Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Chinh Phục Thất Bại Ta Bị Nam Phụ Cầm Tù

Chương 8:

Chương trước

[Phiên ngoại: Góc Bùi Tịch]

Ta là Bùi Tịch, kẻ mà mọi gọi là Ma Tôn, ai ai cũng e sợ.

Ta là đứa con sinh ra từ sự kết hợp giữa nhân loại và Ma tộc. Ký ức về cha mẹ ta đã trở nên mơ hồ. Chỉ còn nhớ khi còn nhỏ, mẫu thân ta sức khỏe yếu, sau đó qua đời. Phụ thân thì giống như vì quá yêu bà mà cũng ra theo.

Tình yêu của họ sâu đậm. Mà ta... chỉ là một đứa trẻ ngoài ý muốn còn sót lại.

Lần đầu tiên ta đánh thức được sức mạnh Ma tộc là khi còn nhỏ, lúc bị khác bắt nạt. Nhưng khi ta quá non nớt, kh kiểm soát nổi ma khí trong cơ thể.

Ta từng nghe nói nhân loại đều mơ ước tu tiên. Trên con đường gập ghềnh, ta cũng từng muốn gia nhập môn phái. Nhưng họ lại chê ta mang huyết mạch Ma tộc, thẳng tay đẩy ta xuống sườn núi.

lẽ số chưa tận, ta kh chết. Ngược lại, nhờ vậy mà lạc vào vùng đất của Ma tộc.

Ma tộc từ xưa đến nay luôn tôn sùng kẻ mạnh. Khi ta mới đặt chân vào Ma tộc, vì là kẻ mang dòng m.á.u lai giữa và ma, nên thường xuyên bị chê cười, bắt nạt. Nhưng nhờ thiên phú kh tệ, sau này ta từng bước lật ngược tình thế, trả thù toàn bộ những kẻ đã từng ức h.i.ế.p ta.

Ta vốn là thù tất báo. Sau khi trở thành Ma Tôn đời mới, ta dẫn dắt Ma tộc tấn c thẳng vào Tiên tộc. Tiên tộc luôn e dè ta, từng cử vô số thám tử thâm nhập vào Ma tộc để dò xét tình hình.

Khi đại chiến giữa Tiên và Ma nổ ra, ta cảm nhận được một luồng sức mạnh kỳ lạ xuất hiện gần đó. Ta kh kịp suy nghĩ nhiều, theo bản năng ra tay tiêu diệt, chỉ th đối phương nh đã tan biến.

Trận chiến giữa hai bên giằng co mãnh liệt, tưởng như Ma tộc sắp chiến tg thì ta bỗng nhiên hoa mắt, lần nữa tỉnh lại, ta đã trở về thời ểm kh lâu sau khi vừa trở thành Ma Tôn.

Đang còn ngẩn , thì ta lại một lần nữa cảm nhận được luồng sức mạnh kỳ lạ từng bị ta g.i.ế.c trước đây đang tiến lại gần.

Ta xuống Ma tộc đang quỳ lạy dưới chân …Sau khi tự nắm quyền cai quản Ma tộc, các Ma tộc dưới trướng đã tốn kh ít c sức để l lòng ta. Lần này, kh biết từ đâu họ bắt được một cô gái nhỏ của Tiên tộc đưa đến.

So với sắc đẹp, ta càng coi trọng sức mạnh.

Khi th nữ tử Tiên tộc , ta lập tức nhận ra trên nàng mang theo một loại năng lượng kỳ lạ. Nàng cúi đầu, kh th rõ mặt, nhưng ều khiến ta cảm th kỳ quặc là, ta lại thể nghe rõ tiếng nói trong lòng nàng.

Ngoài ra, ta còn cảm nhận được một loại d.a.o động năng lượng khác từ nàng. Mặc dù mắt thường kh th được, nhưng cảm giác của ta rõ ràng.

Ta nghe nàng đang trò chuyện với một ai đó, nàng nói đây là lần thứ hai bước vào thế giới này, nói đến chuyện “c lược”, còn thừa nhận sợ ta, run rẩy kh dám ngẩng đầu. Đối phương thì kh ngừng an ủi, thuyết phục nàng, lải nhải kh ngớt khiến ta th hơi phiền.

lẽ vì phát hiện ánh mắt dò xét của ta, đám Ma tộc liền tưởng rằng ta hứng thú đặc biệt với nàng, nên đã quyết định giữ nàng lại.

Lẽ ra ta thể giống như lần trước, trực tiếp ra tay g.i.ế.c nàng. Nhưng lần này, ta muốn xem rốt cuộc nàng định làm gì.

Nàng đúng là một tiên tử “khẩu thị tâm phi”, ngoài mặt thì ngoan ngoãn nghe lời, tỏ ra tin tưởng ta, nhưng trong lòng lại thì thầm với một giọng nói khác rằng ta đáng sợ đến mức nào.

Nàng còn nói đến cái gì mà “c lược độ hảo cảm ” và những thứ linh tinh khác. Càng nghe nàng trao đổi với giọng nói kia, ta lại càng hiểu rõ hơn về nàng.

Ta kh biết vì lại thể nghe th tiếng lòng của nàng, nhưng sau khi nghe được những ều đó, ta thực sự cảm th bất ngờ.

Từ cuộc đối thoại giữa nàng và giọng nói kia, ta biết được nhiều chuyện: nàng nói thế giới này chỉ là một thế giới trong sách, ta là nhân vật phản diện bị “hắc hóa”, và đến cuối cùng sẽ bị vai chính liên thủ tiêu diệt trong trận đại chiến giữa Tiên và Ma. Nàng còn nói rằng cần tăng độ hảo cảm của ta trước khi trận chiến đó xảy ra.

Buồn cười thật. Ta, Ma Tôn, chưa từng tin vào tình yêu, càng kh thể nào yêu một tiên tử yếu đuối, nhu nhược như nàng.

Ta cũng chẳng cố tình làm khó nàng, chỉ để mặc cho nàng qu quẩn bên cạnh. Một bên nàng tỏ ra ngoan ngoãn, nói tốt về ta; một bên lại thì thầm với giọng nói kia để chê bai, mỉa mai ta. Ta chỉ th buồn cười, đến cả diễn cũng kh tròn vai.

Nàng nói ta hay nghi ngờ, lòng dạ hẹp hòi, nhưng lẽ chính nàng cũng kh nhận ra: trong mắt nàng, ta từ đầu đến cuối chỉ là một kẻ khiến nàng sợ hãi, là một nhiệm vụ cần vượt qua.

Sau khi được ký ức từ “lần trước”, khả năng tu luyện của ta tiến bộ nh. Ta bắt đầu tò mò: cái mà nàng gọi là “vai chính” rốt cuộc là ai, ta thực sự muốn đối mặt với họ một lần xem .

Cuối cùng, tiên ma đại chiến lại đến. Nàng run rẩy nép sau lưng ta, ngoài mặt thì tỏ ra ngoan ngoãn đến mức kh thể ngoan hơn, nhưng trong lòng lại lẩm bẩm với giọng nói kia rằng nàng sợ hãi đến mức nào. Nàng nói lần trước còn chưa kịp đứng vững đã chết, rằng thế giới này thật kinh khủng…

Ta cảm th nàng thật phiền, nói nhiều quá mức. Khoảnh khắc tiên ma đại chiến bắt đầu, ta màn diễn vụng về của nàng, kh chút do dự, lại giống như lần đầu tiên, ra tay kết thúc nàng.

Tiên tộc tức đến muốn hộc m.á.u khi th ta thẳng tay như vậy. Ta liếc qua vài kẻ đứng đầu bên phía họ, chắc hẳn chính là m “vai chính” mà nàng từng nhắc đến. Trận chiến trở nên căng thẳng hơn bao giờ hết. Lần trước bọn họ đã gần như kh địch lại được ta, lần này lại càng chênh lệch rõ rệt.

Ngay lúc ta chuẩn bị ra tay diệt sát “vai chính”, ta lại cảm nhận được một thứ gì đó bất thường… Quả nhiên, khi mở mắt ra, ta lại quay về thời thơ ấu, ngay khoảnh khắc vừa bị đánh.

Chỉ thể nói: thật hết cách để nói.

Ta lặng lẽ đám trẻ con chạy xa, lặng lẽ nằm đó, cảm nhận mạnh trong cơ thể.

Với hai lần ký ức trước đó, lần này ta dễ dàng khống chế được ma khí trong .

Ta nhớ lại lời nàng từng nói, ba lần cơ hội. Ta đoán chắc nàng cũng đang ở đâu đó gần đây. Khi dùng ma khí để dò xét xung qu, quả nhiên ta phát hiện ra nàng.

Nhưng lần này lại khác với trước. Ma khí của ta dường như thể chạm đến thứ được gọi là “hệ thống” mà nàng từng nhắc tới.

Ta bắt l hệ thống đó, uy h.i.ế.p một trận, mặc kệ nó lo lắng tự suy diễn, tự phân tích lung tung.

Ta âm thầm nàng ở phía xa.

Th nàng đang cố gắng đo chiều cao bằng cách so với bức tường, miệng thì nói gì mà muốn cứu ta, muốn giành được sự tin tưởng của ta, ta chỉ th nực cười.

Chỉ bằng nàng ? Một con nhóc nhỏ xíu, đến đứng cũng chẳng xong?

Ý nghĩ lập tức g.i.ế.c nàng lại biến mất trong thoáng chốc. Ngược lại, ta bắt đầu muốn xem thử, lần thứ ba , nàng còn thể giở trò gì để khiến ta “tăng hảo cảm” đây.

Ta giả vờ khó nhọc ngồi dậy định rời . Quả nhiên, kh ngoài dự đoán, nàng vừa lăn vừa bò chạy về phía ta, tr ngốc nghếch vô cùng.

Khi ta làm bộ sắp thật, nàng lập tức òa khóc. Đó là lần đầu tiên ta cảm nhận được cảm xúc thật sự từ nàng, kh đang diễn trò, mà là nỗi lo sợ chân thành, xuất phát từ chính con nàng.

Lẽ ra ta nên quay bỏ , tìm một nơi thích hợp để tiếp tục tu luyện ma khí. Dù nàng trong thế giới này cũng chỉ là một tinh linh nhỏ tầm thường đến mức kh thể tầm thường hơn. Ta đã l hệ thống bên nàng, nàng chẳng thể làm nên chuyện gì nữa.

Thế nhưng, ta lại bất chợt mềm lòng, đến mức chính ta cũng th ngạc nhiên.

Ta chấp nhận để nàng theo, cũng chấp nhận để nàng gọi ta là “ca ca”.

Nàng còn quá nhỏ, mang theo bên thật sự phiền phức. Bởi vì nh thì sẽ ngã, nhiều cũng ngã, chỉ cần lơ là một chút là lại ngã. Một tiểu đoàn tử trắng trắng mềm mềm, vậy mà rơi rớt lấm lem như con mèo nhỏ… đúng là bó tay. Thế là, khi nàng kh chú ý, ta tr thủ rời . Một phần là để nh chóng khống chế lại ma khí, phần khác là muốn nghĩ cách giúp nàng lớn lên một chút, ít nhất đừng làm vướng chân ta nữa.

Trong thời gian đó, ta nắm lại quyền kiểm soát ma khí, hái được linh quả, tiện thể dùng ma khí hoàn toàn chế ngự hệ thống, còn moi ra kh ít th tin từ nó.

Tổng cộng ta chỉ rời chưa tới một c giờ, vậy mà khi quay lại… nàng đã bị bọn buôn bắt .

Thật sự vừa cạn lời… vừa th đau đầu.

Nhưng khi nhớ đến dáng vẻ ngốc nghếch của nàng lúc chạy theo gọi “ca ca”, ta lại th... nàng khi còn chẳng bán được giá cao.

Ngốc đến mức lại th đáng yêu.

Ta cũng kh lập tức ra tay cứu nàng, chỉ ngồi yên lặng ở một bên, lắng nghe suy nghĩ trong lòng nàng.

Từ những tính toán trong đầu nàng, ta biết nàng là trẻ mồ côi, cuộc sống ở thế giới ban đầu kh tốt đẹp gì. Sau đó bị hệ thống đưa đến thế giới này, ép c lược ta, một đại ma đầu…

M chuyện đó ta đã biết qua hệ thống . Nhưng ều kỳ lạ là, khi nghe từ hệ thống, ta chỉ muốn phá huỷ nó. Thế mà khi nghe nàng tự nói ra, kh hiểu trong lòng lại mềm xuống vài phần.

Thật kỳ lạ... Một đại ma đầu như ta mà cũng lúc mềm lòng .

Từ đó về sau, nàng luôn ở bên cạnh ta, suốt ngày “Ca ca, ca ca” gọi mãi kh thôi. Ban đầu ta th phiền, nhưng dần dần cũng quen, mà cũng kh mất quá nhiều thời gian.

Sau khi biết hết mọi chuyện từ hệ thống, ta cũng kh vội quay về Ma tộc, mà dẫn nàng khắp các bí cảnh, giành l Thần Khí trước cả m kẻ được gọi là “vai chính”.

Hệ thống nói, nếu vai chính chết, thế giới này sẽ sụp đổ. Ta nghĩ lại hai lần tiên ma đại chiến trước, tuy rằng mỗi lần đều liên quan đến hệ thống, nhưng nguyên nhân sâu xa hơn vẫn là vì ta đã g.i.ế.c c.h.ế.t những vai chính của thế giới đó.

Chuyện quay lại lần này thoạt như tình cờ, nhưng thật ra là ều tất yếu.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Ta dùng ma khí thâm nhập vào hệ thống, phát hiện ra Thần Khí thể giữ cho thế giới ổn định. Ta xưa nay ghét cảm giác mọi thứ vượt khỏi tầm kiểm soát, nên khi đã hiểu rõ tất cả, ta sẽ kh để bản thân tiếp tục bị bất kỳ “vai chính” hay “phản diện” nào chi phối nữa.

Mạng của ta, do chính ta làm chủ.

Ta cùng nàng trải qua quãng thời gian dài, qua nhiều nơi. lẽ ngay cả bản thân nàng cũng kh nhận ra, từ đầu đến cuối, nàng luôn để tâm đến “độ hảo cảm”, nhưng lâu nàng chẳng còn nhắc tới nữa.

Dần dần, nàng bắt đầu bộc lộ nhiều cảm xúc thật hơn khi ở cạnh ta, vui vẻ là thật, giận dỗi cũng là thật.

Thật ra, ban đầu ta toan tính đơn giản: ta muốn nàng trả giá, muốn xem nàng diễn trò vì độ hảo cảm thì rốt cuộc thể “nhập vai” đến mức nào.

Ta vốn là kẻ thù dai. Giống như khi ta mới trở lại thời thơ ấu, bọn trẻ từng bắt nạt ta, tuy ta chẳng buồn động thủ với bọn chúng, nhưng chỉ cần vài thủ đoạn nhỏ, chúng sẽ tự khiến nhau khổ sở.

Nàng đã đến c lược ta ba lần, ta tuy đã g.i.ế.c nàng hai lần, nhưng vẫn luôn cảm th... hình như còn thiếu ều gì đó.

Chỉ là ều ta kh ngờ tới, “nhập vai quá sâu” đầu tiên, lại chính là ta.

Ta cảm nhận được nàng ngày càng thân thiết với ta. những hành động nhỏ nàng làm theo bản năng mà chính nàng cũng kh nhận ra, cả những toan tính trong lòng nàng, ta biết rõ. Nàng đã kh còn sợ ta như lúc đầu, thậm chí đang dần dần ỷ lại vào ta.

Lúc đầu, ta chỉ nghĩ nàng đã rơi vào bẫy, cho đến khi trong một lần vào bí cảnh, nàng bị thương ngoài ý muốn.

Ta th nàng đau đến bật khóc, lại còn cố nhịn, kéo tay ta lại, nói rằng kh , kh cần trả thù, lúc đó, cảm xúc trong lòng ta khác.

Ta cũng kh biết rõ cảm giác đó là gì, chỉ th kỳ lạ.

Sau này, mỗi lần nàng nói chuyện với khác, ta lại th trong lòng bực bội đến khó chịu.

Th khác nàng cười, lộ rõ vẻ kinh diễm, ta liền muốn kéo nàng vào lòng, che kín kh để ai th.

Ta kh biết cảm giác đó là gì, trước giờ chưa từng trải qua. Mãi đến khi ta và nàng vào nghỉ tại một tửu lâu, nghe kể chuyện trong đó nói về tình cảm, ta mới chợt nhận ra: thì ra, chính ta là rung động trước.

Điều đó khiến ta chút bực bội.

Mà nàng thì đúng là một kẻ ngốc, hoàn toàn kh nhận ra tâm trạng của ta. Mỗi ngày vẫn vui vẻ kéo tay áo ta dạo khắp nơi, nũng nịu gọi “ca ca”, đòi ăn cái này cái kia.

Điều đáng giận nhất là… ta, một Ma Tôn cao cao tại thượng, lại cam tâm chiều theo nàng như vậy.

, vào một đêm khuya nào đó, khi ta nàng ngủ yên bên cạnh, kh chần chừ gì nữa, ta thay đổi kế hoạch.

Vận mệnh, nàng… và cả ta, ta đều muốn giữ l.

Dù nàng yêu ta hay kh, ta cũng tuyệt đối kh để nàng quay về thế giới kia nữa.

Nói ta ích kỷ cũng được, vô lại cũng kh , là nàng chủ động trêu chọc ta trước, nàng chịu trách nhiệm với ta.

Nghĩ th suốt mọi chuyện , ta bắt đầu đưa nàng khắp nơi du ngoạn, tiện thể thu thập toàn bộ Thần Khí.

Nhiều lần ta thật ra thể dễ dàng bảo vệ nàng, nhưng cố tình giả vờ chỉ để nàng quen dần với sự hiện diện của ta. Ta cố ý đến gần nàng, tạo ra vài hành động thân mật, nàng lại chẳng chút nghi ngờ, thậm chí còn nghĩ ta là săn sóc, sẽ luôn ở đó bảo vệ nàng.

Thật là một kẻ ngốc đáng yêu.

Mà ta thì kh dừng lại ở việc bảo vệ nàng, ta còn muốn...

Thôi, cố nhịn.

Từ một tiểu nhục đoàn tròn tròn mềm mềm, nàng dần lớn lên thành một thiếu nữ duyên dáng yêu kiều. Ta kh biết đã tốn bao nhiêu linh đan, linh quả, linh hoa linh thảo, thậm chí là đủ loại đồ quý hiếm để nuôi nàng thành thế này.

Ta đương nhiên biết đã bảo vệ nàng quá mức chu đáo. Nàng tâm tư đơn thuần, mà ta thì lại đủ kiên nhẫn để từ từ chiều chuộng, nu chiều nàng. Ta nghĩ, cứ đợi đến khi nàng thật sự kh thể rời xa ta nữa, lúc đó nói rõ mọi chuyện cũng chưa muộn.

Chỉ sợ bây giờ nói ra lại làm nàng sợ hãi.

Nếu kh m tộc kia đột nhiên kéo đến gây sự, ta thật sự thích khoảng thời gian hai chúng ta cùng nhau sống yên ổn. Đáng tiếc, lại luôn kẻ kh biết ều tự tìm đường chết.

M kẻ được gọi là vai chính đó yếu hơn ta tưởng nhiều. Một bàn tay là ta thể bóp c.h.ế.t hết, nhưng nàng lại sợ. Ta hiểu nàng sợ ều gì, chỉ là tạm thời chưa thể giải thích cho nàng rõ được.

Thôi thì… để bọn họ sống thêm chút thời gian cũng được.

Nhưng sau đó, vì m kẻ vai chính này mà các tộc lại lần nữa chủ động kéo đến gây chuyện. Cuộc đại chiến tiên ma vốn đã yên ổn nhiều năm lại bắt đầu bùng lên lần nữa.

Ta biết thời cơ đã đến. Chỉ kh ngờ rằng, đúng lúc đó hệ thống lại bất ngờ xuất hiện, nhắc nàng về cái gì đó gọi là “nhiệm vụ”.

Ta kh ngờ… nàng vẫn chọn rời .

Ta cứ nghĩ sau từng thời gian bên nhau, ít nhất nàng cũng chút chân tình với ta...

Đúng là ta quá ti tiện. Dù biết nàng chỉ muốn trở về nhà, ta vẫn kh muốn bu tay, vẫn kh muốn để nàng .

Ta cắt đứt hoàn toàn mối liên hệ giữa nàng và hệ thống, để lại một phân thân lo chuyện tiên ma đại chiến, còn bản thân thì đưa nàng trở lại ma cung, bắt đầu chuẩn bị cho những việc khác.

Khi nàng tỉnh lại, ta đến thăm, nhưng nàng lại ta đầy sợ hãi, ánh mắt tràn ngập nỗi nhớ nhung... nhưng lại chỉ là nỗi nhớ về cái gọi là “độ hảo cảm”.

Hệ thống đã bị ta dùng ma khí hoàn toàn khống chế, trở thành con rối trong tay ta. Cái “độ hảo cảm” mà nàng mong mỏi, với ta bây giờ chỉ là một con số vô nghĩa.

Ta thể nghe rõ tiếng lòng nàng, biết nàng đang nghĩ gì, rõ ràng đến mức khiến ta kh thể tự lừa dối bản thân.

Cuối cùng, ta sắp đặt một màn kịch cuối cùng, đặt cược tất cả vào một c bạc xa hoa: C bạc đánh cược trái tim nàng.

Nếu tg, ta sẽ vui mừng cả đời. Còn nếu thua… ta sẽ để nàng rời .

Ta đánh cược rằng, sau trăm năm bên nhau, nàng sẽ kh thể thờ ơ với ta.

Và kết quả thì quá rõ ràng, ta tg .

Ngay khoảnh khắc thế giới bắt đầu sụp đổ, ta nghe th nàng nói ba chữ: “Ta yêu .”

Chỉ một câu thôi, ta liền biết, nàng thực sự yêu ta.

Chuyện sau đó, mọi đều đã biết: Thần Khí tái tạo thế giới, ta và nàng trở về, thành thân, và một ngôi nhà thuộc về riêng chúng ta.

Vào một buổi chiều yên ả, ta đang nằm phơi nắng trên ghế cùng nàng ôm Tiểu An Tự, thì nàng đột nhiên hỏi:

“Bùi Tịch, nếu khi đó ta thật sự tuyệt vọng, kh muốn ở lại, chỉ một lòng muốn quay về thì ?”

Nghe nàng hỏi vậy, ta chỉ mỉm cười nàng và nhẹ nhàng đáp:

“Lúc đó ta nói sẽ để nàng ... nhưng chưa từng nói là để nàng một .”

“Nếu thật sự như vậy, ta sẽ khiến hệ thống đưa cả ta đến thế giới của nàng.”

An Tự khẽ hừ một tiếng, lại rúc vào lòng ta: “Hừ, ta biết ngay mà. Ngươi thể dễ dàng bu tha ta được, rõ ràng chính ngươi cũng kh nỡ.”

Đúng vậy. Nàng là duy nhất ta từng mở lòng đón nhận, cũng là kết quả của kế hoạch ta âm thầm ấp ủ từ lâu, cuối cùng đã thành hiện thực. Ta thực sự… kh nỡ rời xa nàng.

Ta cúi xuống, nhẹ nhàng hôn lên trán nàng.

May mắn thay, nàng vẫn luôn ở đây.

Câu chuyện của chúng ta, đã một cái kết viên mãn.

(Hết.)


Chương trước

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...