Chiều Bỗng Lạ Khi Yêu Anh
Chương 9:
Ngày hôm sau, lên gặp quản lí, xin được nghỉ việc sớm nhưng kh được chấp nhận. Mary nói rằng nếu nghỉ việc nghĩa là vi phạm hợp đồng. vốn kh là giỏi thuyết phục khác, cho nên quyết định sẽ kh năn nỉ bà.
Riêng về Nelson, nhiều lần đến phòng tìm gặp . Thỉnh thoảng th ta từ đằng xa, vội vàng rẽ qua một đường khác. cũng kh thể đến gốc cây thân thuộc, nơi bộ bàn ghế đá để ngắm hoàng hôn nữa bởi sợ gặp ta nơi đó.
chỉ thể qu quẩn từ bếp về phòng, từ phòng lang thang trong khu rừng.
Trái tim đau đớn tưởng đến c.h.ế.t mất. Nỗi đau này, cảm giác còn nhức nhối hơn khi chia tay Quân.
cũng kh gặp lại Ngữ Yên từ ngày đó. Cứ như là cô ta tan biến thành bọt biển, hoặc cũng thể đã hóa thành kh khí trước mặt họ.
Riêng John, vì chúng làm chung bộ phận nên kh thể tránh khỏi mặt nhau.
luôn tỏ ra bình thường và thậm chí trêu chọc John với những cô gái thường xuyên đong đưa trước gian bếp vì sự mặt của . Những lúc , John chỉ và mỉm cười, nụ cười này đúng là quyến rũ c.h.ế.t . tự hỏi liệu ta cảm nhận được rằng đã biết hết mọi chuyện, nhưng cũng chẳng thời gian để bận tâm đến ta nghĩ gì, bởi lẽ cũng kh muốn suy nghĩ nhiều. Hiện tại, chỉ muốn hết giờ làm thì về phòng đóng cửa và đọc những truyện trinh thám hoặc nói chuyện ện thoại với bạn bè ở Boston.
cố gắng để sống lây lất qua nốt tháng cuối cùng này.
Hôm nay cũng là một ngày làm chung của và John. ta chạm nhẹ l bàn tay khi đang làm món bánh tráng miệng. ngẩng mặt lên ta, nhướng mày ý hỏi “Gì vậy?”
- Tối nay thể dành cho tớ một chút thời gian kh? – ta gãi gãi đầu, hơi luống cuống.
- Tớ bận lắm. gì cứ nói luôn . – cố gắng nở một nụ cười tươi.
- Chỉ mất khoảng mười phút thôi. sẽ đợi ở sân bóng rổ. – Nói , ta kh cho kịp trả lời, vội vàng bưng đồ vào phòng đ lạnh.
tần ngần một lúc, cố xua những ý nghĩ vớ vẩn trong đầu. lẽ ta muốn xin lỗi chăng?
cố gắng kh suy nghĩ nữa, lại loay hoay tiếp với món bánh tráng miệng. Khi ngẩng đầu lên thì đồng hồ đã ểm đến con số 11h.
vội vàng dọn dẹp gian bếp dọc hành lang đến sân bóng rổ, vừa vừa đếm các bước chân. một đôi chân thon thả bó sát trong chiếc quần jean, chặn đứng phía trước tầm của , khiến ngẩng mặt lên.
- Là cô à? – cô ta dò hỏi.
- Đúng vậy. Chúng ta cần nói chuyện. – Đèn hành lang sáng rọi xuống gương mặt cô ta, một vết đỏ ửng bàn tay in lên trên khuôn mặt. tự hỏi kh biết cô ta muốn giở trò gì.
- Cô hãy bu tha cho Nelson – Cô ta tiếp. – kh hề yêu cô, cô biết chứ?
là mối tình duy nhất của .
- Thật nực cười. Cô mà nói với Nelson là ta đừng bám theo . chán ghét cả cô lẫn ta. Và cũng chưa hề thích ta bao giờ – hét lên trong đêm tối. Ứơc chừng một đứng cách xa 10m cũng thể nghe được những lời vừa .
- Được. – Ngữ Yên mỉm cười đắc ý. – Cô nhớ là hôm nay, chính cô đã nói những lời này. – Cô ta bóp chặt l tay khiến đau nhói, miệng nở một nụ cười ác độc như phù thủy trong truyện cổ tích. Trong vô thức, hất cô ta ra, lại vô tình đẩy cô ta ngã xuống nền nhà. một thứ nước chảy ra dưới chân Ngữ Yên và cô ta rên lên đau đớn.
đứng ngẩn ra cô ta, lúng túng định bước đến đỡ cô ta dậy thì một hình bóng quen thuộc vội chạy đến, nhẹ nhàng bế xốc cô ta lên. Ngữ Yên vòng tay qua cổ đó, áp sát cơ thể mảnh mai vào thân hình rắn chắc .
- Cô ta tát em, lại còn làm hại con chúng ta. – Ngữ Yên khóc nấc lên, trong khi như hóa đá, đứng trơ mắt ra cảnh tượng. Lòng tự tôn của kh cho phép hé răng th minh một ều gì. Mặc kệ, nghĩ, ta muốn nghĩ thì nghĩ, kh quan tâm.
bỗng cảm th thất vọng ghê gớm về nhân cách của Nelson. ta kh những là cha của bé Anne, bây giờ ta còn là cha của đứa trẻ trong bụng Ngữ Yên. Thế mà đã từng yêu một như ta kia đ.
Nelson chẳng nói gì, chỉ ngẩng mặt lên một chút. Đôi mắt ta, kh là đôi mắt giận dữ hay ai oán, mà là trong ánh mắt phảng phất sự xót xa. Gía như ta tức giận với và bảo vệ Ngữ Yên, lẽ đã căm ghét và sẽ quên được ta. Nhưng đôi mắt , kh hiểu tại , lại làm cảm th thương cảm. Cứ như là nhiều ều muốn nói nhưng cố gắng kìm nén lại.
- Nelson, nghe em nói gì kh? – Ngữ Yên hét lên, vang vọng. tự hỏi chẳng lẽ cô ta kh lo cho cái thai?
- Để cô yên, nghe kh? – Nelson gay gắt Ngữ Yên, bế cô ta về phía phòng y tế.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
một bàn tay đặt lên vai , với một ánh mắt kì lạ.
- kh theo xem cô ta thế nào à? – hỏi John, chợt nhớ ra hẹn với ta lúc 11h ở sân bóng.
- Kh. Tớ đã th tất cả. Với lại, hiện giờ, cô cũng chẳng cần sự mặt của tớ. – John cười buồn, ngồi xuống hành lang. – Thực ra, cũng chưa chắc rằng đứa trẻ trong bụng Ngữ Yên là của Nelson.
- Vậy của ai? – hỏi dồn.
- Cũng thể là của tớ. – John cười, nụ cười của ta méo xệch. – Cũng thể của Spencer. Ai mà biết được.
- Nhưng cô ta kh yêu ? – buộc miệng hỏi.
- Yêu và s*x là hai phạm trù khác nhau đ. – ta nheo mắt với .
tần ngần một lúc, cũng ngồi xuống hành lang theo ta.
- biết kh, tớ cứ tưởng rằng tình yêu của đối với Ngữ Yên sẽ tồn tại mãi mãi, vậy mà chỉ qua đêm nay, dường như tình yêu đó đã giảm nhiều. lẽ tớ nhận ra rằng cô mãi mãi chỉ xem tớ như một con rối. Hoặc cũng thể Ngữ Yên của hiện tại kh còn là tớ yêu, mà cũng thể là do tớ đã tình cảm với một khác.
- Ellen à? – nháy mắt ta cười.
- Kh . – John lắc đầu, lảng qua chuyện khác – Tớ nghĩ chắc biết tớ là bắt c Jess.
gật đầu, m.ô.n.g lung về phía sân bóng.
- nghĩ là tớ biết?
- Vì tớ th ngồi đằng sau gốc cây khi tớ tâm sự với Ellen. – ta cười. – Tớ cứ nghĩ là sau đó sẽ chất vấn và oán hận tớ nhưng tớ kh ngờ là vẫn đối xử với tớ như trước.
- kh cho rằng tớ cố ý nghe lén chứ? – bối rối, nh l lại sự bình tĩnh của . – nợ tớ một, tớ cũng nợ một lần. Vậy xem như hòa.
chìa bàn tay ra. John cười, nhẹ nhàng nắm l tay . Một cái bắt tay vì tình bạn.
- biết là khác lạ kh. Nhiều lúc thánh thiện, mà nhiều lúc cũng lại gan dạ. Chẳng trách Nelson yêu .
- Nelson đâu yêu mến tớ. Chắc đang hiểu nhầm . – Gương mặt xám xịt lại khi ta nhắc đến Nelson. – Tớ cũng kh thánh thiện đâu. Chỉ là khi tớ chuẩn bị làm một ều ác nào đó, tớ lại nghĩ rằng nếu làm như vậy, sẽ sa xuống địa ngục thì còn tồi tệ hơn.
John bật cười trước ý nghĩ vớ vẩn của . Gương mặt dưới ánh sáng của đèn đẹp một cách mờ ảo.
- Tâm này, nghĩ rằng tình cảm của tớ đối với Ngữ Yên chỉ là một thứ tình cảm chưa hẳn là yêu? Nhiều lúc, tớ cảm giác, vì tớ kh bao giờ được Ngữ Yên nên tớ luôn tôn thờ tình yêu đ. Mù quáng quá đúng kh?
Bàn tay John run lên vì gió lạnh.
- lẽ. Tớ kh biết. – mở găng tay, đặt bàn tay lên tay lạnh ng của ta, truyền một chút hơi ấm và sự đồng cảm – Tớ kh biết nhiều về yêu bởi vì tớ luôn là kẻ thất bại trong tình cảm.
Kh nghe John nói gì, ngẩng lên mặt ta, trong lúc ta đang cúi xuống. Môi tình cờ chạm nhẹ vào làn môi lạnh của . Ngẩn ngơ trong giây lát, cả hai chúng vội lảng về hai phía. Kh khí ngượng ngập tự nhiên lan tỏa dần đến từng ngóc ngách. Kh nhưng cũng biết gương mặt đỏ thế nào.
- Thôi, tớ đưa về.
John đứng dây, tiễn về đến tận cửa phòng. ta mấp máy môi định nói ều gì đó nhưng lại thôi. cười chào ta, khép lại cửa phòng, bỗng nghe loáng thoáng:
- Hình như thích em mất .
lẽ vừa nghe nhầm hay , tự nhủ
Chưa có bình luận nào cho chương này.