Chinh Phục Thất Bại Ta Bị Nam Phụ Cầm Tù
Chương 1:
1.
Sau khi thất bại trong nhiệm vụ c lược, ta bị giam lỏng.
Ta bị Bùi Tịch nhốt trong tẩm cung suốt m ngày liền. Mỗi ngày đều đến thay thuốc, đưa cơm, đối đãi kh khác gì trước kia, chỉ là ta kh được phép rời khỏi nơi này.
Từ hôm đó, Bùi Tịch chưa từng xuất hiện lại. Ta hỏi các Ma tộc khác ai gặp kh, nói rằng ta muốn gặp Bùi Tịch. Nhưng chẳng ai trả lời ta.
Ta nằm trên giường, hết nghĩ lại suy, vẫn kh hiểu nổi, vì chỉ còn một bước nữa là thành c, vậy mà cuối cùng lại mất trắng. Như kiểu “ba năm đốn củi, một giờ thiêu rụi”.
Rõ ràng cái hệ thống c.h.ế.t tiệt kia từng nói với ta: hảo cảm đạt 95% trở lên thì tính là “thâm ái”, mà đã là thâm ái thì sẽ kh dễ dàng thay đổi.
Nhưng mà… Ta vẫn kh thể quên được khoảnh khắc hôm đó. Trong đầu ta, cái hệ thống đó cứ như phát ên, liên tục “tích tích tích” như báo động loạn xạ, khi mức hảo cảm từ 99% rớt cái rụp xuống còn 1%. Nó kêu ồn đến mức ta suýt vỡ đầu!
“Thâm ái thì sẽ kh dễ thay đổi.”
Vậy đó hả? Gọi cái này là thâm ái?
Ai mà từng th mức hảo cảm 1%, còn lạnh nhạt hơn qua đường, lại gọi là yêu sâu đậm chứ.
Ta nằm bò trên sập, muốn khóc mà khóc kh ra nước mắt. Chỉ quỷ mới biết Bùi Tịch khó chiều đến cỡ nào!
Ngay lúc đó, ta bỗng cảm nhận được gì đó, theo bản năng quay đầu lại, liền bắt gặp ánh mắt lạnh nhạt của Bùi Tịch.
“Bùi Tịch…”
Phía sau Bùi Tịch bỗng xuất hiện thêm một chiếc ghế, lười biếng ngồi xuống, giọng thản nhiên:
“Nghe nói ngươi vì kh được gặp ta nên mới kh chịu uống thuốc?”
Ta: “…???”
Cái gì vậy? Tự luyến đến mức này luôn à?!
Rõ ràng là m loại thuốc kia quá đắng thôi!
Tuy ta bị thương, nhưng vốn dĩ ta đâu con , c.h.ế.t được đâu. Kh uống thuốc thì chỉ là hồi phục chậm hơn chút xíu. Nhưng uống vào … thà c.h.ế.t còn hơn!
Bùi Tịch liếc ta một cái, lại liếc sang chỗ đặt thuốc ở gần đó.
Ngay giây tiếp theo, viên thuốc đã nằm gọn trong tay .
lạnh nhạt mở miệng: “Uống .”
Ta chén thuốc đen sì như mực, mặt lập tức đơ ra: “Kh uống được kh? Ta cảm th vết thương… gần như khỏi hẳn …”
kh nói gì, vẻ mặt vẫn giống như trước, dường như kh gì thay đổi, chỉ là… chỉ số hảo cảm đã biến động đến mức long trời lở đất.
Đối mặt với Bùi Tịch, ta luôn cảm th cực kỳ lúng túng: “Uống, ta uống… đợi một lát nữa là được .”
Bùi Tịch im lặng ta. Ta vội vàng cầm l chén thuốc: “Thôi được , ta uống ngay đây!”
Sau khi miễn cưỡng nuốt hết chỗ thuốc đắng nghét đó, ta Bùi Tịch vẫn đang trầm mặc, khẽ hỏi:
“Bùi Tịch… lúc đó ta chẳng đã c.h.ế.t ?”
Ban đầu, ta định dùng cái c.h.ế.t để đổi l chỉ số hảo cảm. Kh ngờ kết quả ngược lại, hảo cảm suýt nữa tụt về con số kh!
Ta nghĩ nát óc cũng kh hiểu rốt cuộc đã làm sai ở đâu…
Bùi Tịch liếc ta một cái, ánh mắt nhàn nhạt như mọi khi. Từ trước đến giờ, ta chưa từng đoán được đang nghĩ gì.
“Ngươi… muốn c.h.ế.t ?”
Ta cạn lời. Ai mà ngờ được lại thật sự suýt chết!
Ta chỉ muốn nh chóng tăng đầy hảo cảm để hoàn thành nhiệm vụ, trở về mà thôi. Rõ ràng chỉ còn một chút nữa là thành c, ta thật sự kh hiểu vì mọi chuyện lại thành ra thế này. Bùi Tịch rốt cuộc bị gì vậy?
Nghĩ vậy, ta theo phản xạ quay sang , liền đối diện với ánh mắt lạnh lẽo của Bùi Tịch. Toàn thân ta khẽ run lên, hôm nay tr… đáng sợ bất thường.
Thật đáng sợ.
Ta dè dặt hỏi: “Bùi Tịch… ngươi vậy?”
ta kh chớp mắt. Một lúc lâu sau mới chậm rãi nói:
“An Tự, ngươi… đã lâu kh gọi ta là ca ca.”
“…”
Cái đó… là cách xưng hô hồi còn nhỏ. Giờ lớn , còn bám theo gọi “ca ca” thì thật sự… ngại c.h.ế.t mất!
Hả? Tự nhiên lại nhắc đến chuyện gọi “ca ca” làm gì?
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Chẳng lẽ là… nhớ đến khoảng thời gian hai chúng ta từng sống nương tựa lẫn nhau khi còn nhỏ?
Đó đúng là một đoạn ký ức kh dễ quên.
Ta hoàn hồn lại, vừa vặn đối mặt với ánh mắt của Bùi Tịch. Ta khẽ sờ mũi, chỉ là gọi một tiếng “ca ca” thôi mà, biết đâu mềm lòng hảo cảm lại tăng lên?
Sau khi suy nghĩ kỹ suốt nửa phút, ta dè dặt cất tiếng: “Ca ca?”
Ta th rõ ràng gương mặt Bùi Tịch ta sầm lại. xoay bước , giọng lạnh băng:
“Lo mà dưỡng thương cho tốt. Đừng nghĩ linh tinh nữa.”
Ngay sau đó, ta nghe tiếng th báo của hệ thống vang lên:
“Tích ~ Độ hảo cảm của mục tiêu c lược giảm 1. Hiện tại còn 0.”
Ta: “???”
Cái… gì cơ?!
Cái quỷ gì vậy hả!
2.
Khi nghe tiếng th báo hảo cảm tụt về 0, trong lòng ta chỉ còn lại một cảm giác: tuyệt vọng.
Đây đã là lần thứ ba ta cố gắng c lược Ma Tôn Bùi Tịch .
Hai lần trước… tất nhiên đều thất bại thảm hại, kh cần nghi ngờ.
Ta vốn chỉ là một cô gái bình thường, chẳng gì nổi bật. Sau một vụ tai nạn giao th ngoài ý muốn, ta qua đời. Hệ thống nói với ta: chỉ cần ta thể khiến Ma Tôn Bùi Tịch đạt 100% hảo cảm với , thì thể quay lại thế giới thực, quay về thời ểm trước khi tai nạn xảy ra, thay đổi kết cục tử vong.
Vì xét th ta là “tay mơ” chưa kinh nghiệm, mà Bùi Tịch lại là mục tiêu c lược thuộc cấp độ 3S+ siêu khó, hệ thống đã đặc cách tặng ta một “gói quà tân thủ”, trong đó bao gồm ba lần cơ hội c lược.
Lần đầu tiên c lược…
Khi ta bị truyền tống vào thế giới này, đúng lúc Tiên tộc và Ma tộc đang đại chiến. Vừa mới đặt chân vào còn chưa kịp đứng vững, ta đã bị một đợt ma khí từ đâu phóng ta, hóa thành mưa tên xuyên thủng tim.
Chết kh thể nào c.h.ế.t tiếp được nữa.
“…”
Cho đến giờ nghĩ lại, ta vẫn cảm th cạn lời.
Sau đó, ta bắt đầu lần c lược thứ hai.
Lần đó, ta bị một vị hộ pháp của Bùi Tịch bắt về Tiên tộc. Vì diện mạo xinh đẹp, ta liền bị dâng thẳng cho Bùi Tịch như một món lễ vật.
Thái độ của Bùi Tịch đối với ta… nói nhỉ, cứ như một tra nam ển hình: kh tiếp nhận, mà cũng chẳng từ chối.
Dù vậy, vì Ma tộc ai cũng nghĩ ta là “ của Bùi Tịch”, nên họ đối xử với ta vẫn khá lịch sự, kh làm khó dễ gì.
Ta vốn đến đây để c lược , nên cơ hội là ta lại đóng vai ngoan ngoãn, nghe lời, cố gắng l lòng . Bùi Tịch kh từ chối, nhưng cũng chẳng đáp lại. Mỗi lần chỉ lạnh nhạt ta bằng ánh mắt bình thản, kh chút cảm xúc.
Hảo cảm độ với ta vẫn dậm chân ở mức khoảng 20%.
20% nghĩa là gì? Đại khái là... biết mặt, nhưng chẳng thân.
Ta từng nghĩ thể từ từ tiếp cận, l kiểu “nước ấm nấu ếch” mà tiến từng bước một. Nhưng kết quả thì ? Khi cuộc chiến giữa Tiên và Ma căng thẳng trở lại, đầu tiên lôi ra làm ví dụ để răn đe lại chính là ta.
Ta, được dùng làm “con gà” để g.i.ế.c thị chúng, à nhầm, để g.i.ế.c cảnh cáo Tiên tộc.
Và thế là… ta lại thất bại.
Sau lần thứ hai thất bại đó, ta gần như chẳng còn chút niềm tin nào nữa. Ta vốn dĩ đã c.h.ế.t , cần gì cố sống cố c.h.ế.t tìm đường c.h.ế.t tiếp?
Tên Ma Tôn này căn bản kh thể c lược nổi. Nếu kh thì hệ thống lại xếp vào cấp độ khó 3S+?
Nói thật, với một chơi tân thủ như ta, vừa ra khỏi làng đã bắt đánh trùm cuối thì… còn gì vô lý hơn?
Thế nên ta bu xuôi luôn. Dù thì ở thế giới thật ta cũng đã chết, cùng lắm thì c.h.ế.t thêm lần nữa, kh muốn tự chuốc khổ vào thân.
Nhưng hệ thống lại kh cho ta bỏ cuộc. Nó lập tức ném ta vào cổng truyền tống.
Chỉ là lần này… lẽ lương tâm nó trỗi dậy, nên đã đưa ta về một thời ểm sớm, sớm đến mức khi Bùi Tịch vẫn chỉ là một bé bình thường, chưa nhập ma, chưa trở thành Ma Tôn.
Đây là cơ hội cuối cùng. Nếu lần này còn c.h.ế.t nữa, thì thật sự là c.h.ế.t hẳn.
Dù gì nữa, con vẫn biết giữ l mạng.
Nói thì nói vậy, chứ thật ra ta còn tiếc, ở thế giới ban đầu, làm một con ong chăm chỉ xã hội, làm việc đến kiệt sức, kiếm được tí tiền còn chưa kịp tiêu… mà đã chết, nghĩ thôi cũng th uổng.
Chưa có bình luận nào cho chương này.