Chồng Cũ Phải Ra Đi Trắng Tay
Chương 2:
3
Sau khi l lại bình tĩnh, mạnh tay tát Hứa Hạo một cái thật mạnh. ta đang ngủ say thì bị đánh thức.
Hứa Hạo tật khó chịu khi bị đánh thức, đang định nổi giận, đột nhiên th đôi mắt sưng đỏ của và chiếc ện thoại trong tay thì ta lập tức hoảng hốt, tiến lên ôm l : "Vợ ơi, thế? Em gặp ác mộng à?"
đẩy Hứa Hạo ra, đập ện thoại vào n.g.ự.c : "Tự xem !"
Hứa Hạo lướt màn hình vài cái, đột nhiên nổi giận: "Sáng sớm làm cái quái gì vậy?"
đứng phắt dậy, mắt cay xè: " làm loạn à? Bây giờ kẻ trộm còn hung dữ hơn cả bắt trộm ? Kh nói ở nhà nằm cả ngày ?"
cầm ện thoại dí sát vào mắt ta: "Vậy tám nghìn bước này là nằm trên giường đạp xích lô mà ra à?"
đứng dậy định ra ngoài.
Hứa Hạo kéo tay : "Vợ ơi... Chuyện này thể giải thích..."
"Giải thích tại lại chuyển cho bạn gái cũ hơn 50 nghìn ư?"
hất tay ta ra: "Hay là giải thích việc hôm qua mua sắm, ăn đồ Tây cùng cô ta cuối cùng còn đưa cô ta về nhà?"
Trán Hứa Hạo bắt đầu đổ mồ hôi: "... chỉ nhất thời hồ đồ..."
"Lịch sử chuyển khoản đã bắt đầu từ lễ Thất Tịch năm ngoái ." mở kê nói tiếp: " hồ đồ cả một năm ư?"
ta đột nhiên cứng cổ: "Đàn nào mà chẳng vậy? đáng để làm ầm ĩ lên thế kh?"
tức đến tay run lẩy bẩy: "Được thôi, vậy mà tìm nào chịu đựng được !"
như phát ên xé rách, đẩy mạnh ta. ta đóng sập cửa lại, lầm bầm chửi rủa bỏ .
4
và Hứa Hạo quen nhau 8 năm. Năm thứ ba đại học thì xác định quan hệ. ta đẹp trai, cũng kh kém.
ta đối xử với tốt, trân trọng . Những chiếc túi, mỹ phẩm muốn mua, những nơi muốn đến, Hứa Hạo chưa bao giờ nói một tiếng kh.
Giữa chúng quá nhiều kỷ niệm đẹp. Tiếng cười, sự ngọt ngào, nỗi đau, sự bất lực. Chia tay tái hợp, lại chia tay lại tái hợp, cứ thế lặp lặp lại.
Trước đây, hai chúng ngang tài ngang sức, cho đến khi ta đỗ c chức. Mặc dù thu nhập của gấp m lần ta nhưng trong mắt bố mẹ, lớn thì Hứa Hạo vẫn xuất sắc hơn gấp ngàn vạn lần, sau này ngay cả bản thân ta cũng nghĩ vậy.
Ba năm trước, ta cầu hôn , chúng xây dựng một gia đình. Bố mẹ cảm ơn rối rít, cảm ơn ta sau khi đỗ c chức đã kh bỏ rơi , còn cưới .
Sau khi sắp xếp lại tâm trạng, gửi tin n cho Hứa Hạo: [Thứ Hai, tám giờ sáng, gặp tại cục dân chính.]
kh cần một đàn đã v bẩn.
Nửa tiếng sau, bố gọi ện đến.
"Con và Hứa Hạo chuyện gì vậy? Bố th con đúng là cứng cánh , muốn bay lên trời ."
"Bố ơi, Hứa Hạo ta..." Chưa kịp nói hết câu, bố đã cắt ngang lời : "Con về nhà một chuyến, ngay lập tức."
Sau đó, ện thoại vang lên tiếng tút tút bận. lái xe vội vã về nhà, vừa bước vào cửa đã th Hứa Hạo ngồi trên sofa, mắt đỏ hoe.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
"Bố ơi, con xin lỗi, đến làm phiền hai sớm vậy."
ta cúi đầu, giọng nói mang theo tiếng khóc: "Bố ơi, con sai , con là đồ khốn nạn. Nhưng con thực sự yêu Kiều Kiều, kh Kiều Kiều, con kh sống nổi."
ta thở dài, nói tiếp: “ lẽ dạo này con quá bận, hơi bỏ bê cô . Cãi nhau thì được, chứ làm ầm ĩ đến mức ly hôn thì quá đáng lắm.”
“Trong con kh tiền cũng kh mang ện thoại, chỉ thể bắt taxi đến, còn làm phiền bố mẹ trả giúp cước xe.”
ta ngẩng đầu, chỉ vào mặt : “Bố mẹ xem, đây là do cô đánh.”
Bố đá “rầm” vào chân ghế, cau mày gào lên với : “Mày đúng là sung sướng quá hóa rồ, tự tìm chuyện kh?”
“Bố, Hứa Hạo ngoại tình!” tức đến giậm chân.
“Kiều Kiều, đừng trẻ con như thế, mẹ biết con tủi thân .”
quay định bỏ nhưng bị mẹ kéo lại.
“Trên đời này, cá nào chẳng thích mồi thơm? Con cứ bắt Hứa Hạo sang tên xe và nhà cho con hai vợ chồng sinh một đứa con nữa, cuộc sống sẽ ngày càng sung túc.”
kh thể tin nổi mẹ , nước mắt giàn giụa.
“Bố, mẹ, hai thật sự yêu con kh? Hai bao giờ hiểu suy nghĩ thật sự của con kh?”
Mẹ tức giận đến mức chỉ vào mũi mà mắng: “Chẳng chúng muốn tốt cho con ! Ly hôn con sẽ là phụ nữ một đời chồng, còn tưởng là gái còn trinh à? C việc Hứa Hạo tốt, lại thương con, con lại kh hiểu chuyện thế! Từ nhỏ đến lớn chưa bao giờ làm chúng hết lo lắng!”
lạnh lùng Hứa Hạo: “ nhất định ly hôn.”
Hứa Hạo lập tức đứng dậy, khó chịu nói: “ thừa nhận là kh đúng, chỉ là dạo này áp lực quá lớn, nên mới sai đường.”
5
“ áp lực một năm à?” cười khẩy.
Bố đập bàn: “Đủ , Kiều Dũ. Hứa Hạo đã giải thích , con còn muốn thế nào nữa? Thằng bé chỉ phạm sai lầm mà đa số đàn đều mắc , biết sai sửa sai, quay về với gia đình là được .”
“Hứa Hạo, chơi thì chơi nhưng tiền bạc kh được vung tay quá trán cho khác.” Bố lại cau mày dạy dỗ.
“Tiền đòi lại được thì chuyện này coi như bỏ qua.”
“Bố!” Nước mắt đột nhiên tuôn ra.
“Kiều Kiều, vợ chồng nào thù qua đêm? Hứa Hạo đã nhận lỗi , con đừng ôm mãi kh bu.” Mẹ lên tiếng khuyên nhủ.
“Mẹ, đây kh là vấn đề nhận lỗi hay kh!”
hất tay bà ra: “ ta lừa dối con, còn dẫn phụ nữ khác về nhà chúng con, thế mà thể nhịn được ?”
Hứa Hạo đột nhiên quỳ xuống, nắm l vạt áo của : “Kiều Kiều, sai , thật sự biết sai . Em cho một cơ hội nữa được kh, đảm bảo sau này sẽ kh bao giờ tái phạm nữa!”
khuôn mặt giả dối của ta, trong lòng dâng lên một trận buồn nôn: “Hứa Hạo, diễn đủ chưa?”
Bố tức đến mức đập bàn: “Kiều Dũ, con đừng quá đáng! Hứa Hạo đã quỳ xuống cầu xin con , con còn muốn thế nào nữa? Ly hôn ư? Con thể vứt bỏ cái thể diện này nhưng chúng thì kh.”
“Bố!” khóc thét: “Rốt cuộc là thể diện quan trọng hay hạnh phúc của con quan trọng hơn?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.