Chồng Ơi, Cưới Trước Yêu Sau Nhé
Chương 1: Cuộc Gặp Gỡ Định Mệnh
Thành Nham ngắm trong gương, chiếc áo sơ mi đen được ủi phẳng phiu, vài hình xăm nghệ thuật trên cánh tay ẩn hiện dưới lớp vải mỏng. khẽ chỉnh lại tóc, đôi mắt tinh lướt qua vẻ ngoài trẻ trung, chút "đỏm dáng" của . Ai mà nghĩ một đàn ba mươi lăm tuổi, đã làm chủ một phòng xăm tiếng lại xem mắt? Mẹ ở dưới suối vàng chắc cũng lắc đầu nguầy nguậy.
Nghe lời cô Mai mối thân thiết, Thành Nham miễn cưỡng đến buổi hẹn. Cô nói đối tượng là một giáo sư đại học, trẻ tuổi mà đã thành c rực rỡ. Vừa nghe "giáo sư đại học", Thành Nham đã th và đối phương như hai đường thẳng song song. , một bỏ dở việc học năm cấp ba, bôn ba vật lộn với cuộc đời, thể tiếng nói chung với một "thiên chi kiêu tử" được cơ chứ? Chắc là gặp thôi, coi như uống cà phê với một bạn mới.
Quán cà phê yên tĩnh nằm trong một con hẻm nhỏ của Bắc Thành, pha trộn giữa nét hiện đại và cổ kính. Thành Nham đến sớm hơn mười phút, chọn một bàn cạnh cửa sổ, ra vườn cây x mát. Tiếng chu cửa leng keng vang lên, một dáng cao ráo, lịch thiệp bước vào. Chiếc áo sơ mi trắng đơn giản nhưng được cắt may khéo léo, tôn lên vóc dáng cân đối. Mái tóc đen được chải gọn gàng, đeo cặp kính gọng mỏng, toát lên vẻ tri thức và nho nhã.
Thành Nham nín thở. Dáng này, gương mặt này... lại quen thuộc đến vậy?
đàn kia cũng về phía , ánh mắt hơi ngạc nhiên lập tức nở nụ cười nhẹ. Một nụ cười vẫn ấm áp như ngày xưa, nhưng thêm phần ềm đạm, chín c của trưởng thành.
"Thành Nham?" Giọng nói trầm ấm vang lên.
Thành Nham bật dậy, sự bất ngờ khiến đứng hình mất vài giây. "Giang Mộ Bình?"
Cả hai cùng bật cười. Hai mươi năm, gần hai mươi năm . bạn học lớp trưởng "phẩm học kiêm ưu", niềm tự hào của cả trường, giờ đây lại ngồi đối diện trong một buổi xem mắt.
"Thật trùng hợp," Giang Mộ Bình kéo ghế ngồi xuống, ánh mắt lấp lánh ý cười. " cũng là gay ?"
Thành Nham hơi đỏ mặt. chưa bao giờ c khai giới tính thật của , nhưng cũng kh che giấu. cứ nghĩ Giang Mộ Bình, với vẻ ngoài hoàn hảo như vậy, hẳn một gia đình hạnh phúc với vợ con đề huề chứ. "... cũng vậy , lớp trưởng?"
Giang Mộ Bình khẽ gật đầu, gọi phục vụ mang hai tách cà phê. "Đúng vậy. Dù thì, cũng đã lâu kh gặp. vẫn khỏe chứ, Thành Nham?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/chong-oi-cuoi-truoc-yeu-sau-nhe/chuong-1-cuoc-gap-go-dinh-menh.html.]
Cuộc trò chuyện giữa họ diễn ra tự nhiên, kh hề gượng gạo. Họ nói về cuộc sống, về c việc. Thành Nham kể về hành trình bươn chải, về phòng xăm của . Giang Mộ Bình kể về những năm tháng học tập, nghiên cứu và trở thành giáo sư. Thành Nham vẫn cảm th một khoảng cách vô hình giữa họ. Giang Mộ Bình quá ưu tú, quá hoàn hảo, như một ánh chói mắt mà chỉ thể ngước từ xa.
"Ba mẹ th ảnh của , còn nói trẻ quá, thì hơi 'dừ'," Giang Mộ Bình cười trêu, khu nhẹ tách cà phê.
Thành Nham phì cười, khoảng cách dường như thu hẹp lại một chút. " mới là dừ , lớp trưởng."
Buổi xem mắt kết thúc sau hai giờ đồng hồ, kh bất kỳ hứa hẹn nào. Cả hai đều nghĩ đó chỉ là một cuộc gặp gỡ bạn học cũ vui vẻ. Nhưng số phận lại kh nghĩ vậy. Vài ngày sau, Thành Nham siêu thị, lại vô tình gặp Giang Mộ Bình ở quầy rau củ. tuần sau, khi đưa em trai khám, lại th Giang Mộ Bình cùng mẹ ở phòng chờ bệnh viện. Những cuộc gặp gỡ tình cờ cứ liên tục xảy ra, khiến họ dần quen thuộc với sự hiện diện của đối phương trong cuộc sống.
Cho đến một buổi chiều mưa tầm tã, Thành Nham đang ngồi trong phòng xăm, đột nhiên Giang Mộ Bình xuất hiện. vẫn mặc bộ vest c sở chỉnh tề, nhưng tóc hơi ướt, cặp kính mờ hơi nước.
"Thành Nham," Giang Mộ Bình nói, ánh mắt nghiêm túc hơn bao giờ hết. " một lời đề nghị. ... muốn kết hôn với kh?"
Thành Nham sững sờ. Tim đập mạnh. vào đôi mắt chân thành của Giang Mộ Bình, kh một chút đùa cợt. Trong khoảnh khắc đó, cảm th một sự ấm áp lạ lùng lan tỏa trong lồng ngực. Một thành c, hoàn hảo như Giang Mộ Bình lại ngỏ lời với , một từng thất học, chỉ là một thợ xăm.
"Tại ?" Thành Nham hỏi, giọng khẽ khàng.
Giang Mộ Bình thẳng vào mắt . " muốn cho một gia đình. Và cũng muốn một gia đình. Chúng ta đều đã quá quen với việc một . tin, chúng ta thể cùng nhau xây dựng nó."
Thành Nham im lặng. Một gia đình. chưa bao giờ nghĩ sẽ được một mái ấm trọn vẹn sau khi mẹ mất. Và Giang Mộ Bình, bạn học cũ, lớp trưởng ưu tú, lại đề nghị ều đó.
hít một hơi thật sâu. "Được. đồng ý."
Một tờ hôn ước đơn giản, kh tình yêu, kh hứa hẹn tương lai xa vời, chỉ là sự đồng thuận của hai tâm hồn cô đơn. Giang Mộ Bình và Thành Nham chính thức trở thành phu phu. Bên ngoài tương kính như tân, bên trong... mỗi một phòng ngủ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.