Chồng Quân Nhân Siêu Cưng Vợ, Kết Hôn Ba Năm Sinh Hai Bé
Chương 331: Tiến Hành Phẫu Thuật, Cần Thiết Phải Mổ
" năm nay mới mười bảy tuổi, là thành viên đội ền kinh của trường, đến bệnh viện để khám sức khỏe, khám xong còn tham gia thi đấu... muốn tham gia thi đấu... Chân quan trọng... kh thể bị cắt cụt, kh thể cắt cụt! Bác sĩ, cầu xin cô cứu , nhất định giữ được chân ! kh thể bị cắt cụt!"
Lực đạo trên tay Tống Oánh Oánh nặng, nắm l cô đang run rẩy vì bất an.
"Bình tĩnh, ều cần làm bây giờ là bình tĩnh! nói cho biết tên là gì trước đã?" Ánh mắt Tống Oánh Oánh trầm ổn, như một lớn tuổi hơn nhiều.
"... ... Từ Phong, tên là Từ Phong." Thiếu niên vẫn kh ngừng run rẩy.
" tốt, Từ Phong." Tống Oánh Oánh lớn tiếng gọi tên thiếu niên: " ! Từ Phong, v·ết th·ương ở chân kh nghiêm trọng, nhưng cũng th đó, hiện trường nhiều bệnh nhân đang chờ cấp cứu như vậy, kh thể lúc nào cũng chăm sóc một được. Cho nên hiện tại giữ được chân hay kh, dựa vào chính . Nghe rõ lời nói tiếp theo, nửa giờ kiểm tra v·ết th·ương một lần, xem chảy m.á.u kh, đau đớn tăng lên kh, thể cử động kh? Nhớ kỹ chưa, nửa giờ kiểm tra một lần, vấn đề lập tức tìm bác sĩ!"
"... ..." Thiếu niên thở dốc từng ngụm lớn, đối diện với đôi mắt lạnh lùng của Tống Oánh Oánh, thế mà lại thật sự bình tĩnh lại: " nhớ , bác sĩ, nhớ ."
" tốt, tự chăm sóc tốt bản thân, các bác sĩ chúng nhất định cũng sẽ dốc hết sức lực."
Tống Oánh Oánh dặn dò xong, xoay về phía bệnh nhân tiếp theo.
Ngay lúc này, một tr vẻ là y tá, hoảng loạn chạy ra, hô lớn với xung qu.
"Bác sĩ? bác sĩ kh? bác sĩ kh? Mau qua đây! Mau đến ! Bác sĩ"
Gần đó, ngoài Tống Oánh Oánh ra, kh bác sĩ thứ hai.
Tống Oánh Oánh lập tức xuyên qua một vùng đổ nát tới, hỏi y tá: " là bác sĩ, chuyện gì?"
"Sắp sinh! thai phụ sắp sinh, cô mau tới xem." Y tá khẩn trương nắm l tay Tống Oánh Oánh, bất chấp mọi thứ, kéo cô ngay lập tức.
Họ lại vòng qua một khu vực, sau đó tới phía sau một ngôi nhà bị sập.
"Oa oa... Oa oa... Oa oa..."
Điều Tống Oánh Oánh nghe th đầu tiên là một trận tiếng khóc của trẻ sơ sinh, từng đứa trẻ vẫn còn trong tã lót, lúc này đều được đặt trên mặt đất, chỉ được lót dưới thân một chiếc chăn b.
Nói đến cũng xem như may mắn, khoa sản của bệnh viện này gần đây ều chỉnh vị trí, tạm thời được sắp xếp ở một ngôi nhà cấp bốn nhỏ khác.
Sau trận động đất, ngôi nhà cấp bốn sập, nhưng kỳ tích là y tá, thai phụ và trẻ sơ sinh đều thoát được.
Nhưng khu vực lân cận kh còn nơi nào an toàn thể chứa được, tất cả trẻ em và thai phụ chỉ thể nghỉ ngơi trên mặt đất ngoài trời.
Sữa bột cho trẻ em... mặt nạ dưỡng khí... dụng cụ cứu hộ... Kh , tất cả đều kh .
Ngoài ra, còn ...
"Thai phụ mang thai 31 tuần, chưa đủ tám tháng, đến bệnh viện khám thai, bị va đập vào bụng khi chạy ra khỏi trận động đất, ban đầu chỉ đau nhẹ, kh th ra máu." Y tá chuyên nghiệp, vừa vừa thuật lại bệnh tình cho Tống Oánh Oánh: "Hai giờ trước th ra máu, một giờ trước vỡ ối... Chủ nhiệm khoa sản của chúng ... Chủ nhiệm cô ..."
Nói đến đây, y tá giơ tay lau khóe mắt đỏ hoe.
Kỳ tích chưa bao giờ là ngẫu nhiên xảy ra, mà là âm thầm dâng hiến sinh mạng.
Lúc động đất, chủ nhiệm khoa sản đang đỡ đẻ, thai phụ nằm trên bàn phẫu thuật kh thể di chuyển, th đầu trẻ sơ sinh sắp ra, bác sĩ chủ nhiệm kiên quyết kh rời , cô đã tự tay bảo vệ một sinh mạng mới trong căn phòng sắp sập.
Và chính bản thân cô , lại kh thể chạy thoát, bị mái nhà đổ xuống đè dưới.
"Bác sĩ chủ nhiệm của chúng kh còn nữa. đã tìm khắp các bác sĩ gần đó, họ đều kh khoa sản, kh biết làm cách nào để đỡ đẻ." Y tá đặt hy vọng lên Tống Oánh Oánh, gần như cầu xin cô: "Bác sĩ... Cô... Cô..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/chong-quan-nhan-sieu-cung-vo-ket-hon-ba-nam-sinh-hai-be/chuong-331-tien-h-phau-thuat-can-thiet-phai-mo.html.]
Lời nói run rẩy, tâm trạng căng thẳng, liên quan đến tính mạng của một thai phụ và một đứa trẻ, y tá mắt đỏ hoe kh dám hỏi ra, sợ lại một lần nữa nghe th câu trả lời phủ định.
Lúc đó, sẽ kh còn là thất vọng, mà là tuyệt vọng.
" sẽ làm." Tống Oánh Oánh trả lời vững vàng.
Cô nh về phía trước, đến một nơi được dựng tạm bằng bốn cây cột, treo khăn trải giường màu trắng, miễn cưỡng được coi là một chiếc lều.
Thai phụ ở bên trong, phát ra từng trận tiếng kêu cứu yếu ớt.
"Cứu mạng... Cứu mạng... Cứu với... đau quá... A... Đau quá..."
"Đứa trẻ... Con ... Đừng ra ngoài... Đừng ra ngoài lúc này..."
"Ô ô ô... Cứu mạng..."
Tống Oánh Oánh mở khăn trải giường màu trắng bước vào, th thai phụ đầy nước mắt đau đớn, cùng với mồ hôi lạnh ròng ròng, tóc bết dính trên khuôn mặt tái nhợt của cô.
Khoảnh khắc th Tống Oánh Oánh, trong đôi mắt đẫm lệ của thai phụ lóe lên một tia sáng, khát khao nắm l hy vọng cuối cùng.
"Bác sĩ, cầu xin cô, cứu con ! Cầu xin cô, c·hết kh , nhất định cứu con , cầu xin cô."
Cô vẫn luôn kêu cứu mạng, nhưng ều cô cầu xin lại kh là mạng sống của , mà là vì đứa trẻ.
Tống Oánh Oánh đến phía sau thai phụ, mở hai chân cô ra, kiểm tra tình trạng cổ tử cung.
Mới 31 tuần, là sảy thai do chấn kinh.
Ra máu, vỡ ối... đều là tình trạng vô cùng tồi tệ.
Sau khi kiểm tra, Tống Oánh Oánh phát hiện cổ tử cung của thai phụ hoàn toàn chưa đạt đến mức độ thể sinh sản, quá nhỏ, đứa trẻ căn bản kh thể ra ngoài được.
Trong khi đó, nước ối đã dần dần khô cạn, nghĩa là trong bụng đứa trẻ kh còn ều kiện để tiếp tục sinh tồn.
Nếu đứa trẻ tiếp tục kh sinh ra được và bị ngạt trong bụng thai phụ, sẽ bị ngạt c·hết một cách sống sờ sờ.
Và thai phụ, cũng sẽ vì đau đớn và nhiều nguyên nhân khác, bị liên lụy, thể sẽ cùng t·ử v·ong.
Sau khi kiểm tra, Tống Oánh Oánh lập tức quả quyết nói: "**Cô chuẩn bị dụng cụ phẫu thuật, lập tức tiến hành phẫu thuật, cần thiết mổ."
"Mổ... Ở đây ?" Y tá nghe Tống Oánh Oánh nói xong, lập tức mở to mắt.
Trong thời đại này, phẫu thuật mổ hoàn toàn chưa được phổ biến, đối với nhiều mà nói là chưa từng nghe nói đến, họ kh thể tưởng tượng được sau khi m.ổ b.ụ.n.g l đứa trẻ ra, thai phụ sẽ sống sót bằng cách nào?
Ngoài ra, với môi trường hiện trường tồi tệ, hoàn toàn kh ều kiện phẫu thuật, ngay cả mặt nạ dưỡng khí cũng kh .
Nếu thai phụ gặp bất trắc trong quá trình phẫu thuật, sẽ kh cả cơ hội cứu chữa.
Hai mắt y tá chấn động, chậm chạp kh thể đưa ra quyết định.
Thai phụ trên giường bệnh nghe th lời Tống Oánh Oánh, chống đỡ sức lực cuối cùng nâng nửa thân trên lên, đôi mắt ướt đẫm Tống Oánh Oánh, run rẩy hỏi: "Bác sĩ, là mổ... mổ... thì con ... thể sống sót?"
"Nếu tiến hành phẫu thuật mổ, cô và con cô đều hy vọng sống sót. Kh phẫu thuật thì đứa trẻ..." Tống Oánh Oánh cuối cùng kh đành lòng nói ra những từ ngữ lạnh lùng, thai phụ lắc đầu.
Ý tứ đó... là chắc c c·hết kh nghi ngờ gì.
Chưa có bình luận nào cho chương này.