Chồng Ngoại Tình, Tôi Phá Của
Chương 5:
Nói , l ện thoại ra, mở sẵn hóa đơn th toán viện phí và hồ sơ mua gói quản lý tài sản đã chuẩn bị từ trước, đưa đến trước mặt ta.
Những chứng từ đó đều là thật, chỉ là tiền phẫu thuật của mẹ , đã sớm dùng tài khoản tín thác bù lại . Bây giờ l ra, chẳng qua chỉ là "bằng chứng" để bịt miệng ta.
Hoàng Duệ chằm chằm vào màn hình ện thoại, ánh mắt đầy nghi ngờ nhưng kh tìm được lý do gì để phản bác.
ta biết và mẹ tình cảm sâu đậm, trước đây mẹ nằm viện, ta còn giả vờ sốt sắng đến thăm hai lần.
ta há miệng định nói gì đó, cuối cùng chỉ hóa thành một tiếng thở dài thườn thượt: “Vậy làm đây? Nếu c ty kh chống đỡ được nữa, thì thật sự tiêu đời .”
“ cũng hết cách ,” cầm tài liệu lên, cố tình tránh ánh mắt ta, “ đã làm tất cả những gì thể. Việc th quan trước đó, nhờ bạn bè mới giải quyết được. Bây giờ kh quyền lực, cũng chẳng giúp được gì cho .”
ngừng một chút, bổ sung thêm một câu, giọng ệu chút xa cách cố ý: “Nói nói lại, c ty là của hai chúng ta. là tổng giám đốc, quan hệ rộng hơn , lẽ nên nghĩ cách khác ?”
Câu nói này giống như một mũi kim đ.â.m thẳng vào tim Hoàng Duệ.
Trước đây ta luôn nghĩ c ty được ngày hôm nay hoàn toàn là c lao của ta, còn chẳng qua chỉ là “hỗ trợ”.
Bây giờ đẩy gánh nặng “quan hệ rộng” lại cho ta, ta mới nhận ra rằng những khách hàng và mối quan hệ đã xây dựng và duy trì suốt bao năm qua, đã sớm trở thành nền móng của c ty.
Và cái nền móng đó, bây giờ đang bị rút từng chút một.
ta ngồi trên ghế, nửa ngày kh nói lời nào, đôi vai dần bu thõng xuống, giống như một quả bóng bị xì hơi.
Cuối cùng, ta kh cầu xin nữa. ta đứng dậy, bước chân loạng choạng về phía cửa. Đến cửa, ta dừng lại, giọng khàn đặc nói: “Miểu Miểu, biết trước đây là sai ... nhưng c ty kh thể sụp đổ được, chúng ta...”
“ còn việc làm, kh tiễn được.” trực tiếp cắt ngang lời ta, bấm ện thoại nội bộ trên bàn, “Lễ tân, giúp gọi một suất đồ ăn nhẹ, đúng cái quán hay ăn.”
Lời nói của Hoàng Duệ nghẹn lại trong cổ họng, sắc mặt ta lúc x lúc trắng, cuối cùng đành nghiến răng bỏ .
Nửa tháng tiếp theo, tình hình c ty ngày càng tệ hơn.
Đầu tiên là nhân viên phát hiện lương bị chậm trễ, bắt đầu bàn tán xôn xao.
Tiếp theo, hai trưởng phòng đệ đơn từ chức, dẫn theo vài nhân viên cốt cán.
Cuối cùng, nhà cung cấp lớn nhất kh thể chịu đựng được nữa, họ trực tiếp ngừng cung cấp nguyên liệu thô, còn gửi thư luật sư, yêu cầu th toán hết ba triệu tiền hàng còn nợ trong vòng một tuần, nếu kh sẽ khởi kiện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/chong-ngoai-tinh-toi-pha-cua/chuong-5.html.]
Hoàng Duệ hoàn toàn hoảng loạn, ta nhốt trong c ty cả ngày, hoặc là chằm chằm vào báo cáo tài chính ngẩn , hoặc là gọi ện cầu xin khác, nhưng hầu hết các cuộc gọi đều chỉ nhận được tiếng bận hoặc kh ai nghe máy.
lần ngang qua phòng trà nước, nghe th ta đang cãi nhau với Văn Tĩnh trong văn phòng, giọng lớn: “Em đòi tiền sinh hoạt phí lúc này ? C ty sắp sập , l đâu ra tiền cho em!”
ôm cốc cà phê, tựa vào tường hành lang, lắng nghe tiếng cãi vã bên trong, khóe miệng nở một nụ cười lạnh lùng.
Đây mới chỉ là khởi đầu thôi.
Một tuần nữa trôi qua, thư khởi kiện của nhà cung cấp đã được gửi đến c ty.
Tòa án nh chóng phong tỏa tài khoản ngân hàng và các bất động sản đứng tên chúng , bao gồm cả căn nhà mà và Hoàng Duệ đã sống mười năm.
Tin tức lan truyền, vài khách hàng còn lại cũng hủy hợp đồng, c ty hoàn toàn tê liệt.
Tối hôm đó, Hoàng Duệ ngồi trong văn phòng trống rỗng đến tận nửa đêm mà kh rời .
dọn dẹp đồ đạc của . Khi ngang qua văn phòng ta, th ta đang chằm chằm vào logo c ty trên màn hình máy tính, đôi mắt tràn đầy tuyệt vọng.
kh bước vào, chỉ nhẹ nhàng đóng cửa lại, quay lưng rời khỏi tòa nhà mà và ta đã dày c xây dựng suốt mười lăm năm.
Ngoài cửa sổ, trời tối sầm, như thể sắp đổ mưa.
ngước bầu trời đêm đen kịt, lòng kh chút xao động.
Hoàng Duệ, những gì nợ , nợ mười lăm năm này của chúng ta, cuối cùng cũng bắt đầu trả .
Vào ngày Văn Tĩnh sinh con, Tòa án đã gửi tin tức đến.
Do c ty kh khả năng trả nợ, và tài sản kh đủ để thế chấp, Tòa án cuối cùng đã ra phán quyết tuyên bố c ty phá sản.
nhận được ện thoại của luật sư tại quán cà phê của Trâu Lôi. Gác máy, Trâu Lôi đưa cho một cốc ca cao nóng: “Cuối cùng cũng kết thúc .”
“Ừm, kết thúc .” ôm l chiếc cốc, cảm giác ấm áp truyền đến đầu ngón tay. Đây là lần đầu tiên cảm th ấm áp trong suốt quãng thời gian vừa qua.
Trâu Lôi thở dài: “Nghe nói lúc Hoàng Duệ ký vào quyết định phá sản, tay ta run lẩy bẩy, ký xong thì ngồi thụp xuống hành lang tòa án nửa ngày trời, kh nói được lời nào.”
kh nói gì, chỉ nhấp một ngụm ca cao nóng.
Vị ngọt lịm tan ra trong miệng, nhưng kh thể xua cái lạnh trong tim.
Chưa có bình luận nào cho chương này.