Chờ Em Ở Cuối Năm Tháng
Chương 9:
17.
M ngày sau.
Buổi sáng trong căn hộ vẫn yên tĩnh như thường.
Trần Nguyên đang ngồi trước bàn ăn, ện thoại đặt trước mặt. Cô vừa đọc tin n vừa nhíu mày, vẻ mặt chút lo lắng.
Nam Cung Cẩn Du từ phòng thay đồ bước ra, vừa cài khuy áo sơ mi vừa hỏi: “ chuyện gì vậy?”
Trần Nguyên ngẩng lên . “Trưởng bản vừa gọi cho em.”
“Ở trên núi?”
“Ừ.”
Nam Cung Cẩn Du kéo ghế ngồi xuống. “ chuyện gì à?”
Trần Nguyên do dự một chút nói: “Trường trên đó vừa nhận được th báo. Tuần sau đoàn kiểm tra giáo d.ụ.c của huyện sẽ lên. Nhưng giáo viên mới thay em… vẫn chưa quen hồ sơ học sinh.”
Cô khẽ thở dài. “ vài đứa cần gi tờ xác nhận để tiếp tục học ở nội trú dưới huyện. Trưởng bản nhờ em quay lại giúp sắp xếp một chút.”
Nam Cung Cẩn Du lập tức nhíu mày. “ quay lại à?”
“Ừ.”
Trần Nguyên gật đầu. “Chắc chỉ hai ba ngày thôi.” Cô , giọng nhẹ hơn. “Em cũng muốn gặp lại m đứa nhỏ.”
Nam Cung Cẩn Du im lặng một lúc. “ cùng em.”
Trần Nguyên lắc đầu ngay. “Kh cần đâu. còn làm việc.”
“ xin nghỉ được.”
Trần Nguyên bật cười. “Bác sĩ Nam Cung mà xin nghỉ tùy tiện vậy à?”
Nam Cung Cẩn Du cô. “ kh yên tâm.”
Trần Nguyên đặt tay lên tay . “Chỉ là quay lại một chuyến thôi. Em quen đường .”
Cô nói nhẹ nhàng: “Lúc trước em còn sống ở đó cả ba năm trời mà.”
Nam Cung Cẩn Du vẫn nhíu mày. Nhưng cuối cùng chỉ thở ra một hơi.
“Vậy để đưa em lên.”
“Kh cần.” Trần Nguyên cười.
“Em xe khách là được.”
“ còn đến bệnh viện.”
Nam Cung Cẩn Du vừa định nói gì đó thì ện thoại trong túi rung lên.
màn hình. Là bệnh viện.
Tue Lam Da Thu
nghe máy.
“Ừ… đến ngay.”
Cúp máy xong, nói: “Hôm nay ca phẫu thuật.”
Trần Nguyên gật đầu. “ .”
Cẩn Du cô vài giây. “Em định khi nào?”
“Chiều nay.”
khựng lại. “Gấp vậy?”
“Ừ. Trưởng bản nói nếu em lên sớm thì kịp chuẩn bị trước khi đoàn kiểm tra đến.”
Cẩn Du đứng dậy, cầm áo khoác.
“ đưa em ra bến xe.”
Buổi chiều.
Xe khách chuẩn bị rời bến.
Trần Nguyên đứng trước cửa xe, quay lại .
“ về bệnh viện . Kh kịp ca phẫu thuật bây giờ.”
Nam Cung Cẩn Du vẫn đứng đó.
Ánh mắt chút trầm. “Đến nơi nhớ gọi cho .”
“Ừ.”
“Buổi tối cũng gọi.”
Trần Nguyên bật cười. “ đang kiểm soát em à?”
“Ừ.” trả lời thẳng. “Bạn gái xa, biết tình hình.”
Trần Nguyên đỏ mặt một chút.
“Em vài ngày thôi.”
“ biết.” Cẩn Du đưa tay kéo nhẹ cô lại.
Giọng thấp xuống.
“Về sớm.”
Trần Nguyên gật đầu.
“Ừ.”
Nam Cung Cẩn Du đặt một nụ hôn lên môi Trần Nguyên.
Cửa xe đóng lại. Chiếc xe từ từ rời bến.
Cẩn Du đứng đến khi chiếc xe khuất hẳn khỏi tầm mắt mới quay .
Trong lòng bỗng xuất hiện một cảm giác kỳ lạ. Một chút… bất an.
Bệnh viện.
Đèn phòng phẫu thuật sáng trắng.
Nam Cung Cẩn Du đứng trước bàn mổ, mặc áo phẫu thuật x, ánh mắt tập trung.
“Dao mổ.”
“Gạc.”
Giọng trầm và ổn định.
Ca phẫu thuật kéo dài hơn ba tiếng. Trong suốt quá trình đó, luôn cảm th tâm trí chút kh yên.
Một cảm giác khó giải thích. Như thể chuyện gì đó đang xảy ra ở nơi xa.
Một y tá khẽ nói: “Bác sĩ Nam Cung?”
Nam Cung Cẩn Du lập tức kéo suy nghĩ về hiện tại. “Tiếp tục.”
Ba tiếng sau.
Ca phẫu thuật kết thúc.
Nam Cung Cẩn Du tháo găng tay, bước ra khỏi phòng.
vừa định l ện thoại ra xem thì th vài bác sĩ và y tá đang đứng trước màn hình TV ở hành lang.
Kh khí chút hỗn loạn. Một nói nhỏ: “Trời đất… nghiêm trọng vậy ?”
Nam Cung Cẩn Du hơi nhíu mày.
“ chuyện gì?”
Một y tá quay lại. “Bác sĩ Nam Cung… ở tỉnh phía tây vừa xảy ra động đất.”
khựng lại. “Ở đâu?”
Y tá lên màn hình. “Vùng núi Th Lạc.”
Nam Cung Cẩn Du sững .
Đó chính là nơi Trần Nguyên vừa quay lại.
Trên TV, bản tin khẩn đang phát.
“Vào khoảng 18 giờ 47 phút tối nay, một trận động đất mạnh đã xảy ra tại khu vực núi Th Lạc. Nhiều tuyến đường bị sạt lở nghiêm trọng, hiện vẫn chưa xác định được số thương vong…”
Tai Nam Cung Cẩn Du ù .
lập tức l ện thoại ra. Bấm gọi cho Trần Nguyên.
“Tút…”
“Tút…”
Kh ai bắt máy. gọi lần nữa. Vẫn kh.
Tim đập mạnh. quay thẳng ra cửa.
Một đồng nghiệp gọi với theo: “Cẩn Du! đâu vậy?”
kh dừng lại. Chỉ nói một câu nh: “ đến đó.”
Ngoài cửa bệnh viện, đêm thành phố vẫn sáng đèn.
Nhưng đối với Nam Cung Cẩn Du lúc này, thế giới dường như chỉ còn lại một ý nghĩ duy nhất.
Trần Nguyên đang ở đó.
18.
Hai tiếng trước khi bản tin khẩn được phát .
Chiếc xe khách dừng lại ở con đường quen thuộc dưới chân núi.
Trần Nguyên bước xuống, kéo nhẹ balo lên vai. Kh khí vùng núi vẫn mát lạnh như trước, mang theo mùi đất ẩm và gió rừng.
Con đường dẫn vào bản vẫn như cũ.
Những mái nhà gỗ thấp, vài làn khói bếp bay lên trong buổi chiều.
Vừa th cô, một đứa bé chạy tới trước.
“Cô Trần!”
Trần Nguyên sững lại một giây, bật cười. “Tiểu Hổ?”
Đứa bé ôm chầm l cô. “Cô về thật !”
Tiếng gọi nh chóng thu hút thêm vài đứa nhỏ khác.
“Cô Trần về !”
“Cô Trần!”
Chỉ một lát sau, sân trường nhỏ đã náo loạn.
Trần Nguyên vừa cười vừa xoa đầu từng đứa. “Được , được . Cô chỉ về vài ngày thôi.”
Một cô giáo trẻ từ phòng giáo viên chạy ra.
“Chị Trần!”
Cô thở phào nhẹ nhõm. “May quá chị về .”
Trần Nguyên hỏi: “ nhiều hồ sơ cần xử lý lắm à?”
Cô giáo gật đầu. “Em sắp xếp mãi vẫn th thiếu gi xác nhận của m học sinh nội trú. Đoàn kiểm tra tuần sau lên . Trưởng bản sợ kh kịp.”
Trần Nguyên cười nhẹ. “Kh . Để chị xem lại.”
Trong phòng giáo viên.
Trần Nguyên ngồi trước bàn, xếp lại từng tập hồ sơ.
Những cái tên quen thuộc hiện ra trước mắt.
Tiểu Hổ.
A Vân.
Lý Na.
Tiểu Lan
Mỗi cái tên đều khiến cô nhớ lại từng gương mặt nhỏ. Cô vừa ghi chú vừa hỏi: “Em này chuyển xuống trường huyện đúng kh?”
“Dạ.”
“Còn Lý Na?”
“Con bé vẫn học ở đây.”
Bên ngoài cửa sổ, bọn trẻ vẫn đang chơi đùa ngoài sân.
Tiếng cười vang lên rộn ràng.
Trần Nguyên vô thức ra ngoài. Ánh mắt dịu lại.
Cô vừa cầm bút lên thì…
ẦM.
Mặt đất bỗng rung mạnh.
Chiếc bút trên tay cô rơi xuống bàn.
“Cái gì vậy?”
Chưa kịp nói hết câu, cả căn phòng lại rung lên lần nữa.
Cửa kính kêu lạch cạch. Tủ hồ sơ phía sau lắc mạnh.
Cô giáo trẻ hoảng hốt: “Động… động đất!”
Tiếng la hét vang lên từ sân trường. Trần Nguyên lập tức đứng dậy. “Ra ngoài!”
Hai chạy nh ra khỏi phòng.
Sân trường hỗn loạn. Bọn trẻ đang hoảng sợ tụm lại một góc.
Một vài viên gạch rơi xuống từ mái nhà cũ.
Trưởng bản đang hét lớn: “Ra sân trống! Kh được vào nhà!”
Mặt đất rung lên thêm vài giây dần yên lại.
Khắp nơi chỉ còn tiếng thở gấp và tiếng khóc của trẻ nhỏ. Trần Nguyên lập tức chạy đến.
“Kh đâu. Đứng yên ở đây.”
Một cô giáo đếm nh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/cho-em-o-cuoi-nam-thang/chuong-9.html.]
“…Một, hai, ba…”
Cô bỗng khựng lại. “Khoan đã.”
Trần Nguyên quay đầu.
“ vậy?”
Cô giáo nói gấp: “Còn m đứa lớp ba! Chúng vừa vào lớp l cặp!”
Trưởng bản biến sắc. “Trong lớp à?!”
Trần Nguyên về phía dãy phòng học.
Một góc tường đã nứt. Mái ngói lệch một chút.
Cô giáo vội nói: “Kh được vào đâu! Nguy hiểm lắm!”
Nhưng Trần Nguyên đã chạy .
“Chị Trần!”
Cô kh dừng lại. Cô chạy thẳng về phía dãy lớp học.
Cửa lớp mở hé. Bên trong, ba đứa trẻ đang đứng co lại ở góc tường, mặt trắng bệch.
“Cô Trần!” Một đứa bật khóc.
Trần Nguyên chạy tới.
“Kh . Đi theo cô.”
Cô kéo hai đứa nhỏ ra cửa. Ngay lúc đó…
ẦM.
Mặt đất lại rung lên dữ dội. Tiếng hét vang lên ngoài sân.
“Dư chấn!”
Trần Nguyên quay đầu lại. Bức tường phía trên bắt đầu nứt toác.
Mái ngói trượt xuống.
Cô lập tức đẩy hai đứa trẻ ra cửa. “Chạy ra ngoài! Đừng quay lại!”
Hai đứa nhỏ lao ra sân.
Đứa còn lại bị vấp ngã. Trần Nguyên quay lại kéo nó dậy.
Nhưng đúng lúc đó…
ẦM!
Một mảng tường lớn sập xuống.
Cô kh kịp chạy nữa.
Trong khoảnh khắc cuối cùng, Trần Nguyên chỉ kịp kéo đứa bé vào lòng.
Cô ôm chặt l nó. Dùng toàn bộ cơ thể che c.
“Đừng sợ…”
Giọng cô nhỏ.
…
Bụi đất và gạch đá ập xuống. Cả căn phòng sập một phần.
Ngoài sân, tiếng la hét vang lên.
“Cô Trần vẫn còn trong đó!”
“ bị kẹt!”
“Trời ơi!”
Nhưng trong đống đổ nát.
Mọi thứ đã chìm vào im lặng.
Tin động đất lan nh.
Chỉ trong vòng một giờ, cả khu vực núi Th Lạc đã bị phong tỏa một phần.
Đường lên núi xuất hiện nhiều ểm sạt lở, xe cứu thương, xe cứu hộ và lực lượng địa phương nối đuôi nhau tiến vào.
Đèn xe chiếu sáng cả con đường tối.
Khi Nam Cung Cẩn Du đến chân núi, trời đã gần nửa đêm.
gần như lái xe suốt quãng đường mà kh nhớ đã vượt qua bao nhiêu đoạn cua.
Chỉ khi th ánh đèn chớp đỏ x của xe cứu hộ phía trước, mới đạp ph.
Một nhân viên cứu hộ giơ tay chặn lại. “Khu vực phía trên đang sạt lở, kh được lên!”
Cẩn Du mở cửa xe, bước xuống. “ lên.”
kia lắc đầu. “Kh được.”
“Đường phía trên bị đá chặn, chúng đang dọn.”
Cẩn Du nắm chặt tay. “Trên đó cần tìm.”
cứu hộ vài giây, giọng mềm xuống một chút. “Chúng đang cứu . lên bây giờ cũng kh giúp được gì.”
Câu nói đó như đè nặng xuống n.g.ự.c . Nhưng vẫn đứng đó. Mắt lên con đường tối phía trước.
Gần một tiếng sau, con đường tạm thời được mở.
Xe cứu hộ bắt đầu di chuyển lên núi. Nam Cung Cẩn Du kh chờ thêm. lái xe theo đoàn.
Khi đến bản nhỏ, cảnh tượng trước mắt khiến khựng lại.
Sân trường vốn yên tĩnh ngày nào giờ sáng rực ánh đèn pha. Xe cứu thương, lều y tế tạm thời, và nhiều qua lại.
Một phần dãy lớp học đã sập. Đá, gạch và gỗ vỡ nằm ngổn ngang.
Tiếng gọi nhau vang lên kh ngừng.
“Ở đây còn một !”
“Đưa cáng lại!”
“Cẩn thận!”
Nam Cung Cẩn Du bước xuống xe. Mùi bụi đất và khói trộn lẫn trong kh khí.
Một nhân viên y tế chạy ngang qua, trên tay dính đầy máu.
Tim đập mạnh. bước nh tới một cứu hộ gần đó.
“Xin hỏi. Ở đây cô giáo tên Trần Nguyên kh?”
kia một chút. “ là nhà?”
“….”
cứu hộ chỉ về phía đống đổ nát của dãy lớp học. “ nói một cô giáo chạy vào cứu học sinh. Sau đó dư chấn xảy ra. Chúng đang tìm.”
Tai Nam Cung Cẩn Du ù .
Ánh mắt lập tức về phía đó.
Dưới ánh đèn pha, nhiều đang đào bới giữa đống gạch đá. Một vài học sinh ngồi ở xa, được quấn chăn, mặt vẫn còn hoảng sợ.
Một đứa bé vừa th qua đã nắm c.h.ặ.t t.a.y bên cạnh, giọng run run: “Cô Trần… còn trong đó…”
Tim như bị bóp nghẹt.
lập tức đến khu vực đổ nát của dãy lớp học. Một nhân viên cứu hộ đang chỉ huy.
“Cẩn thận chỗ đó! Dư chấn thể còn!”
Nam Cung Cẩn Du tiến tới.
“ là bác sĩ. cần hỗ trợ y tế kh?”
cứu hộ một chút gật đầu.
“Đội y tế ở phía bên kia. Nhưng nếu muốn giúp, chúng vẫn đang tìm mất tích.”
Cẩn Du về phía đống gạch đá cao gần bằng nửa căn phòng.
“Ở đây còn bao nhiêu ?”
“ thể còn một.”
kia nói.
“Nghe nói là một cô giáo chạy vào cứu học sinh.”
Cẩn Du đứng yên vài giây.
“Chúng vẫn đang đào.” cứu hộ nói tiếp. “Nhưng cấu trúc bên dưới nguy hiểm.”
Ngay lúc đó, một cơn gió lạnh thổi qua. Mây đen dày đặc bắt đầu tụ lại trên bầu trời.
Một ngẩng lên . “Trời sắp mưa …”
Chưa kịp nói xong, những giọt mưa đầu tiên đã rơi xuống.
Ban đầu chỉ lác đác. Nhưng nh sau đó, mưa trút xuống nặng hạt.
Đất dưới chân lập tức trở nên nhão ra.
Một cứu hộ hét lớn: “Dừng lại! Tất cả rút ra!”
Một tảng gạch từ trên cao lăn xuống, đập mạnh vào đống đổ nát.
chỉ huy lập tức ra lệnh:
“Kh ai được đào nữa!”
“Mưa lớn quá, nền đất đang trượt!”
“Chờ tạnh mưa tiếp tục!”
Tiếng phản đối vang lên. “Nhưng còn ở dưới…”
“Chúng ta biết!” chỉ huy gắt lên. “Nhưng nếu sập thêm thì cả đội cứu hộ cũng bị chôn!”
Kh ai nói thêm gì nữa. Từng một buộc rút ra khỏi khu vực đổ nát.
Cơn mưa mỗi lúc một lớn. Ánh đèn pha chiếu xuyên qua màn mưa trắng xóa.
Nam Cung Cẩn Du đứng cách đống sập chỉ vài bước. Nước mưa nh chóng làm ướt tóc và áo .
Một nhân viên cứu hộ kéo nhẹ tay . “Bác sĩ. ra ngoài.”
Nam Cung Cẩn Du vẫn chằm chằm vào đống gạch đá trước mặt.
Giọng khàn : “…Cô ở dưới đó.”
cứu hộ im lặng một giây. “ biết. Nhưng bây giờ kh thể đào tiếp. Đợi mưa tạnh.”
Nam Cung Cẩn Du kh trả lời.
chỉ đứng đó.
Mưa đập xuống vai , chảy dọc theo gương mặt. Kh ai biết đã đứng như vậy bao lâu.
Trong chiếc lều y tế gần đó, vài học sinh được quấn chăn đang ngồi run rẩy.
Mười phút. Hai mươi phút. Gần một tiếng.
Cơn mưa cuối cùng cũng bắt đầu nhỏ dần.
Những hạt mưa nặng nề biến thành lất phất.
chỉ huy lên bầu trời, xuống khu vực sập.
“Chuẩn bị! Tiếp tục tìm kiếm!”
Ngay lập tức, đội cứu hộ lao trở lại. Đèn pha được kéo sát vào hơn. Những chiếc xẻng và tay trần bắt đầu đào bới từng lớp gạch đá.
Nam Cung Cẩn Du cũng bước vào.
Kh ai cản nữa.
quỳ xuống, bắt đầu dọn những viên gạch trước mặt. Bùn đất bám đầy tay.
Một cứu hộ bỗng dừng lại. “Khoan!”
ta cúi xuống. “Ở đây khoảng trống!”
Mọi lập tức tập trung lại. Một tấm gỗ lớn được nhấc lên.
Đèn pin rọi xuống khe hở tối. Vài giây im lặng.
một giọng nói khẽ vang lên: “… .”
Tim Nam Cung Cẩn Du đập mạnh.
lập tức cúi xuống .
Trong khoảng trống giữa những mảng tường sập.
Một thân nằm đó.
Quần áo phủ đầy bụi đất.
Hai cánh tay vẫn ôm chặt một đứa trẻ vào lòng.
“Đứa bé!” Một cứu hộ nh chóng kéo đứa trẻ ra.
Đứa bé ho sặc sụa, nhưng vẫn còn thở. của đội y tế lập tức bế nó .
Chỉ còn lại cô. Nam Cung Cẩn Du gần như kh thở nổi. “…Trần Nguyên.”
quỳ xuống bên cạnh, đưa tay tra mạch.
“…Còn. Còn mạch!”
Nhưng yếu.
“Cáng! Chuẩn bị cáng!”
Mọi nh chóng dọn nốt những mảnh gạch còn lại.
Nam Cung Cẩn Du cúi xuống, cẩn thận bế cô ra khỏi khoảng trống đó.
Cơ thể cô lạnh và mềm yếu. Tóc và áo dính đầy bụi đất. Một vệt m.á.u khô bên thái dương.
Nhưng hai cánh tay cô vẫn còn cong lại. Như thể lúc cuối cùng vẫn đang ôm chặt đứa trẻ.
Cẩn Du cô. Giọng khàn đến gần như kh nghe th.
“Nguyên Nguyên.”
Kh phản ứng. siết chặt cô hơn một chút.
Khẽ nói: “ tới .”
Chưa có bình luận nào cho chương này.