Chờ Em Ở Cuối Năm Tháng
Chương 4:
7.
Buổi tối ở vùng núi đến nh.
Chỉ mới hơn sáu giờ, bầu trời đã tối sẫm lại. Mây dày kéo ngang qua đỉnh núi, gió lạnh thổi từ khe rừng xuống khiến sân trường trở nên trống trải hơn bình thường.
Trần Nguyên đang khóa cửa lớp thì nghe tiếng sấm vang xa.
Cô ngẩng đầu trời. “Chắc tối nay lại mưa lớn.”
Phía sau, Nam Cung Cẩn Du vừa bước ra khỏi phòng giáo viên. cũng lên bầu trời xám đục. “Ở đây mưa thường xuyên vậy ?”
“Ừ.” Trần Nguyên nói. “Mùa này gần như ngày nào cũng mưa.”
Cô vừa nói xong, một cơn gió mạnh thổi qua, mang theo hơi ẩm lạnh buốt.
Nam Cung Cẩn Du khẽ nhíu mày. “Trẻ con trong bản quen à?”
“Quen.” Trần Nguyên cười nhẹ. “Ở đây cái gì cũng quen.”
Hai đứng dưới mái hiên. Chỉ vài phút sau, mưa bắt đầu rơi.
Ban đầu chỉ lác đác, sau đó nh chóng trở nên dày đặc. Tiếng mưa đập lên mái tôn vang lên lộp bộp, át cả tiếng nói chuyện.
Trần Nguyên đang định quay về phòng thì đột nhiên…
“Phụt.”
Cả dãy trường bỗng tối om. Điện mất.
Trong sân trường chỉ còn ánh sáng yếu ớt từ vài căn nhà trong bản phía xa.
Trần Nguyên khựng lại một chút. “Lại mất ện .”
Nam Cung Cẩn Du hỏi:
“Thường xuyên à?”
“Ừ.”
Cô nói bình thản. “Mưa lớn là vậy.”
Từ trong lớp học vang lên tiếng trẻ con xôn xao.
Hôm nay vài học sinh ở lại trường vì đường xa kh kịp về trước khi trời tối. Bình thường Trần Nguyên sẽ cho chúng ngủ tạm trong lớp.
Nhưng mất ện khiến bọn trẻ bắt đầu sợ.
“Cô Trần ơi!” Một đứa bé chạy ra cửa. “Trong lớp tối quá!”
Trần Nguyên lập tức bước vào.
“Kh , cô đèn.”
Cô l từ trong tủ ra một chiếc đèn dầu nhỏ châm lửa.
Ánh sáng vàng yếu ớt lập tức lan ra.
Bọn trẻ thở phào. “Cô ở đây với tụi con nhé.”
“Được.” Trần Nguyên mỉm cười. “Cô ở đây.”
Nam Cung Cẩn Du đứng ngoài cửa cảnh đó. chưa từng th cô như vậy.
Ở Nam Cung gia, Trần Nguyên luôn yên lặng. Ít nói, ít cười, luôn giữ khoảng cách với mọi .
Nhưng ở đây cô giống như thuộc về nơi này.
Cơn mưa vẫn chưa dấu hiệu dừng lại.
Trần Nguyên trải chăn cho bọn trẻ ngủ trên sàn lớp học.
Một đứa bé gái ôm gối, ngẩng đầu hỏi: “Cô Trần. Bác sĩ kia là chồng cô đúng kh?”
Cả lớp lập tức cười khúc khích.
Trần Nguyên bất lực. “Kh .Bác sĩ từ thành phố lên giúp mọi thôi.”
Cô xoa đầu đứa bé.
Nam Cung Cẩn Du đứng ngoài cửa, nghe rõ từng chữ.
kh nói gì. Chỉ dựa lưng vào khung cửa.
Ánh đèn dầu chiếu lên gương mặt , tạo thành những mảng sáng tối đan xen.
---
Khoảng chín giờ tối.
Bọn trẻ đã ngủ gần hết. Trần Nguyên nhẹ nhàng kéo chăn lại cho chúng.
Khi cô bước ra hành lang, cơn mưa vẫn rơi kh ngừng.
Nam Cung Cẩn Du vẫn ở đó. đang đứng ra khoảng tối phía núi.
“ chưa về phòng?” Trần Nguyên hỏi.
Tue Lam Da Thu
“Kh ngủ được.”
quay sang cô. “Chị thì ?”
“Còn tr m đứa nhỏ.”
Cô ngồi xuống bậc thềm. Hai im lặng một lúc
“Trần Nguyên.”
“Hửm?”
Nam Cung Cẩn Du vào lớp học phía sau cô.
“Trẻ con ở đây hình như bám chị.”
Trần Nguyên khẽ cười. “Vì ở đây lâu . M đứa nhỏ quen mặt.”
Nam Cung Cẩn Du im lặng một lúc. Sau đó hỏi: “Chị trước đây… cũng kiên nhẫn vậy ?”
“Trước đây?” Trần Nguyên hơi nghiêng đầu.
“Ở Nam Cung gia.” nói bình thường. “Lúc đó chị hầu như kh nói chuyện với ai.”
Trần Nguyên nghe vậy thì bật cười khẽ.
“Kh nói… là đúng . Vì kh biết nói gì.”
Nam Cung Cẩn Du cô. “Ý chị là ?”
Trần Nguyên cúi xuống ánh đèn dầu đang lay động.
Một lát sau cô mới nói: “Ở đó… luôn cảm giác đứng nhầm chỗ.”
“Nhầm chỗ?”
“Ừ.” Cô nói nhẹ. “ vài lần ngang qua phòng khách, nghe ta nói chuyện.”
Nam Cung Cẩn Du hơi nhíu mày.
“Họ nói gì?”
Trần Nguyên im lặng vài giây. khẽ nhún vai.
“Cũng kh gì đặc biệt. Chỉ là… hỏi bao giờ thì thật về thôi.”
Câu nói bình thản. Nhưng tay Nam Cung Cẩn Du bỗng siết chặt.
Trần Nguyên vẫn ra màn mưa trước mặt. “Nghe nhiều lần … thì tự nhiên cũng hiểu.”
“Cho nên nghĩ… rời trước khi bị họ ép thì tốt hơn.”
Hành lang bỗng trở nên yên tĩnh. Chỉ còn tiếng mưa rơi xuống mái tôn.
Nam Cung Cẩn Du cô lâu.
chưa từng biết… những chuyện này đã xảy ra ngay trong căn nhà đó.
Ngay trong lúc kh mặt.
8.
“RẦM!”
Một tiếng động lớn vang lên từ phía núi.
Mặt đất dưới chân khẽ rung lên.
nhẹ.
Nhưng đủ để khiến hai cùng khựng lại.
Trong lớp học, vài đứa trẻ giật tỉnh dậy.
“Cô Trần…”
“Kh .” Trần Nguyên lập tức trấn an.
Cô quay sang Nam Cung Cẩn Du. “Chắc chỉ là đá rơi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/cho-em-o-cuoi-nam-thang/chuong-4.html.]
nhíu mày. “Kh giống.”
“Ở đây thỉnh thoảng vậy thôi.” Cô nói. “ trong bản quen .”
Nhưng trong lòng Nam Cung Cẩn Du lại một cảm giác lạ.
Giống như… chuyện gì đó sắp xảy ra.
Sau khi dỗ bọn trẻ ngủ lại, Trần Nguyên quay ra hành lang lần nữa.
Cơn mưa đã nhỏ một chút. Nam Cung Cẩn Du vẫn đứng đó.
“ còn chưa ngủ à?”
“Ừ.”
cô. “Chị vừa nói… ở Nam Cung gia gọi chị là đồ giả.”
Trần Nguyên hơi nhíu mày. Cô thở nhẹ.
“Cẩn Du.” Đây là lần đầu tiên cô gọi tên từ khi gặp lại. “ những chuyện… biết hay kh cũng kh thay đổi gì.”
Nam Cung Cẩn Du cô. “.”
nói chắc. “Nếu biết sớm hơn.”
“Thì ?” Trần Nguyên hỏi.
kh trả lời ngay. Một lát sau mới nói: “ lẽ chị đã kh rời một .”
Trần Nguyên khẽ cười. Một nụ cười nhẹ.
“ lúc đó kh ở nhà. ở cũng vậy thôi.”
“Kh.” Nam Cung Cẩn Du nói. “Kh giống.”
Gió núi thổi qua hành lang. Ánh đèn dầu lay động.
Trần Nguyên một lúc. Sau đó quay .
“Đã qua .” Cô nói. Những chuyện đó… kh quan trọng nữa.”
Nam Cung Cẩn Du bóng lưng cô. Trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác khó chịu.
Giống như… ều gì đó đã bỏ lỡ.
Một ều quan trọng.
Đêm đó, mưa rơi suốt.
Và ở nơi sâu trong dãy núi phía sau bản nhỏ… mặt đất lại khẽ rung thêm một lần nữa.
nhẹ. Đến mức gần như kh ai nhận ra.
Nhưng kh ai biết rằng… đó chỉ là khởi đầu.
Cơn mưa đêm qua kéo dài đến gần sáng mới dứt.
Sáng sớm, cả bản phủ một lớp sương mỏng. Đường đất sau mưa trở nên lầy lội, nước chảy dọc theo rìa đường thành những dòng nhỏ.
Trần Nguyên vừa mở cửa lớp thì th vài học sinh đã đứng đợi trước sân.
“Cô Trần!” Một bé chạy tới. “Bác sĩ hôm nay còn khám kh ạ?”
“.” Trần Nguyên cười. “Nhưng ăn sáng trước đã.”
Bọn trẻ lập tức chạy .
Cô quay vào lớp, bắt đầu lau bảng. Phấn trắng vừa chạm bảng thì phía sau tiếng bước chân.
“Chị chưa ăn sáng.” Giọng nói trầm quen thuộc vang lên.
Trần Nguyên quay lại. Nam Cung Cẩn Du đứng ở cửa. Trên tay cầm hai chiếc bánh bao còn nóng.
Cô hơi ngạc nhiên. “ mua ở đâu vậy?”
“ trong bản mang tới.”
đặt một chiếc lên bàn giáo viên. “Ăn .”
Trần Nguyên chiếc bánh bao một lúc.
“ ăn chưa?”
“.”
“Thật kh?”
Nam Cung Cẩn Du kh trả lời. Chỉ cô. Cuối cùng Trần Nguyên đành cầm lên c.ắ.n một miếng nhỏ.
Bánh vẫn còn ấm.
“Cảm ơn.” Cô nói.
Nam Cung Cẩn Du vẫn đứng đó. Kh .
Trần Nguyên hơi khó hiểu. “ chưa xuống sân?”
“Hôm nay kh khám.”
“Vì ?”
“Đội y tế hôm nay muốn tham quan. Dù đây cũng là lần đầu họ đến chỗ này.” nói. “ rảnh.”
Câu trả lời đơn giản. Nhưng Trần Nguyên lại th gì đó… kh đúng. Nam Cung Cẩn Du trước giờ kh kiểu rảnh rỗi đứng qu quẩn.
“Vậy định làm gì?” Cô hỏi.
qu lớp học. “Xem chị dạy.”
Trần Nguyên bật cười.
“Bác sĩ Nam Cung.”
“Ừ.”
“Ở đây kh gì thú vị đâu.”
“Kh .”
nói bình thản. “ cũng kh việc gì thú vị.”
Tiết học bắt đầu.
Nam Cung Cẩn Du ngồi ở bàn cuối lớp.
Một bác sĩ thành phố mặc áo sơ mi đen, ngồi giữa lớp học nhỏ vùng núi cảnh tượng đó khiến m đứa trẻ liên tục quay đầu .
Trần Nguyên đang viết bảng.
“Bài hôm nay: phép chia.”
Một đứa bé giơ tay. “Cô Trần!”
“Ừ?”
“Nếu kh chia được thì ?”
Cả lớp cười. Trần Nguyên cũng cười.
“Kh chia được thì… hỏi khác.”
bé quay xuống cuối lớp.
“Bác sĩ! Bác sĩ biết kh?”
Cả lớp lại cười ầm.
Nam Cung Cẩn Du ngẩng đầu.
lên bảng. Sau đó nghiêm túc nói:
“Kh chia được thì… đổi cách tính.”
Trần Nguyên . Hai chạm mắt một giây.
Kh ai nói gì. Nhưng bọn trẻ lại cười khúc khích.
Sau giờ học, học sinh chạy hết ra sân.
Trần Nguyên đang thu bài thì nghe th giọng nói phía sau.
“Chị dạy tốt.” Nam Cung Cẩn Du nói.
Trần Nguyên khựng lại một chút. “ hôm nay nói chuyện kỳ lạ thật.”
“Chỗ nào kỳ lạ?”
“ trước đây kh hay khen khác.”
Nam Cung Cẩn Du im lặng. Một lát sau hỏi: “Chị trước đây… thích kh?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.