyết định được. Nhưng thật ra tình cảm đã sâu nặng lắm . Cứ nghĩ đến , chỉ muốn khóc.
cố dỗ dành giấc ngủ để l sức rời khỏi nơi này vào sáng sớm.
Sáng hôm sau. Trời hãy còn tờ mờ. Những tia nắng đầu tiên vẫn chưa rọi xuống. Ảm đạm một màu x đục. chuẩ bị bước lên xe, bỗng một bàn tay nhẹ nắm tay lại.
- Để tiễn cô.
ngạc nhiên chằm chằm vào ta một lúc gật đầu, bước vào xe. John đóng sập cánh cửa xe lại, nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh .
Eric chở chúng xuống thành phố. Xe ngang qua những con đường thân thuộc. cố gắng lưu giữ nhưng khoảnh khắc cuối cùng ở nơi đây. Th x rì rào, con đường rộng thênh thang, những chú nai ngơ ngác chạy ngang con đường. Những vệt sáng ửng hồng cả bầu trời. Mây bay là đà là đà mà cảm giác chỉ cách chừng m gang tay. tự hỏi kh biết hôm nay Nelson đang ở đâu, và nếu như phát hiện ra biến mất thì sẽ phản ứng thế nào? cuống cuồng chạy tìm , hay chỉ bình thản và quên mối tình ngắn ngủi này. cố ngăn hai dòng nước mắt đang chảy dài trên má.
l cái máy ảnh từ trong vali ra, chụp những thước phim cuối cùng về Utah. Sẽ lâu lắm mới trở lại nơi này, tự nhủ. Lúc , khi đang du lịch cùng với chồng và những đứa trẻ xinh xắn như thiên thần. Xe vẫn bon bon trên con đường rộng. Tiếng nhạc dập dìu đưa vào giấc ngủ lúc nào kh hay. lẽ do tối qua thức khuya và sáng nay dậy sớm nên cảm th uể oải, kh chút sinh khí nào. Khi tỉnh dậy thì đã đến thành phố và đang gục đầu trên vai John.
John ra phía sau xe xách đống hành lí trong khi vào mua vé. Cũng may là chiếc xe buýt trờ tới ngay khi vừa mua xong. sắp xếp hành lí vào một ngăn trên, bước xuống xe chào John và Eric.
- John, quên tất cả . Đừng chạy theo những thứ kh thuộc về . hiểu tớ nói gì kh?
ta gật đầu , bât ngờ choàng hai tay ôm l . một giọt nước mắt rơi vào vạt áo trên vai .
ta đang khóc ư?
- Xin lỗi . – John ngập ngừng – Thật ra một chuyện tớ muốn nói rõ với . Đêm hôm , tớ làm như vậy kh hẳn là vì Ngữ Yên. – ta chậm rãi vuốt l những sợi tóc đang lõa xõa trên trán . – Một phần vì tớ ghen với Nelson. Tớ cũng chẳng hiểu tại tớ lại làm như vậy. Tớ thể luôn đứng ở đằng xa và bảo vệ Ngữ Yên, thậm chí tôn thờ cô mà kh cần đáp lại. Vậy mà tớ lại kh cam tâm khi th và Nelson hạnh phúc.
ngỡ ngàng một lúc, cố gắng sắp xếp những lời nói phần khó hiểu của ta quyết định sẽ kh nghĩ ngợi gì nữa cả. cầm l bàn tay thon dài của ta, cố gắng mỉm cười thật tươi.
- Quên hết tất cả . Và sống tốt nhé.
John xiết chặt bàn tay như nhiều ều muốn nói nhưng lại chẳng biết bắt đầu thế nào.
nhẹ rút tay ra khỏi tay John khi chiếc còi xe buýt vang lên, chầm chậm bước lên chiếc xe buýt, vẫy vẫy tay về phía Eric và John. Khi đã yên vị chỗ ngồi , một bàn tay gõ c c lên tấm kính cửa sổ. quay mặt ra . John mấp máy môi thành từng lời mà thể hiểu được theo chuyển động của môi: Tớ thích .
cười, vẫy tay lại với ta. Cảm th tâm trạng thoải mái lên nhiều. Ít nhất, cũng từng một bạn ở nơi này.
Đó là chuyến xe đầu tiên hôm nay sang Las Vegas và từ đó sẽ bắt chuyến bay về lại Boston tươi đẹp.
Khi máy bay đáp xuống Boston thì đã khoảng 3h chiều.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Boston vẫn đẹp và cổ kính, nhưng dường như đang thay một lớp áo mới. Boston hình như đang sang mùa, mát mẻ, dịu nhẹ. Mà cũng đúng thôi, đã khỏi Boston được ba tháng . Mùa thu đang nhẹ nhẹ gõ cửa thành phố. Vân và Linh, những thân thiết nhất với ở nơi này, ra đón ở sân bay, ôm chầm l vì ba tháng xa cách. Thật bình yên vì bạn biết bạn vẫn còn những bạn thân bên cạnh. Hôm đã được Vân nấu một nồi bún bò thật to, bởi vì Vân biết thích bún bò, và vì Vân biết rằng khi buồn, thể ăn nhiều.
bắt đầu vào năm học mới ngay sau đó, gặp lại những bạn bè cũ. Vân, làm thêm ở một tiệm phở, gặp được một Việt Nam. Linh đã bắt đầu thực tập ở một ngân hàng lớn. Linh lẽ sẽ là thành c nhất trong ba chúng . Thỉnh thoảng, lo qu trong trường, gặp lại Quân cùng cô bạn gái mới . đã thể mỉm cười và chào một cách bình thản. một sự nuối tiếc trong mắt Quân mà chỉ những tinh ý mới nhận ra được bởi vì là kín đáo. thể cô bạn gái mới kh còn là thiên thần như trong tưởng tượng của Quân, và lại trở thành một hình mẫu chuẩn như ngày xưa thường mơ ước. Tất cả chỉ thế, kh hơn, kh kém.
kh còn nhớ nhiều về Quân.
Và lâu lâu, lúc trái gió trở trời, nắng chói nhưng trời vẫn lạnh, lại nghĩ đến Utah. Những lúc , Nelson luôn ở trong suy nghĩ của . đã tự huyễn hoặc nhiều rằng kh yêu , nhưng thật sự, đã nhớ . nhớ kể cả trong những giấc mơ hay lúc vừa thức dậy vào buổi sáng. luôn th đang ở trong vòng tay chắc nịch của Nelson, trên con ngựa ngày nào. cố lấp đầy khoảng trống bằng sách vở và c việc làm thêm, thỉnh thoảng rỗi rãi thì xem phim, uống trà cùng bạn bè.
Chỉ đôi lúc thôi, những lúc kh còn việc gì để làm, th buồn. Kh là buồn vu vơ mà cảm giác buồn kinh khủng, buồn đến tan nát.
cũng kh liên lạc với bất kì ai ở khu nghỉ mát. biến mất khỏi cuộc đời họ như chưa từng tồn tại. Thỉnh thoảng, cảm th thắc mắc, tại lại chỉ xuất hiện một thời gian ngắn trong cuộc đời biến mất, vậy mà lại để lại những dư âm dai dẳng, những đau khổ triền miên, và những yêu thương tưởng chừng như chưa bao giờ tắt ngúm. Âu lẽ là kiếp trước, đã mắc nợ ta nhiều.
Thời gian cứ trôi thoăn thoắt, cứ như nếu chậm lại một phút giây thì sẽ bị kéo ra khỏi cái thế giới này. lao vào các khóa học, học đến ên cuồng và mỏi mệt để l được một tấm bằng hạng ưu. Kh thể diễn tả được sự mệt nhọc trong những ngày , nhưng hài lòng với sự bận rộn đó.
Chẳng m chốc, tốt nghiệp, ra trường, và quyết định về Việt Nam làm việc trong sự khuyên can của bạn bè. đã xa nhà quá lâu , cũng đến lúc trở về tiếp quản c ty của mẹ.
lại một lần nữa sắp xếp vali, nhưng lần này lẽ sẽ còn lâu mới trở lại thăm nước Mỹ. cẩn thận đóng gói tất cả những kỉ niệm, cho vào một thùng gỗ nhẹ nhỏ của Nhật. tiếng tin n vang lên trong kh gian im ắng:
- thể gặp em bây giờ được kh?
Là tin n của Quân. Bây giờ đang làm ở bộ phận IT của một c ty truyền th lớn. đồng ý hẹn gặp ở một quán café dưới chân căn hộ của .
đóng gói xong tất cả đồ đạc mới xỏ vội chiếc dép, đóng cửa ra khỏi nhà.
Khi bước vào quán thì đã ngồi ở đó từ bao giờ. Quán cũ, góc quen, chỉ là tình yêu đã rời xa, cay đắng nghĩ.
- Chào . Chờ lâu kh? – mỉm cười thẳng vào mắt .
- Đợi em ba mươi phút. – Quân cười. – Em thành trễ hẹn từ bao giờ thế.
- Xin lỗi, em việc bận. Mà từ ngày xưa, mỗi lần hẹn gặp bạn bè thì em thường đến trễ mà. – cười xòa, cảm th thật kì lạ. Cảm giác của đối với dường như chỉ còn là những bạn đỗi bình thường.
- cứ nghĩ được đặc cách khác với bạn bè em chứ. – Quân lại nở một nụ cười mà từng cảm th cuốn hút. Chỉ đáng tiếc, hiện tại, kh còn cảm xúc gì.
- Vì ngày xưa em yêu . Khi yêu, em kh muốn em yêu chờ đợi . Còn bây giờ, em đối với , ngoài tình bạn ra, thì chẳng còn gì cả. – nghiêm túc .
Nụ cười trên gương mặt đơ lại.
- hiểu . – Quân im lặng như một nào đó khác lạ. – Em thay đổi nhiều quá. Xinh đẹp hơn và tự tin hơn.
lẽ kh còn th ở một Đỗ Bình Tâm luôn chạy theo , luôn cố gắng làm mọi việc vì . Trước đây, chỉ là chờ đợi trong khi đang lang thang ngoài xã hội. vui thì vui, buồn thì cảm th đau khổ. chưa từng một chút tự tin nào khi đứng trước , chỉ luôn cảm th lo sợ khi mất . Điều đó, thật sự, đã xa lắm . bây giờ, ngày càng bất cần hơn trong những mối quan hệ khác phái bởi vì sợ vướng vào tình yêu.
chẳng nhớ đã nói gì với Quân, hay đã nói gì với . Chỉ là một kh khí gượng gạo bao trùm cho đến lúc chúng chia tay nhau, lặng lẽ về hai hướng. đã kh hỏi lí do tại muốn gặp , và cũng chẳng thời ểm thích hợp để nói ra.
lẽ như thế là tốt nhất. Chuyện gì đã qua thì hãy để nó trôi qua. Cứ giả vờ như chưa từng tồn tại.
ngẩng mặt lại phía sau, dõi theo bóng Quân cô độc trên con đường. Bóng tối đang phủ kín thành phố, đậm đặc như một tách café đen kh đường.
- Quân – hét lên, khiến đường chú ý. quay lại , ánh mắt tha thiết. lẽ mong chờ tha thứ cho ta chăng? – Sống tốt nhé. – lại hét to lên, vẫy vẫy tay và mỉm cười bước , kh để ý đến thái độ của như thế nào nữa. cảm th như đang cởi bỏ một mối quan hệ đã từng làm trái tim nặng trĩu. Cởi bỏ hoàn toàn, th thản hoàn toàn.
Đêm bỗng trở nên sâu lắng và ngọt ngào.
Sống tốt nhé, em sẽ chúc phúc cho . Tất cả mọi oán ghét, giận hờn đều tan biến vào hư vô.
Và bước lên máy bay trở về lại Việt Nam, trở về lại với gia đình, ngõ vắng thân yêu.
Tạm biệt nước Mỹ.
Tạm biệt Boston nhiều kỉ niệm.
Tạm biệt Utah trong kí ức
Chương 12
Kh biết từ bao giờ, đã bắt đầu chú ý con gái Châu Á bé nhỏ . Ở cô luôn một sức sống tiềm tàng, mạnh mẽ. Ở bên cô , cảm th cuộc sống của dường như luôn căng tràn những niềm vui nho nhỏ ngọt ngào, mỗi ngày là những chuỗi bình yên đến kì lạ. Cô đem đến cho một thứ tình cảm mà lẽ chưa từng khi yêu ai.
Cô kh là mối tình đầu của , nhưng lẽ lại là mối tình mà suốt đời kh thể nào quên được.
Cô gái một cái tên cũng dịu yên: Bình Tâm, nghĩa là tâm trí luôn ở trạng thái phẳng lặng, nhưng mà nhiều lúc cô nóng nảy và mất bình tĩnh một cách đáng yêu.
Khi nhận ra rằng đã thích cô , th rối trí như đang sâu vào một mớ lộn xộn hỗn độn kh lối thoát. cố gắng phủ nhận tình yêu của , nhưng cuối cùng lại tự làm đau , lại càng xót xa hơn khi th ánh mắt thất vọng của cô , hoặc thể tự huyễn hoặc ra tình cảm của cô .
kh xứng đáng với tình cảm trong sáng của cô , lại sợ cô gặp nguy hiểm khi yêu .
một đứa con gái nhỏ, là kết quả của mối tình dại khờ thưở trẻ. kh biết đó chính là con gái cho đến khi Ngữ Yên, mẹ của đứa trẻ quỳ xuống khóc lóc:
Hãy trở về với em. Em xin đ. Em sẽ ly hôn với Spencer, chỉ cần trở về với em.
biết chịu trách nhiệm với đứa trẻ , nhưng tại kh một mối dây thân thiết cha con với đứa trẻ. vô tình hay là đứa trẻ kh là con ?
Từ khi gặp Tâm, tình yêu của dành cho cô ngày càng lớn lên, lớn nhiều đến mức trái tim đau nhói mỗi khi cô ở bên cạnh một nào đó. ghen tu khi bất kì một ai tỏ tình với cô .
Nhiều lúc th cô vui vẻ bên cạnh John, chỉ muốn thẳng tay cho ta một cú đ.ấ.m thật mạnh, nhưng biết chẳng tư cách gì để làm ều đó. cố tỏ ra bình thản, nhưng mà chẳng ai biết được đã ghen đến thế nào khi cô ban phát nụ cười cho , ban phát sự trắc ẩn và đồng cảm cho .
Trái tim cuối cùng đã chiến tg lí trí. yêu cô , và kh muốn bu cô ra. quyết định sẽ thổ lộ với cô vào một buổi chiều nhập nhoạng. hân hoan với một bó hoa dại trong tay, tiến đến căn phòng của cô . Giọng nói của cô pha loãng và vang vọng giữa những khoảng lặng đau khổ trong trái tim :
Thật nực cười. Cô mà nói với Nelson là ta đừng bám theo . chán ghét cả cô lẫn ta. Và cũng chưa hề thích ta bao giờ.
Hóa ra, cô chưa hề yêu . Hóa ra chỉ ngu ngốc, đơn phương yêu, đơn phương lầm tưởng ánh mắt của cô dành cho . Và , th Ngữ Yên ngã xuống,nước ối chảy ra ướt đẫm váy.
sực tĩnh, chạy lại bế cô ta lên, im lặng đau khổ Tâm. Nỗi đau quá lớn khiến giọng nói tắt lịm. lầm lũi bế Ngữ Yên về phía phòng y tế. Giọng Ngữ Yên rít lên trong đêm tối:
– Nelson, cô ta hại em và con chúng ta.
bực dọc Ngữ Yên, cảm th cô ta thay đổi quá nhiều so với ngày xưa. Ngày xưa, cô lành, đáng yêu và chưa bao giờ cay nghiệt như thế. Tất nhiên, biết rõ đứa trẻ trong bụng cô ta kh là con của .
Cô ta đã từng một lần chuốc say , nhưng biết kh hề làm gì cô ta. Sáng hôm sau, khi tỉnh dậy thì cô ta nằm bên cạnh , kh một mảnh vải che thân thể đầy đặn. chỉ nhếch mép cười vào phòng tắm, kh buồn hay lật trò của cô ta.
Bởi vì khi say, chỉ lăn ra ngủ mê mệt, và Ngữ Yên cũng quên rằng biết ngày hôm đó kh là ngày dễ thụ thai của cô ta.
đã nghĩ rằng sẽ chôn sâu mối tình với Tâm sau buổi chiều đó, nhưng hình như nhớ cô nhiều hơn. nhớ đến nụ cười trong trẻo và ngọt ngào của cô . nhớ đến ánh mắt biết cười của cô . nhớ đến thân thể tỏa mùi oải hương khiến choáng ngợp mỗi lần bước cạnh cô . nhớ đến mái tóc dài mượt mà như làn suối thường được cột gọn cao trẻ trung của cô .
nhớ cô đến phát ên. chỉ muốn ôm gọn cô trong tay và bao bọc suốt đời.
Và quyết định rằng cô yêu cũng được, kh yêu cũng chẳng , chỉ cần yêu cô là đủ.
thường ở nhà ăn, lặng lẽ quan sát cô từ phía xa. đau khi cô bị mọi xa lánh, lại càng tự trách đã gây ra cho cô nhiều mệt mỏi. lẽ, kh gặp , cô sẽ sống bình yên hơn nhiều. lẽ, kh gặp , cô vẫn sẽ luôn mỉm cười vui vẻ và luôn giúp đỡ mọi hết lòng.
th John bế cô ra khỏi gian bếp vào một buổi chiều. Trái tim rung lên, đau đớn và hờn ghen như bóp ngạt tim. lặng lẽ theo hai . th cô giằng co tay John, kh kịp suy nghĩ gì, liền bước tới ngăn cản. Chỉ ều, kh ngờ rằng cô đã chọn John thay vì .
thảng thốt đứng chôn chân nơi đó. đợi cô quay trở về, đợi hàng giờ, hàng giờ trong vô vọng. Gió lạnh phả qua, làm tê liệt các giác quan của , nhưng lẽ chẳng thể đau bằng trái tim bị tổn thương.
cứ ngồi cô độc như vậy cho đến khi cô quay trở lại.
Đêm hôm lẽ là ngày hạnh phúc nhất trong cuộc đời . ôm thân thể mảnh dẻ vào lòng, hít l mùi hương nhè nhẹ trên làn da mềm mại, chỉ sợ làn hương sẽ tan biến mất một ngày nào đó.
Khi chưa cô , sợ cô kh yêu . Khi được cô , lại sợ cô rời xa .
Tình yêu là một thứ tình cảm mong m, chỉ sợ một lần n nổi thì tình cảm sẽ tan biến mất vào kh gian, chỉ để lại những tàn tích vô hình lẩn khuất nơi đáy sâu của trái tim.
Nhiều lúc, thức dậy trong đêm tối, hoảng sợ, qườ quạng tìm l cô . Chỉ khi th cô đang thở đều,nằm cuộn tròn bên cạnh thì mới an tâm. Và chính vì vậy, ép cô chuyển đến sống với .
Nhưng lẽ đau khổ trên đời thì triền miên mà hạnh phúc thì lại ngắn ngủi.
Khi th cô hôn John, cảm th trái đất như sụp đổ xuống chân, hận kh thể c.h.é.m ta ra thành hàng nghìn mảnh. giận dữ quầy quả bỏ .
Đêm , kh về nhà. cần tĩnh tâm suy nghĩ về tất cả.
Đêm thứ hai kh về nhà. ta đồn rằng ngủ với Jess, và cũng chẳng biết tin đồn từ đâu ra. Nhưng mặc kệ, nghĩ, biết đâu tin đồn thể làm Tâm nghĩ đến nhiều hơn, yêu nhiều hơn. cũng nhận được kết quả AND của bé Anne. Đứa trẻ hoàn toàn kh là con của . muốn được chạy ngay tìm Tâm, ôm cô vào lòng và đưa tờ xét nghiệm cho cô , nhưng lí trí bảo rằng hãy cho cô một thời gian để nhận th sự mặt của quan trọng đến mức nào.
Đêm thứ ba, đã suy nghĩ th suốt và quyết định tin tưởng cô , bởi vì nỗi nhớ cô lan tỏa đến từng kẻ hở trong đầu óc tuy cho rằng, cũng cho cô một bài học: kh nên quá thân mật với đàn khác, ngoài . Khi yêu cô , dường như mất sự ềm tĩnh thường và mất cả sự sáng suốt thường ngày.
Đêm thứ tư, quyết định mua một bó hoa thật tươi và một chiếc nhẫn thật đẹp. muốn cầu hôn với cô . muốn buộc chặt cuộc đời cô vào số phận của . Nhưng khi về đến nhà, căn phòng trống trơn, chỉ còn những dư âm mùi hương của cô váng vất khắp căn phòng như trêu ngươi .
Cô đã hoàn toàn rời xa . Biến mất tựa như chưa từng tồn tại.
Tuần đầu tiên, đau khổ đến cùng cực, nhắm mắt lại cũng th cô cười với . Mở mắt ra chỉ còn th những ảo ảnh.
Tuần thứ hai, dằn vặt đã đánh mất con gái .
Tuần thứ ba, nỗi nhớ, nỗi đau khổ đan xen nhau thành nỗi hận. hận cô kh cho cơ hội để tin tưởng cô .
sống lây lất, trở về cuộc đời của một sinh viên trường Y.
dường như mất nụ cười, chỉ còn một gương mặt lạnh lùng và trái tim vô cảm trước sự săn đón của phụ nữ.
Ai bảo rằng Mỹ kh biết yêu?
Ai bảo rằng Mỹ kh chung tình?
Ai bảo rằng Mỹ kh bằng lòng với những sự lựa chọn và luôn tìm những tình yêu mới lạ?
Chưa có bình luận nào cho chương này.