Chồng Cũ Thèm Khát Tôi Đến Vậy Sau Khi Ly Hôn
Chương 137: Cảm Giác Bị Phơi Bày
Giọng ệu của bác sĩ bình tĩnh, nhưng Tô Uyển vẫn đỏ mặt.
Tô Uyển cúi đầu, sững sờ một lúc kh nói gì.
Liệu bác sĩ đã phát hiện ra cô nói dối?
Cô muốn nói gì đó nhưng lại do dự…
Bác sĩ mỉm cười.
- Cô Tô, đừng ngại. Đây là chuyện đối mặt. đã th nhiều lần và đã quen với nó. Vì vậy, cô Tô, cô vẫn xử lý chuyện này càng sớm càng tốt.
“…”
Khi Tô Uyển bước ra, mặt cô vẫn đỏ bừng. Cô hối hận vì đã tháo khẩu trang trước mặt bác sĩ. Cô đỏ mặt và xấu hổ, khiến bác sĩ bật cười.
Nhưng nếu cô đeo khẩu trang, bác sĩ sẽ kh thể phát hiện ra gì.
Khi Tô Uyển bước ra, tr cô vẫn xấu hổ. Cô liếc Lâm Vũ và nh chóng nói nhỏ.
- Em vệ sinh trước. đợi em nhé?
- Tất nhiên . Cứ vào . sẽ đợi ở đây. - Lâm Vũ cô đầy ẩn ý vội vã quay rời .
Suy nghĩ một lúc, vẫn kh vào làm phiền c việc của bác sĩ.
Thay vào đó, bác sĩ bước ra ngoài tìm Lâm Vũ. Th Lâm Vũ, cô vẫy tay chào.
Lâm Vũ theo vào trong.
Khi th , bác sĩ liền thẳng vào vấn đề.
- Cô Tô nói gần đây bị ch.ó đá vào bụng…
Lâm Vũ sững sờ một lúc nghi ngờ nói.
- Thật ? Cô kh nói với .
- Vâng, nhưng vừa kiểm tra xong. Hình như cô kh bị đ.á.n.h ngã. Hình như cô đã ngủ với nó. Cô Tô lẽ ngại nói nên đã khéo léo nhắc nhở. Nếu tiện cho bác sĩ Lâm, thể nói chuyện với cô . Sau này, cô vẫn tự kiềm chế bản thân về chuyện này. Nếu kh, dễ bị sảy thai.
Vẻ mặt Lâm Vũ trở nên nghiêm trọng. Khi nghĩ lại chuyện xảy ra đêm qua, mặt hơi tái .
mím môi đồng ý, nhưng vẫn lo lắng hỏi.
- nghiêm trọng kh?
- Tùy thuộc vào phản ứng của cô . Nếu cô chảy máu, đến bệnh viện ngay lập tức. Hiện tại tr vẻ ổn, nhưng tốt nhất là cô nên nằm nghỉ ngơi.
- Được . - Lâm Vũ đồng ý.
Bác sĩ vẫn đang khám. Sẽ kh mất nhiều thời gian.
Sau vài lời đơn giản, Lâm Vũ bước ra và tiếp tục đợi Tô Uyển.
Khi Tô Uyển ra ngoài, Lâm Vũ cố nén vẻ mặt khó chịu và bước tới.
- Em về căn hộ à?
- Vâng.
…
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/chong-cu-them-khat-toi-den-vay-sau-khi-ly-hon/chuong-137-cam-giac-bi-phoi-bay.html.]
Khi Lâm Vũ đưa cô về căn hộ, mặt Tô Uyển vẫn hơi đỏ. Cô vẫn cảm giác rằng bác sĩ đã thấu mánh khóe của .
Cảm giác đó kh quá tệ.
Nhưng cô cũng kh cảm th thoải mái.
Lâm Vũ tiễn cô ra cửa, nhưng kh vội nói lời tạm biệt. Thay vào đó, dặn dò.
- Uyển Uyển, m ngày nay em nghỉ ngơi nhiều hơn. Tốt nhất là đừng ra khỏi giường.
Tim Tô Uyển đập thình thịch. Cô nh chóng ngước cảnh giác và hỏi.
- Bác sĩ nói gì với kh?
Lâm Vũ lập tức lộ vẻ khó hiểu. mỉm cười và nói.
- Bác sĩ nói gì với em? xem kết quả . Một số chỉ số kh được tốt lắm.
“…”
Tô Uyển sững sờ một lúc, nhưng cô nh chóng gật đầu và nói.
- Cảm ơn . Em sẽ cẩn thận.
Lâm Vũ gật đầu. kh hề ngạc nhiên trước phản ứng đột ngột của Tô Uyển vừa nãy. Thay vào đó, bình tĩnh rời .
Mặc dù Tô Uyển cảm th ều gì đó kh ổn, nhưng cô kh thể nói ra.
Nhưng vẻ mặt bình tĩnh.
Kể cả lúc nãy, khi cô phản ứng ngạc nhiên, cũng kh còn nghi ngờ gì nữa.
Tô Uyển nhiều ều suy nghĩ, nhưng ều đó kh kéo dài lâu. Lời của bác sĩ cứ văng vẳng bên tai cô. Tim cô như ngừng đập, và cô đang trong tình trạng tệ!
Tất cả là lỗi của Cảnh Thần!
Tuy nhiên, Tô Uyển kh khả năng lý luận với ta!
Cảm giác khó chịu này khiến Tô Uyển cảm th bực bội.
Cô đang chuẩn bị tự nấu ăn. Cô đã kh ăn gì cả ngày, và bụng Tô Uyển đặc biệt khó chịu.
Và cô yếu.
Nếu kh vì đồ ăn mang về kh hợp vệ sinh, Tô Uyển đã kh muốn tự nấu ăn.
Trước khi cô kịp bắt tay vào việc, tiếng gõ cửa.
Tô Uyển đặt bút xuống và vỗ tay mở cửa.
Đó là Lâm Vũ.
Và đang cầm một hộp cơm giữ nhiệt.
- làm ở nhà và để lại cho em. Ăn khi còn nóng nhé. Ăn cái này sẽ giúp em chút khẩu vị.
Tô Uyển những gì đang xảy ra trước mắt với vẻ mặt bối rối.
Nỗi uất ức trong lòng cô lập tức bùng nổ.
Cô kh thể kìm nén được nữa. Tất cả những oán hận biến thành nước mắt tuôn rơi trên khuôn mặt.
Chưa có bình luận nào cho chương này.