Chồng Cũ Thèm Khát Tôi Đến Vậy Sau Khi Ly Hôn
Chương 33: Không Cần Phải Nhận
Khi họ cuối cùng cũng rời khỏi biển , đèn giao th đột nhiên chuyển sang x. Tài xế nhấn ga và chuẩn bị tiếp tục lái xe. Kh ngờ, đúng lúc tốc độ tăng lên, một bộ lao tới với tốc độ cực nh. dòng xe cộ đang di chuyển, bộ vẻ bối rối.
Tài xế vội vàng ph gấp và dừng lại. bộ sợ hãi đến mức vội vàng cúi đầu xin lỗi. đó kh còn cách nào khác ngoài việc lùi lại và đứng giữa dòng xe cộ, qu với vẻ lo lắng, như thể sợ rằng một chiếc xe sẽ vô tình đ.â.m vào .
Và cùng lúc đó, Tô Uyển, vừa mới ngủ , đột nhiên tỉnh dậy. Đôi mắt đờ đẫn của cô chằm chằm vào con đường phía trước đang dần tiến về phía trước, và mãi một lúc sau cô mới l lại được tinh thần.
Họ đã rời khỏi bức tường của các phóng viên.
Năm nào cũng vậy. Nó giống như một quy trình đã được định sẵn sẽ diễn ra hàng năm. Trước khi kết hôn với Cảnh Thần, cô đã hiểu tất cả những ều này từ khi còn là đứa cháu được nội nhận nuôi.
Cô ngáp một cái, bu tay Cảnh Thần ra một cách tự nhiên. Cô ngoan ngoãn ngồi xuống bên cạnh. Lúc này, hai là những cách xa nhau nhất.
Tuy nhiên, kh gian trong xe vẫn rộng. Hai dường như hoàn toàn kh liên quan gì đến nhau.
Tô Uyển đổi chỗ ngồi, dựa vào cửa sổ xe, chuẩn bị ngủ tiếp.
Ngược lại, Cảnh Thần khẽ nhúc nhích thân thể tê dại, tài xế với vẻ mặt âm trầm, ánh mắt sắc bén.
Tài xế lập tức cảm th lạnh sống lưng. ta liếc gương chiếu hậu, bắt gặp ánh mắt của Cảnh Thần. ta lập tức xin lỗi.
- Xin lỗi, Cảnh thiếu gia. Lần sau sẽ lái xe cẩn thận hơn.
Cảnh Thần kh chút kiêng nể gì, lạnh lùng đáp.
- Quay lại nhận ba tháng lương của .
Nói cách khác, tài xế đã bị đuổi việc ngay tại chỗ.
Tài xế lập tức hoảng hốt. ta muốn van xin thêm lần nữa, nhưng lại kh đủ can đảm để nói ra khi th ánh mắt của Cảnh Thần. ta chỉ thể miễn cưỡng đồng ý.
ta căm ghét đường đó.
Tô Uyển bị giọng nói hung dữ kia làm cho giật đến nỗi mất cả ngủ. Cô nheo mắt cảnh vật phía xa và biết rằng họ đã gần đến nơi.
Cô hít một hơi thật sâu và hoàn toàn tỉnh táo.
- Cảnh thiếu gia vẫn luôn lái xe vững vàng ?
Vẫn còn choáng váng trước câu hỏi của cô, Cảnh Thần nh chóng hiểu ra ý cô. cô chằm chằm và hỏi.
- Em đang van xin cho một tài xế ? Em nghĩ ta sẽ trả ơn em ? Hay là sẽ ghét ?
Những lời này khiến tài xế sợ đến mức suýt nữa thì bẻ lái!
Tài xế vội vàng đáp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/chong-cu-them-khat-toi-den-vay-sau-khi-ly-hon/chuong-33-khong-can-phai-nhan.html.]
- Cảnh thiếu gia, là chỗ dựa tinh thần của . dám đắc tội với ? Đây là lỗi của , đáng bị dạy dỗ.
Họ dừng lại ở đó.
Tài xế kh dám nói thêm gì nữa. Thật ra biết ơn bà Cảnh đã lên tiếng bênh vực , cơn giận trong lòng lập tức tan biến.
Nhưng kh ngờ bà Cảnh lại to gan đến vậy!
- Ôi, Cảnh, hỏi ều hiển nhiên đ. Cũng dễ hiểu tại lại trơ trẽn như vậy. Đáng tiếc là tính khí của lại do khác gây ra. - Tô Uyển hừ lạnh một tiếng, nói nhỏ.
Nhưng mỗi lời nói ra khỏi miệng cô lại như một cây búa lớn đập vào mặt Cảnh Thần, khiến xấu hổ vô cùng!
đưa tay ra sau ghế, Tô Uyển với nụ cười đáng sợ.
- Lại đây, bà Cảnh.
Tô Uyển sững sờ trước biệt d này, nhưng cô kh ý định qua.
Cảnh Thần kh hề tức giận. kiên nhẫn nói tiếp.
- Chúng ta sẽ đến đó ngay thôi. Em kh sợ phóng viên chụp ảnh chúng ta trong xe ?
Tô Uyển ra ngoài, thỉnh thoảng th qua lại trên đường. Nơi này vốn dĩ vắng vẻ, chỉ khi nào sự kiện được sắp xếp xong xuôi mới qua lại. Th thì chắc c sẽ đến sớm thôi.
Cô cúi , mặt kh chút biểu cảm. Cuối cùng, cô nhắm mắt lại.
Th vậy, Cảnh Thần nhân cơ hội đặt tay lên bờ vai trắng mịn của cô, bóp mạnh để trút giận.
Tô Uyển nhíu mày. kh dùng sức quá nhiều, cô mím môi kh nói.
Bản năng mách bảo cô rằng Cảnh Thần đã nổi giận ...
Tuy nhiên, Tô Uyển kh ngờ lại đưa tay vào từ phía trên bờ vai hở ra một nửa của cô!!!
Cô há hốc mồm, mắt trợn tròn.
Tài xế kh khỏi liếc phía sau. Dù ta vội vàng quay , nhưng mặt Tô Uyển lại đỏ bừng.
Cô quay lại, trừng mắt Cảnh Thần, ánh mắt đầy vẻ cảnh cáo!
Nhưng Cảnh Thần lại mỉm cười hạnh phúc.
- kh cần nhận ba tháng lương đâu.
Tô Uyển chỉ một ý nghĩ trong đầu!
Cô bị lừa !
Chưa có bình luận nào cho chương này.