Chim Mồi
Chương 4:
Ông ta tr tiều tụy kh chịu nổi, râu ria lởm chởm, nhưng ánh mắt lại sáng một cách bất thường.
Đó là một loại ánh sáng quái dị, ên cuồng.
“ với kh gì để nói cả.” cảnh giác ta.
“Kh, chúng ta đ.” Ông ta bỗng nhiên bật cười, nụ cười đó khiến nổi da gà.
“Cô thật sự nghĩ rằng đã tg ?”
Ông ta từng bước một ép sát về phía .
“Cô tưởng vợ tìm cô hợp tác là để đối phó với ?”
“Cô quá ngây thơ .”
“Bà ta kh muốn đối phó với , mà là muốn l mạng !”
Tim thắt lại: “Ông ý gì?”
Ông ta rút từ trong túi ra một tập tài liệu, ném thẳng vào mặt .
“Tự xem !”
Đó là một bản báo cáo giám định quan hệ cha con.
Cái tên bên trên là Vương phu nhân và một đàn lạ mặt khác.
Kết quả giám định: xác suất quan hệ cha con sinh học được thiết lập là 99,99%.
Đầu óc “uỳnh” một tiếng, trống rỗng hoàn toàn.
Đứa con trong bụng Vương phu nhân kh là thụ tinh nhân tạo, cũng kh của ai khác.
Mà là của tình nhân của bà ta.
“Bà ta đã sớm muốn g.i.ế.c c.h.ế.t để cùng nhân tình cao chạy xa bay, chiếm đoạt gia sản của !” Gương mặt Vương tổng trở nên dữ tợn.
“Mà cô, Thẩm Niệm, cái ‘nghiệt chủng’ trong bụng cô chính là vũ khí tốt nhất bà ta dùng để hạ bệ !”
“Nhưng bà ta tính tính lại, vẫn tính thiếu một ểm!”
Ông ta chằm chằm vào , gằn từng chữ một như rít qua kẽ răng.
“! Vương Đức Phát! Hai mươi năm trước đã làm phẫu thuật thắt ống dẫn tinh ! căn bản kh khả năng sinh sản!”
---
Lời của Vương tổng giống như một tia sét, nổ vang bên tai .
Ông ta kh khả năng sinh sản?
Vậy thì “đứa trẻ” trong bụng ...
Bản báo cáo khám t.h.a.i giả mà Vương phu nhân đưa cho ...
Tất cả những chuyện này, từ đầu đến cuối chính là một trò đùa khổng lồ!
Một vở kịch nực cười mà tất cả mọi đều biết là giả, nhưng lại cùng nhau diễn tiếp.
Vương phu nhân biết Vương tổng kh khả năng sinh sản.
Vương tổng cũng biết.
Hai vợ chồng họ đều hiểu rõ trong lòng, nhưng đều đang lợi dụng “đứa trẻ kh tồn tại” này để tấn c đối phương.
Còn , chính là món đạo cụ nực cười nhất bị đẩy lên sân khấu.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“Giờ thì hiểu chứ?” Vương tổng gương mặt tái nhợt của , phát ra một tràng cười khoái chí.
“Cô tưởng cô và đại nữ chủ liên thủ đấu tra nam ? Cô chẳng qua chỉ là một con d.a.o trong tay bà ta, dùng xong là thể vứt bỏ bất cứ lúc nào!”
“Đợi bà ta l được thứ muốn, cô đoán xem bà ta sẽ đối phó với cô thế nào? Một kẻ lừa đảo làm giả m.a.n.g t.h.a.i để tống tiền ?”
Lời nói của ta như mũi dùi băng, đ.â.m mạnh vào trái tim .
Cả lạnh toát.
, đợi Vương tổng ngã đài, Vương phu nhân ly hôn thành c và cướp được tài sản, bà ta còn cần một “c thần” như ?
Một quả b.o.m hẹn giờ biết rõ mọi bí mật của bà ta, lại còn “tiền án” tống tiền?
Bà ta nhất định sẽ kh chút do dự mà trừ khử .
vừa thoát khỏi hang cọp lại rơi vào hố sâu hơn.
cứ ngỡ đang ở tầng thứ năm, nhưng thực tế ngay cả cửa hầm còn chưa chạm tới.
“Vậy bây giờ tìm là muốn làm gì?” ép bình tĩnh lại.
Càng vào lúc nguy hiểm, càng giữ được sự tỉnh táo.
“Hợp tác.” Vương tổng thu lại nụ cười, ánh mắt trở nên nham hiểm, “Chúng ta hợp tác, cùng nhau đối phó với con tiện nhân đó.”
“Dựa vào đâu mà hợp tác với ?” cười lạnh, “Một đàn bán đứng cấp dưới, kh chút trách nhiệm?”
“Dựa vào việc biết rõ mọi bài tẩy của bà ta!” Vương tổng nghiến răng nghiến lợi, “ biết tình nhân của bà ta là ai, biết tiền của họ giấu ở đâu!”
“Cô giúp , kh chỉ để cô thoát thân an toàn mà còn thể cho cô con số này.”
Ông ta giơ năm ngón tay ra.
“Năm triệu tệ?”
“Năm mươi triệu tệ!”
Ông ta nhấn mạnh giọng nói.
“Chỉ cần cô phản bội, ở đại hội cổ đ hãy c khai nói ra rằng cô căn bản kh hề mang thai, tất cả đều là do bà ta chỉ thị cô làm!”
“ muốn để bà ta cũng nếm trải cảm giác thân bại d liệt!”
bộ dạng ên cuồng của ta, trong lòng nh chóng tính toán.
Hợp tác với Vương tổng?
Chẳng khác nào mưu cầu lợi ích với hổ dữ.
Nhưng nếu tiếp tục bị Vương phu nhân lợi dụng, kết cục chỉ thê t.h.ả.m hơn.
Chọn cái ít hại hơn trong hai cái hại ?
Kh, kh chọn ai cả.
Từ bây giờ, chỉ vì chính .
muốn từ một quân cờ trở thành đ.á.n.h cờ.
“Được, đồng ý với .” Vương tổng, nở một nụ cười phục tùng.
“Tuy nhiên, cần cho th chút thành ý trước.”
“Thành ý gì?”
“Lâm Vi.” nói ra cái tên đó, “ muốn biết tại ban đầu cô ta lại hãm hại như vậy.”
Một đồng nghiệp bình thường, dù lòng đố kỵ mạnh đến đâu cũng kh đến mức dùng thủ đoạn độc ác như thế.
Chưa có bình luận nào cho chương này.