Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Chồng Cũ Thèm Khát Tôi Đến Vậy Sau Khi Ly Hôn

Chương 310: Trở Về Nhà

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Đến khi cô khai báo xong, trời sáng rõ. Tô Uyển bước khỏi sở cảnh sát, ngước vầng dương đang lên cao, lòng cảm thấy vô cùng cô độc.

một ngày mới bắt đầu.

những chuyện xảy đêm qua, thứ đổi.

Tô Uyển đưa mắt quanh. Khung cảnh xung quanh thật xa lạ. Điện thoại tịch thu, trong chẳng còn một xu dính túi. Cô chẳng nên về hướng nào, chứ đừng đến việc .

phố, xe qua tấp nập, ồn ã. Tô Uyển cảnh tượng với đôi mắt vô hồn. bỗng nhiên, cô thấy nghẹn đắng nơi cổ họng, đôi mắt dần đỏ hoe. Cô từ từ thụp xuống, cúi gằm mặt và bật nức nở.

- Tại chứ?

Tại chuyện giáng xuống đầu cô?

Rốt cuộc, kẻ nào bày mưu hãm hại cô?

Cô từng nghĩ rằng sẽ sống hạnh phúc bên Cảnh Thần, rằng cô sẽ gây dựng sự nghiệp riêng và cuộc đời sẽ bước sang một trang mới tươi sáng hơn.

Thế , thực tại tàn khốc giáng cho cô một đòn đau điếng. Nó phũ phàng nhắc nhở cô rằng tất cả những điều đó chỉ một giấc mộng hão huyền.

Giờ đây, giấc mộng tan vỡ.

Cơn gió thu thổi qua, khiến Tô Uyển khẽ rùng . cô lúc chỉ độc một chiếc váy dài mỏng manh, chẳng thể nào chống chọi nổi với cái lạnh gió trời.

Thế , Tô Uyển vẫn cứ . Nước mắt cô tuôn rơi như những hạt ngọc vỡ, chẳng thể nào kìm nén .

Nếu hôm qua cô chịu về cùng Hạ Tĩnh, hoặc nhờ Cảnh Thần đến đón, liệu chuyện xảy ?

Tô Uyển cảm thấy vô cùng hối hận.

vốn dĩ cô chỉ dựa dẫm quá nhiều khác.

Nào ngờ, chính điều đó trở thành một lầm tai hại.

- Trời ơi, con làm phật ý đắc tội với bất kỳ ai chứ. Con chỉ sống một cuộc đời bình dị, hạnh phúc bên con yêu thương thôi mà. Điều đó khó khăn lắm ?

- Tại cướp hạnh phúc con?

- Tại chứ...?

Tô Uyển lặp lặp câu hỏi bằng giọng thều thào, nghẹn ngào đến mức dần trở nên khản đặc.

Bỗng nhiên, tiếng còi xe vang lên. Với đôi mắt vẫn còn đẫm lệ, Tô Uyển ngước lên, và dường như cô thấy một bóng hình thuộc bước khỏi xe lao nhanh về phía .

Ngay đó, cô kéo một vòng tay ấm áp và vững chãi.

- Uyển Uyển… - Một giọng trầm ấm quen thuộc vang lên bên tai cô.

Tô Uyển sững tại chỗ, thậm chí quên cả việc .

Cảnh Thần ôm cô ngày càng chặt hơn, chặt đến mức dường như hòa tan cô tận xương tủy. Tô Uyển chỉ hồn khi mùi hương thoang thoảng quen thuộc xộc mũi.

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/chong-cu-them-khat-toi-den-vay--khi-ly-hon/chuong-310-tro-ve-nha.html.]

Cảnh Thần tìm thấy cô.

Nỗi uất ức trong lòng Tô Uyển trào dâng, nước mắt một nữa tuôn rơi gương mặt cô. Cô vòng tay ôm lấy lưng Cảnh Thần, bám chặt lấy cánh tay .

Nếu đây cái ôm cuối cùng thì ?

Tô Uyển ôm chặt lấy Cảnh Thần. Dù cho nghẹt thở nữa, cô cũng chẳng nỡ buông tay.

một hồi ôm thật lâu, Cảnh Thần mới buông Tô Uyển .

Tô Uyển vội vàng lau nước mắt ngước .

Lúc , trông Cảnh Thần dường như già nhiều. Đôi mắt đỏ ngầu, râu cằm cũng mọc dài hơn. Gương mặt hằn rõ vẻ lo âu và mệt mỏi.

Tô Uyển đưa tay chạm nhẹ lên gương mặt Cảnh Thần, bật .

Thấy cô chỉ đang mặc một chiếc váy dài mỏng manh, Cảnh Thần vội cởi chiếc áo khoác ngoài và khoác lên Tô Uyển. đó, nhẹ nhàng lau những giọt nước mắt má cô.

- Đừng nữa. Chúng về nhà thôi.

, Cảnh Thần vòng tay qua eo, bế bổng Tô Uyển lên.

Tô Uyển vòng tay ôm lấy cổ Cảnh Thần.

Cảnh Thần hề hỏi Tô Uyển xem chuyện gì xảy . chỉ lặng lẽ bế cô trong xe.

Tô Uyển vẫn nghĩ sẽ kể cho Cảnh Thần những gì.

Triệu Lâm liếc hai qua gương chiếu hậu, vội bật hệ thống sưởi lên tập trung việc lái xe.

Tô Uyển thu , rúc sâu lòng Cảnh Thần. Lúc nãy cô xổm đất quá lâu; chân tay cô lạnh buốt vì những cơn gió thu, đôi chân cũng tê dại cả .

Cảm nhận cử động con gái bé nhỏ đang trong vòng tay , Cảnh Thần càng siết chặt chiếc áo khoác quanh Tô Uyển hơn nữa. thậm chí còn nắm lấy đôi tay cô, áp lòng bàn tay và nhẹ nhàng xoa bóp.

Tô Uyển ngẩn ngơ ngắm góc nghiêng gương mặt Cảnh Thần. Môi cô mấp máy, định điều gì đó, nuốt ngược những lời lòng.

Cô nên làm gì đây?

Cô thực sự chẳng hề rời xa Cảnh Thần chút nào.

từng để lỡ mất Cảnh Thần một .

đẩy Cảnh Thần xa thêm nữa.

Cảnh Thần dường như cảm nhận điều gì đó, liền hỏi.

- chuyện gì em?

Tô Uyển lắc đầu, vùi khuôn mặt lòng Cảnh Thần.

- Cảnh Thần , chúng về nhà ?


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...