Chồng Cũ Thèm Khát Tôi Đến Vậy Sau Khi Ly Hôn
Chương 140: Cảm Giác Không Thể Nói Thành Lời
Lâm Vũ xoa thái dương, đầu nhức nhối vì phản ứng của Tô Uyển.
Kh hiểu , lúc đầu mọi chuyện vẫn ổn. đột nhiên lại thành ra thế này?
Rõ ràng đây kh ều Lâm Vũ muốn th.
tiếp tục kiên nhẫn dẫn dắt cô.
- Tô Uyển, em biết chuyện trên mạng ảnh hưởng đến em nhiều như thế nào kh? Em chỉ giả vờ kh quan tâm thôi. Thực ra, em quan tâm hơn bất cứ ai. Em cũng buồn lắm. thể nhận ra.
Tô Uyển đột nhiên nhắm mắt lại và đưa tay ra. Cô xòe tay ra trước mặt Lâm Vũ và ngăn lại.
- Được , thôi nói nữa .
- Lâm Vũ, em hiểu rõ hơn cảm giác thích một mà kh thể được họ là như thế nào. Em kh muốn trải qua cảm giác đó. - Tô Uyển với vẻ lo lắng và cầu khẩn.
Tô Uyển thực sự kh muốn th xu hướng này tiếp diễn.
Ngược lại, Lâm Vũ c.h.ế.t lặng tại chỗ. Trong lòng cười cay đắng. Cô đã thích Cảnh Thần suốt mười năm và kết hôn với ta theo ý muốn. Cuối cùng, cô kh hề yêu và kết cục ra thế này.
Làm trái tim Lâm Vũ kh đau nhói?
Lâm Vũ đương nhiên hiểu ý của Tô Uyển. Cô làm vậy vì lợi ích của .
Nhưng làm Tô Uyển biết đã thích cô bao lâu?
Mười năm…
đã thích cô từ lâu .
Lâm Vũ nhắm mắt lại và im lặng một lúc. Khóe môi cong lên thành một nụ cười, tr vẻ thờ ơ, nhưng những lời thốt ra lại như những nhát d.a.o lạnh thấu xương.
- Tô Uyển, vì em biết rằng em sẽ kh hạnh phúc khi kết hôn với em thích, em kh xem xét việc chấp nhận một thích em? Lựa chọn khác cũng kh là kh thể, kh?
- Hơn nữa, kh phiền lòng về con của em. đã suy nghĩ kỹ . sẽ giúp em giải quyết những lo lắng của .
Sự thờ ơ trên khuôn mặt Tô Uyển dần dần rạn nứt. Cô kh ngờ Lâm Vũ lại nói những lời như vậy. Cú sốc trong lòng cô quá lớn. Trong giây lát, Tô Uyển kh thể thở được. Cô nín thở suốt một phút.
Khi tiếng tim đập mạnh vang vọng bên tai, Tô Uyển cuối cùng cũng tỉnh lại. Cô mở miệng và đột nhiên mỉm cười.
- Nhưng lòng em đau nhói vì . Điều đó kh đáng với . Lâm Vũ, nghe em nói này, được kh?
“…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/chong-cu-them-khat-toi-den-vay-sau-khi-ly-hon/chuong-140-cam-giac-khong-the-noi-th-loi.html.]
Khi Lâm Vũ đứng dậy, mới nhận ra lưng ướt đẫm mồ hôi lạnh.
kh biểu lộ nhiều cảm xúc trên khuôn mặt, nhưng Tô Uyển vẫn thể nhận ra đang buồn bã và thất vọng. Cô quá quen thuộc với ánh mắt đó.
Nhưng Tô Uyển kh thể nhượng bộ. Cô giữ vững lập trường của .
càng vô tư thì yêu càng chịu nhiều đau khổ. Kh hề thứ gọi là tình yêu. Đó chỉ là một thỏa thuận ngầm. Cả hai đều sẵn lòng cùng nhau trải qua tất cả.
Lâm Vũ ơn với cô, cô kh nên để chịu khổ.
Chỉ khi nào trái tim cô tan vỡ vì mất Cảnh Thần và hoàn toàn bu bỏ, Tô Uyển mới can đảm nghĩ đến chuyện này.
Lâm Vũ kh nói gì. chỉ mỉm cười và nói bằng giọng an ủi.
- Đừng lo, sẽ giúp em giải quyết chuyện này trên mạng. Kh khó như em nghĩ đâu. Tùy thuộc vào từng . Uyển Uyền, luôn tin rằng em sẽ kh làm chuyện như vậy.
- Em kh như thế.
Nói xong, Lâm Vũ rời và cẩn thận đóng cửa lại cho cô. Căn phòng lại chìm vào im lặng.
Tô Uyển thở phào nhẹ nhõm và thở hổn hển vài lần, nhưng nước mắt vẫn kh ngừng tuôn rơi. Một khi đã vỡ đê, cô kh thể kìm nén được nữa.
Tô Uyển vô cùng đau buồn.
Cô chưa từng làm gì làm tổn thương Lâm Vũ, nhưng cô thể đồng cảm với .
Nhưng còn Cảnh Thần thì ? ta đã làm quá nhiều.
Giờ đây, Tô Uyển kh còn nhớ những ngày tháng tươi đẹp họ đã cùng nhau trải qua. Cô kh ngờ rằng một ngày nào đó, cô sẽ kh thể đồng cảm với chính trong quá khứ.
Tô Uyển đứng dậy với vẻ mặt nặng trĩu. căn phòng tĩnh lặng như vậy, cô kh thể ở lại thêm nữa.
Khi trở lại giường, cô chỉ muốn ngủ. Nhưng cô cảm th buồn ngay khi nhắm mắt lại.
Cô buồn đến nỗi kh thể ngủ được.
Cảm giác này đè nặng đến mức đầu cô như muốn nổ tung. Tô Uyển đột nhiên đứng dậy thay quần áo thường ngày. Sau đó, cô đeo khẩu trang và đội mũ. Cô thậm chí còn l ra một cặp kính râm và đeo vào.
Cô luôn cảm th bất an mỗi khi ra ngoài một .
Nhưng so với việc cố gắng kìm nén nước mắt, Tô Uyển vẫn quyết định dạo. Cô kh đến nơi đ . Cô chỉ dạo qu tòa nhà chung cư và ra bên ngoài.
Tô Uyển xuống cầu thang. Vừa lúc cô đang chậm rãi trên đường, một chiếc xe tải bất ngờ phóng nh qua cô.
Điều đó làm cô giật .
Chưa có bình luận nào cho chương này.