Chinh Phục Thất Bại Ta Bị Nam Phụ Cầm Tù
Chương 5:
9.
Chiến tr sắp nổ ra, nhưng Ma tộc lại chẳng hề tỏ ra hoảng loạn. Mọi thứ trong Ma giới vẫn y như bình thường, kh gì thay đổi.
Bùi Tịch cũng kh hề tỏ thái độ gì khác lạ. vẫn đưa ta dạo khắp nơi, ngắm cảnh như chẳng chuyện gì sắp xảy ra cả.
Mãi đến khi quân đội của Tiên tộc và các tộc khác tiến đến gần, Bùi Tịch mới từ tốn dẫn ta quay trở lại Ma tộc.
Giống như những lần trước, lại để ta biến về nguyên hình, một đóa hoa nhỏ, ôm vào lòng.
Ta bỗng nhiên th chút lo lắng: “Bùi Tịch, lần này vẻ nguy hiểm hơn trước nhiều… ngươi nhớ cẩn thận đ.”
Bùi Tịch đưa tay khẽ chạm vào cánh hoa của ta, giọng hơi trêu chọc: “Xem thường ta à?”
Tuy ta kh hiểu vì đến giờ vẫn chưa th nhóm vai chính xuất hiện, nhưng nếu theo đúng cốt truyện, kết cục của phản diện… thường chẳng tốt đẹp gì cả.
Huống hồ, ta đã vất vả lắm mới tăng được hảo cảm lên đến 99% mà…ta kh trả lời, Bùi Tịch cũng kh nói thêm gì, chỉ hơi nhếch khóe miệng, lại búng nhẹ lên đầu hoa của ta một cái.
Lần này lực hơi mạnh… tức giận ?
Ta im lặng kh dám nói gì thêm, chỉ rụt lại trong lòng .
Bùi Tịch kh tiếp tục lên tiếng. ngồi xuống, và ngay lập tức một chiếc ghế tựa hiện ra sau lưng. chống đầu bằng một tay, ánh mắt dửng dưng tinh linh nhỏ trên áo, hoàn toàn kh để tâm đến quân lực hùng hậu của bốn tộc đối diện.
Bên kia, đội hình của Tiên tộc, Quỷ tộc, Yêu tộc và Tinh Linh tộc vô cùng đồ sộ, nhưng so với Ma tộc… thật ra chẳng là gì cả.
bên phía đối diện bắt đầu mất kiên nhẫn: “Bùi Tịch, Thần Khí vốn là vật của Tiên tộc chúng ta, ngươi năm lần bảy lượt x vào bí cảnh, đoạt truyền thừa của tộc ta, rốt cuộc là ý gì?”
“Ma Tôn Bùi Tịch, từ trước đến nay các tộc chúng ta vẫn nước s kh phạm nước giếng, vì ngươi lại ra tay tàn sát những đệ tử ưu tú của chúng ta?”
Bùi Tịch hoàn toàn kh phản ứng.
Tộc trưởng Tinh Linh tộc cuối cùng cũng kh nhịn được mà lên tiếng:
“Bùi Tịch, tinh linh trong lòng ngươi chính là hoa cỏ tinh linh của tộc chúng ta. Ngươi cũng biết, nếu bị ma khí xâm nhiễm trong thời gian dài, tinh linh sẽ chết. Ta khuyên ngươi nên sớm trả nàng về cho Tinh Linh tộc.”
Ta tò mò len lén thò đầu ra thử, liền bị Bùi Tịch dùng một ngón tay nhẹ nhàng đẩy đầu ta trở lại.
Thái độ lạnh nhạt của khiến phía bên kia càng thêm tức giận, liên tục lớn tiếng chất vấn kh ngừng.
Quá ồn ào .
Cuối cùng Bùi Tịch mới ngẩng mắt lên, lạnh nhạt mở miệng: “Thần Khí Thủ Hộ Thú trấn giữ, ai đủ năng lực thì thể l được.”
“Nước giếng kh phạm nước s?” Bùi Tịch cười lạnh. “Bản tôn còn lâu mới rảnh rỗi đến mức gây sự với m đứa trẻ kh biết gì.”
“Các ngươi nói tinh linh này?” Ánh mắt Bùi Tịch chợt trở nên đỏ rực, ma khí qu cũng lập tức dâng lên nồng nặc. “Tiểu tinh linh này là do bản tôn nuôi lớn, từ bao giờ lại thành của các ngươi?”
Ta ở trong lòng khẽ ngẩng đầu lên, nhưng góc của ta quá hạn chế, chỉ thể th được cằm, mũi và hàng mi của , ngoài ra chẳng th gì cả.
Dù kh th rõ, ta vẫn cảm nhận được ma khí dâng tràn trên . Rõ ràng… đang giận.
“Bùi Tịch, bình tĩnh một chút...” Ta khẽ nói.
Bùi Tịch cúi đầu liếc ta một cái, kh nói gì.
Vì Bùi Tịch ở đó, sĩ khí Ma tộc dâng cao hẳn. Hai bên chẳng nói chuyện được bao lâu thì kh biết ai ra tay trước, chỉ biết rằng ngay sau đó, chiến trận lập tức nổ ra.
Bùi Tịch vẫn ngồi lười biếng trên chỗ ngồi, thờ ơ quan sát cuộc chiến diễn ra trước mắt. Một lúc sau, mới chậm rãi đứng dậy.
Ta thể cảm nhận được trận chiến bên ngoài đang diễn ra vô cùng ác liệt. Lén lút níu l vạt áo của Bùi Tịch, ta thò đầu ra trộm một chút.
Bùi Tịch quả nhiên mạnh. Ngay cả nhóm vai chính hào quang bảo vệ cũng kh thể chống đỡ nổi trước mặt , huống chi là những khác.
Tựa vào tay áo ra ngoài, ta thầm nghĩ: với sự mặt của Bùi Tịch, Ma tộc giành chiến tg cũng là ều dễ hiểu.
Dù gì thì cũng là nhân vật phản diện đứng đầu, mạnh một chút cũng là chuyện bình thường thôi.
Ta vừa cảm thán xong thì đột nhiên nghe th giọng hệ thống vang lên sau một thời gian dài im ắng: “An Tự, ngươi muốn rời khỏi thế giới này kh? Chỉ còn một chút nữa là đạt 100% độ hảo cảm. Nếu muốn rời , hãy tìm cách hoàn thành nốt. Nếu kh… ngươi sẽ kh bao giờ quay về được đâu.”
Ta còn chưa kịp hỏi hệ thống cho rõ ràng, nó đã lại biến mất kh dấu vết.
Rốt cuộc hệ thống muốn nói gì chứ?
Ta còn đang hoang mang suy nghĩ thì một luồng sức mạnh bỗng nâng ta dậy, kéo ta ra khỏi vòng tay của Bùi Tịch. Ngay khoảnh khắc ta vừa khôi phục lại hình , cảnh tượng đập vào mắt khiến ta sững sờ, kh biết từ đâu, nam chính đã xuất hiện. Trên tay là một cây cung Thần Khí, dây cung đã kéo căng, mũi tên bén nhọn đang nhắm thẳng về phía Bùi Tịch.
Ta còn chưa kịp phản ứng, cơ thể đã tự động lao ra c trước mũi tên .
Ngay lúc ta ngã vào lòng , ma khí qu Bùi Tịch lập tức bùng phát, từng đợt sóng mạnh mẽ khuếch tán ra xung qu. Gương mặt lúc này vô cùng u ám, giọng nói run nhẹ, như đang cố kiềm nén ều gì đó:
“Ai cho phép nàng tự ý rời khỏi ta?”
Ta muốn mở miệng nói gì đó, nhưng đau quá, kh thốt nên lời.
“Bùi Tịch… ta… ta sắp ch.ết đúng kh?”
“Câm miệng.” Giọng lạnh như băng.
Ta đau đến mức nước mắt trào ra, kh thể ngăn lại.
Lúc này, giọng của hệ thống lại vang lên: “An Tự, đừng quên mục tiêu của ngươi!”
Ta cố gắng giơ tay lên, vuốt nhẹ nếp nhăn trên trán Bùi Tịch:
“Bùi Tịch, ta đã ở bên ngươi lâu như vậy. Nếu ta thật sự ch.ết , ngươi… thể đừng quên ta quá nh kh?”
Hảo cảm độ đã lên đến 99%, theo lẽ thường thì ta vì cứu mà hy sinh, đáng lẽ trở thành “bạch nguyệt quang” trong lòng chứ? Vậy thể chạm đến 100% hảo cảm kh…
Gương mặt Bùi Tịch lúc này đen lại, nhưng đột nhiên cười. đưa tay lau nước mắt kh ngừng trào ra vì đau của ta: “Được.”
Ta vừa kịp thở phào vì được câu trả lời, thì ngay giây sau, hệ thống lại lần nữa vang lên… Nhưng, kh nhiệm vụ c lược thành c, mà là…
“Ting! Độ hảo cảm giảm 1 ểm. Hiện tại: 98%… 97%… 96%…”
Âm th th báo của hệ thống cứ thế vang lên liên tục trong đầu ta.
Chưa đến một phút, hảo cảm độ đã tụt thẳng xuống… 1%.
Ta sững sờ.
lại như vậy?
Rốt cuộc… ta đã làm sai ều gì?
10.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Từ sau lần trước Bùi Tịch bắt ta uống thuốc và khiến hảo cảm độ tụt về 0, đã biến mất lâu, kh hề xuất hiện nữa.
Ta vẫn bị nhốt trong tẩm cung. Ma tộc từ đó về sau cũng kh mang thuốc đắng đến nữa, mà đổi thành linh đan kh rõ Tuy kh biết l từ đâu, nhưng hiệu quả lại tốt, sau khi ăn vào, vết thương trên nh chóng lành lại, gần như kh còn đau đớn.
Chỉ là… Bùi Tịch vẫn kh đến gặp ta, mà ta thì cũng kh được phép rời khỏi nơi này.
Lúc một tiểu tỷ tỷ Ma tộc, từng thân thiết với ta, mang cơm cho ta, nàng nhỏ giọng nói rằng gần đây tâm trạng Ma Tôn dường như kh tốt, hình như đang bận nghiên cứu một thứ gì đó vừa kỳ lạ vừa hiếm th…Hiếm lạ cổ quái đồ vật?
Ta cũng kh để tâm lắm. Dù thì thế giới này vẫn chưa sụp đổ, chắc là chưa ta lượt nam nữ chính xuất hiện.
Lần tiếp theo Bùi Tịch xuất hiện là sau nhiều ngày. Khi đó, ta đang nhàm chán nằm dài trên bàn, nghịch m món Thần Khí thì đột nhiên hiện ra trước mặt. Cả nồng nặc mùi rượu.
vào đôi mắt đỏ sậm của , ta hơi sợ: “Bùi Tịch? Ngươi uống rượu ?”
hơi dang hai tay, mà ta thì chẳng hiểu lại kh thể khống chế bản thân, cứ thế bước ta gần . Bùi Tịch vươn tay ôm l ta, cúi đầu hít sâu một hơi thấp giọng nói: “An Tự, nàng kh trốn được đâu.”
Hơi thở nóng rực phả lên cổ khiến ta rụt lại.
“Bùi Tịch, ngươi say à?”
bật cười khẽ, gọi tên ta từng tiếng một cách đầy ám : “An Tự... An Tự... Tự Tự...”
Càng nghe gọi như thế, da đầu ta càng tê rần lên.
“Ngươi... chắc c là uống say .”
... thật sự quá kỳ lạ.
“Tự Tự, chẳng nàng vẫn luôn tìm cái hệ thống kia ?”
Ta: “!!!”
… lại biết được chuyện đó?
Bùi Tịch kh chút do dự bế bổng ta lên, ngồi xuống ghế bên cạnh, ôm chặt ta vào lòng như đang nhốt ta lại.
cúi đầu, giọng bình thản: “Ta chưa từng nói với nàng ? Từ lần đầu tiên nàng bước vào thế giới này, ta đã thể nghe th tiếng các nói chuyện .”
11.
Cái gì cơ???
Cái gì gọi là “Ngay từ lần đầu ngươi đến thế giới này, ta đã nghe được”?
Rõ ràng toàn bộ ký ức đều do ta tự trải nghiệm, nhưng nghe câu này lại th mơ hồ đến vậy?
Bùi Tịch bật cười: “Tự Tự, ngạc nhiên vậy ? Đây chẳng là lần thứ ba nàng bước vào thế giới này à? Nàng tới là để c lược ta.”
Vừa nói, vừa cúi đầu cọ nhẹ lên cổ ta: “Ngay từ lúc nàng lần đầu xuất hiện, ta đã cảm nhận được d.a.o động năng lượng lạ thường, theo bản năng liền ra tay.”
… Đúng , lần đầu c lược, ta còn chưa kịp đứng vững đã bị g.i.ế.c luôn…
Ta ngẩng đầu vào đôi mắt đỏ sẫm của Bùi Tịch, nhưng chẳng biết nên nói gì nữa.
Thì ra… vẫn luôn biết hết mọi chuyện.
Vậy tại lần này lại kh giống hai lần trước, kh g.i.ế.c ta ngay từ đầu?
Bùi Tịch nở nụ cười, đáp:
“Vì Tự Tự lúc khóc tr xinh, dù té ngã vẫn cố bò dậy bám theo ta, tr thú vị. Nàng còn quá nhỏ, muốn bóp c.h.ế.t nàng cũng chỉ như bóp c.h.ế.t một con kiến, dễ đến mức chẳng gì vui.”
“Nàng và cái hệ thống kia từng đưa ta rời khỏi thế giới này, nên ta tò mò xem các còn định giở trò gì nữa. Nhưng đáng tiếc… nó chẳng thú vị như ta tưởng. Ta bắt được nó dễ.”
“Bằng kh thì Tự Tự nghĩ xem, tại nàng cứ kh liên lạc được với hệ thống?”
Thì ra là vậy…
Khó trách lúc thì liên hệ được hệ thống, lúc thì hoàn toàn mất tín hiệu.
Khoan đã… chẳng lẽ hảo cảm độ cũng là do ều khiển?
Vậy nên hảo cảm độ mới tăng nh đến thế? Lưng ta lạnh toát.
Trước giờ ta cứ tưởng thật sự đã c lược thành c… Hóa ra tất cả là do hệ thống đã rơi vào tay , mọi thứ đều nằm trong sự kiểm soát của .
Ta kh biết nói gì nữa.
biết hết, nghe hết, vậy mà vẫn luôn im lặng, mặc kệ ta diễn đủ trò trước mặt . Nghĩ đến đây, ta chỉ th chẳng khác nào một kẻ ngốc.
Biết rõ tất cả đều là vô ích, ta chán nản bu xuôi:
“Nếu muốn g.i.ế.c hay làm gì ta thì tùy ngươi.”
Bùi Tịch đưa tay nắm l cổ ta, nhưng lại kh dùng lực. cúi lại gần, hơi thở mang theo mùi rượu lẫn một hương thơm thoang thoảng, quen thuộc.
Hình như ta đã từng ngửi th ở đâu …
khẽ cười: “Là mùi linh đan nàng đã ăn đ. Ta đến Tiên tộc cướp kh ít linh dược, đích thân luyện thành linh đan cho nàng. Bọn họ đánh kh lại ta, chỉ thể ngoan ngoãn dâng hết cho ta.”
Ta: “???”
Bùi Tịch cười cười, nói tiếp: “Nói thật thì, lần này ta thể mạnh lên nh như vậy cũng là nhờ nàng và cái hệ thống kia. Lúc các kéo ta về quá khứ, ta thêm nhiều thời gian để tu luyện. Lại thêm ký ức của hai lần trước, ta tránh được kh ít đường vòng, nên tốc độ tu luyện nh hơn thường nhiều.”
Ta: “…”
Kh trách đám nhân vật chính trong tay chẳng khác nào đám rau cải bị nhổ.
Nhưng mà khoan đã, nếu thực sự nghe được hết mọi chuyện, vậy lúc trước ở khách ếm còn giả vờ nói là được từ biểu cảm của ta?
Bùi Tịch dựa đầu vào hõm vai ta, bật cười. Hơi thở ấm nóng phả vào cổ ta khiến ta th nhột, định tránh né thì bị ôm chặt hơn.
“Tự Tự, là nàng chủ động đến trêu chọc ta trước mà.”
Ta cũng đâu muốn thế này… tất cả là do cái hệ thống c.h.ế.t tiệt kia!
Bùi Tịch nói với giọng nhẹ nhàng nhưng trầm thấp: “Ta biết kh lỗi của Tự Tự, cho nên… ta đã hủy luôn cái hệ thống đó .”
“…Hả???”
Còn chưa kịp phản ứng, lại nói tiếp: “À đúng , m cái nhân vật chính mà nàng hay nhắc tới , giờ cũng chỉ còn thoi thóp thôi.”
“!!!”
Chưa có bình luận nào cho chương này.